Thứ Bảy, 13 tháng 4, 2013

Bức thư thiêng dự cảm về sự ra đi của một liệt sĩ


 “Quảng Trị 11/9/1972. Toàn thể gia đình kính thương! Con ngồi đây biên vài dòng chữ cuối cùng trước khi “đi nghiên cứu bí mật trong lòng đất”… Con đi mẹ ở lại trăm tuổi bạc đầu. Thôi mẹ nhé đừng buồn, coi như con đã sống trọn đời cho Tổ quốc…”
Mẹ kính mến! Lớn lên trong tay mẹ từ khi còn trứng nước, chưa đền đáp được công ơn to lớn đó của mẹ thì đứa con út của mẹ đã phải đi thăm bố con rồi. Thư này tới tay mẹ chắc mẹ buồn lắm. Lòng mang nặng đẻ đau giọt máu đào hơn ao nước lã, lá vàng còn ở trên cây lá xanh rụng xuống trời ơi hỡi trời…”.

Trên đây là những dòng cảm xúc, dự cảm mình sẽ hy sinh trong cuộc chiến đang ngày càng ác liệt bảo vệ Thành cổ Quảng Trị 1972 của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh gửi về gia đình.

Liệt sĩ Lê Văn Huỳnh là sinh viên năm 4 (khóa 13) Khoa Cầu hầm, trường Đại học Bách khoa Hà Nội. Anh cũng như biết bao sinh viên khác gác bút nghiên lên đường vào Nam chiến đấu trong chiến dịch 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ. Bức thư anh viết ngày 11/9/1972, trước lúc anh hy sinh đúng 3 tháng 20 ngày (ngày hy sinh 2/1/1973).

Chúng tôi sẽ chết như đã sống


Trước trận đánh lớn, liệt sĩ Lê Văn Huỳnh đã viết vội bức thư gửi về cho người mẹ già yếu, cho người vợ mới cưới, cho anh chị và người cháu yêu thương với những gửi gắm, dặn dò tha thiết. Trong bức thư, anh dự cảm về cái chết, nơi mình sẽ ngã xuống. Không ai ngờ rằng, đó lại là chỉ dẫn để đồng đội, người thân tìm thấy anh sau ngày giải phóng.

Viết cho mẹ, anh có đoạn: “Mẹ kính mến! Con đi mẹ ở lại trăm tuổi bạc đầu, coi như con lúc nào cũng nằm bên mẹ, mẹ đừng buồn cho linh hồn con được thỏa mái bay đi… Thôi mẹ nhé đừng buồn, coi như con đã sống trọn đời cho Tổ quốc”.

Trước khi “nghiên cứu bí mật trong lòng đất”, anh đã viết cho chị Đặng Thị Xơ, người phụ nữ mới được làm vợ anh 6 ngày và sau đó là hơn 30 năm đằng đẵng thờ chồng: “Em sẽ đọc bức thư này cho mọi người trong gia đình nghe trong buổi lễ truy điệu anh. Cho anh gửi lời chúc sức khỏe đến tất cả những người quen thân thuộc trên quê hương trong buổi lễ truy điệu lịch sử này. Thôi nhé em đừng buồn, khi được sống trong hòa bình hãy nhớ tới anh. Nếu thương anh thực sự thì khi hòa bình có điều kiện vào Nam lấy hài cốt anh về. Đường đi như sau: Đi tàu vào thị xã Quảng Trị, qua sông Thạch Hãn là nơi anh đã hy sinh khi đưa hàng qua sông. Từ thị xã ngược qua cầu hỏi thăm về Nhan Biều 1, sẽ thấy tấm bia ghi dòng chữ tên anh đục trên mảng tôn…”.

Sau khi chiến sĩ Lê Văn Huỳnh hy sinh, bức thư anh cất giữ bên mình đã được đồng đội đưa về Thái Bình, gửi lại cho chị Xơ. Qua lời chỉ dẫn trong thư, năm 2002, chị Xơ và các đồng đội đã tìm thấy phần mộ liệt sĩ Lê Văn Huỳnh. Mỗi điều trong bức thư đều đúng đến kỳ lạ, chỉ khác duy nhất là mộ anh được tìm thấy ở thôn Thượng Phước chứ không phải thôn Nhan Biều 1 (hai thôn này nằm cạnh nhau).

Bức thư tuy được viết trong những ngày cuối khốc liệt nhất của cuộc chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ nhưng 10 trang thư của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh không hề có hình ảnh bom đạn, sự sợ hãi hay bi lụy. Trào dâng mãnh liệt trong tâm thư là niềm tin vào hòa bình, đất nước thống nhất cùng nỗi nhớ nhà và thương yêu chưa kịp đền đáp ân tình người thân.

Hơn 10 năm qua, hàng nghìn đoàn hành hương về Thành cổ, hàng triệu người đã khóc, nghiêng mình trước dòng tâm thư của liệt sĩ Huỳnh gửi về gia đình (bức thư thiêng của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh được trưng bày tại bảo tàng từ năm 2002). Qua năm tháng, bức thư đứng trước nguy cơ bị hư hại nghiêm trọng, nhiều trang thư đã nhòe mực, hoen ố.

Điều này khiến nhiều cựu chiến binh trăn trở. Những cán bộ bảo tồn luôn đau đáu tìm biện pháp khắc phục. Trung tâm bảo tồn di tích, danh thắng Quảng Trị đã tìm tòi nhiều phương pháp và nhận nhiều sự hỗ trợ để mong phục hồi bức thư. Năm 2012, bức thư đã được phục hồi thành công bằng phương pháp bán thủ công và được thực hiện ngay tại Quảng Trị.

Theo ông Nguyễn Quang Chức, Phó Giám đốc Trung tâm bảo tồn di tích và danh thắng Quảng Trị, để có thể phục hồi bức thư của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh, sau hai năm miệt mài tìm tòi các phương pháp, Trung tâm bảo tồn di tích và danh thắng Quảng Trị đã dùng phương pháp bán thủ công là scan toàn bộ bức thư vào máy tính rồi sau đó bóc tách riêng toàn bộ chữ trên bức thư bỏ sang một bên. Kế tiếp, tìm một loại giấy thuộc năm 1972 có màu sắc tương tự như loại giấy mà liệt sĩ Lê Văn Huỳnh đã dùng, scan vào máy tính rồi đem toàn bộ nét chữ lấy từ bức thiêng “dán” vào tờ giấy đó.

Sau một thời gian nỗ lực bóc-tách-ghép, bức thư của liệt sĩ Huỳnh đã được phục hồi gần như nguyên bản.

Trong đợt kỷ niệm 40 năm chiến dịch Thành cổ vừa qua, ông Ngô Thanh Bảo, Giám đốc Trung tâm bảo tồn di tích, danh thắng và đoàn công tác ra Thái Bình đã trao tặng bức thư được phục hồi cho vợ liệt sĩ Lê Văn Huỳnh. Cầm trên tay bức thư phục hồi rõ ràng từng nét chữ của anh, chị Xơ và người thân rưng rưng xúc động!
 (Nguồn Dân Trí)


Đọc xong bài viết này, chắc nhiều người đau xót trong lòng. Sắp 40 năm trôi qua, với những cái chết hóa thành bất tử, những cái chết nhẹ hơn cả lông hồng, thanh thản, nhẹ nhàng vì lý tưởng cao cả…
Nhưng giờ đây, ngày nào trên hệ thống báo chí quốc doanh của mình cũng nhan nhản những cái chết ghê rợn, mất hết nhân tính!
Có ngày nào trên báo chí Việt Nam không có tin người chết? lấy dao cắt cổ, lấy điện chích vào người, dùng gậy đập vào đầu, thiêu chết người.v.v…sao từng ấy năm con người với con người đã xử sự với nhau theo sự đi xuống đến thảm hại của đạo đức!
Đừng đổi cho đất nước còn nghèo, ngày liệt sỹ Lê Văn Huỳnh viết lá thư trên đất nước còn nghèo hơn bây giờ nhiều, nhưng sao những cái chết của mọi người ngày ấy lại trở thành bất tử?
Hình như đã muộn khi nhận ra sự giáo dục lòng tử tế cho lớp con, lớp cháu sau này toàn bằng những điều giả dối, thiếu chân thật kéo dài đến mấy mươi năm. Chứng kiến thực trạng đau lòng đang xảy ra ở cái lớp người đầu xanh, đầu đỏ, cơ thể suy nhược, miệt mài tìm những thú vui cho riêng mình trong quán cà phê, tiệm internet, trong ảo ảnh điên cuồng của những thứ thuốc kích thích ta mới thấy cái chết của họ thực ra cũng chẳng đáng gì! Cũng bởi chính họ không coi trọng sự sống của họ! Nhưng sự đau lòng là ở chỗ họ đã gây ra cho người khác những cái chết không đáng!!!

Thứ Ba, 2 tháng 4, 2013

Ha ha ha

Trưa ngày hôm qua 28/3, ông Thái Bá Đạo, làm nghề dạy tiếng Anh và dịch thơ ở TPHCM nhận được tin xăng chuẩn bị tăng vào 20h tối cùng ngày. Trong khi phố phường nô nức mang chai, lọ, đi đổ xăng để tích trữ chuẩn bị nghênh chiến, thì ông Đạo chỉ nói một câu “Biết rồi khổ lắm nói mãi” rồi thản nhiên ngủ tiếp. Sự bình thản đến hiếm có của ông Đạo đã khiến phóng viên TKT phải có mặt tại hiện trường ngay trong buổi chiều hôm đó.
“Ở sa mạc Sa-ha-ra mà dự báo ngày mai trời nắng thì chẳng có hàm lượng thông tin gì. Bây giờ bảo với tôi là xăng sắp lên giá thì tôi cũng chả có gì mà phải ngạc nhiên“-ông Đạo bình thản nói. “Tôi chỉ có một lần vui tới mất ăn mất ngủ khi  xăng giảm giá lần trước, tưởng thế nào hóa ra là người ta lùi 1 giá để tiến 3 giá.”

Ông Thái Bá Đạo cho biết nước lên ông còn chẳng sợ nói gì xăng lên.


Sau đó, ông Bá Đạo tặng Tin Khó Tin một bài thơ:

Người Việt Nam hiện đại

Đã thôi gõ trống đồng
Họ làm ăn, đi lại
Bằng phương tiện giao thông

Ô tô và xe máy

Không chạy bằng dầu ăn
Khoa học chưa phát triển
Nên xe phải dùng xăng

Xăng liên tục tăng giá

Làm sao khỏi âu lo?
Thôi, về thời đồ đá
Đi xe ngựa, xe bò.


“Đi voi từ Bình Định ra đến Hà Nội hết có 3 tuần, lại không phải ăn cơm tù, làm sao cứ phải đi xe?” – ông Nguyễn Huệ, một người thích mặc áo vải thắc mắc.

Từ thị trường chứng khoán phố Uôn, tiến sĩ chuyên ngành hot gơn học Đỗ Bá K bình luận: “Giá xăng thì đằng nào cũng tăng, có lẽ ta nên chọn giải pháp cho xăng tăng theo hàm liên tục thay vì rời rạc mấy tháng một lần như hiện nay. Tôi nghĩ rằng nếu như trong một năm giá xăng tăng thêm khoảng 7000 đ/lít, thì ta nên chia thành tăng giá 20 đồng/ngày cho người dân khỏi sốc.”
Tin từ các tòa soạn báo ở khắp 64 tỉnh thành cho biết, nhiều phóng viên phụ trách mảng kinh tế-tài chính đã buộc phải thôi công tác, hoặc chuyển sang phụ trách mảng hot gơn-cướp giết hiếp. Lý do chính là do tình hình kinh tế chỉ quanh đi quẩn lại có tin vật giá leo thang nên không được bạn đọc đón nhận nữa.  Trên các diễn đàn, mạng xã hội, những chuyện cười cũ rích theo kiểu “Anh yêu em mỗi ngày mỗi tăng như giá xăng“, hay “Người đàn ông dũng cảm là người dám hô “Đầy bình” lại rộ lên trong sự hờ hững của cộng đồng mạng. Một số phóng viên thậm chí đã chuyển qua làm dư luận viên để cải thiện đời sống.
Trao đổi với chúng tôi, một quan chức của Bộ giao thông-vận tải cho biết: “Việc tăng giảm giá xăng điều tiết thị trường là quyết định của Bộ tài chính, việc xử phạt người đi xe không chính chủ là chủ trương của Bộ Công an, xử phạt ngoại tình là công văn của Bộ tư pháp. Bộ GTVT không có chủ trương tận thu gì khác ngoài việc chuẩn bị thu phí tham gia giao thông của người đi bộ.”

Ông Tô-ni Xờ-tắc cho biết ông không quen chủ nhiệm VPCP, cũng không chạy bằng xăng, nhưng Đam trong tiếng Mỹ thì chắc chắn nghĩa là “Bố khỉ!!”


“Hai mươi ba nghìn một trăm năm mươi cộng với một nghìn bốn trăm ba mươi, ba cộng năm là tám, viết tám nhớ không, bốn cộng một là năm, viết năm nhớ không, ba cộng một là bốn viết bốn nhớ không, vị chi là hai mươi tư nghìn năm trăm tám mươi” – GS Ngô Bảo Châu sử dụng một thuật toán được phát minh tại Trung Phi vào 2 vạn năm trước, gọi là “phép cộng” để tính toán giá xăng. Qua khảo sát nhanh của TKT, trong số ba mươi người được hỏi, không ai lý giải được thuật toán phức tạp này. “Em thú thực là em không hiểu gì cả” – một sinh viên khoa toán thuộc đại học Tổng hợp Hà Nội vừa chơi Đế chế vừa cúi đầu thừa nhận. Bộ Giáo dục và Đào tạo không có ý kiến gì về tình trạng này.
Trong khi đó, Ông Lương Thế Vinh, thủ khoa đại học quốc gia Hà Nội năm 1463, cho biết phao đo bình xăng cũng nổi, về nguyên tắc là giống quả bưởi,


“Muốn đầy bình xăng thì cứ cho thêm sỏi vào là xong” – ông Vinh kết luận.

Nguồn Tinkhotin

Thứ Hai, 1 tháng 4, 2013

Mình phục mình quá….!!!!!

Một “Thạc sĩ Bờ Hồ bảo mưa đá là “bình thường”, là “đúng quy luật”, là “với quy mô nhỏ nên không thể dự báo trước được”. Bình thường khi mưa đá, to như cái bát tô, khủng như cái xô, chỉ một đêm biến huyện lỵ Mường Khương (Lào Cai) tan hoang như bị đánh bom?

Hôm qua, một vị Thạc sĩ của Trung tâm Dự báo Khí tượng thủy văn TƯ, trên truyền hình dùng 2 từ “bình thường” để nói về những trận mưa đá liên tiếp ở Mường Khương, ở Bắc Hà, ở Simacai, ở Phố Ràng (Lào Cai), ở Vị Xuyên (Hà Giang), ở Võ Nhai, Đồng Hỉ (Thái Nguyên), ở Quan Hóa (Thanh Hóa), ở…

Ngoài việc giải thích đó là bình thường, là “không có gì bất thường so với thế giới”. Các chuyên gia còn bảo nó “đúng quy luật”, là “với quy mô nhỏ nên không thể dự báo trước được”.


Bình thường khi mưa đá, chỉ một đêm biến huyện lỵ Mường Khương tan hoang như bị đánh bom?.

Không có gì bất thường khi những ngôi trường mầm non gần như bị san phẳng?.

“Quy mô nhỏ” là những viên đá ngày 26.3 to cỡ “cái bát tô”, đến ngày 29 đã “to bằng cái xô”?.

Không có gì bất thường vì đến mũ bảo hiểm có tem CR- anh nhà báo nào đó thật thời sự và vui tính- cũng bị đột thủng?.

Và “đúng quy luật” trước một trận mưa đá mà ngay chính Chủ tịch Mường Khương Hoàng Duy Dũng đã rùng mình gọi đó là những trận mưa đá “lịch sử”, là “trăm năm có một”.

Thưa Trung tâm dự báo, những người dân ở Tả Thàng, ở Mã Tuyển không hề biết trước khi giữa đêm “đá trên trời” xuất kỳ bất ý như trời giáng xuống giấc ngủ, xuống hiện tại và cả tương lai của họ.

Thưa các vị Thạc sĩ ngồi phòng máy lạnh ở Hà Nội, ở bản người dao Lũng Pâu, không mái nhà nào còn nguyên vẹn. Không một cây ngô nào còn có thể đứng thẳng. Không một lá đậu nào còn lành lặn.

Và thưa ai đó, 40-50 người dân Tả Gia Khâu giờ đang trú ngụ trong mái nhà duy nhất chưa thủng toàn bộ, trong Trường Mầm non.


Họ đã quá sợ hãi trước những điều các nhà khoa học, sau đó giải thích là “bình thường”.

Thật khó để tìm kiếm một thông điệp gì đó sau lời giải thích với hai chữ “bình thường” của những người đáng lẽ phải có trách nhiệm cảnh báo trước.

Thông điệp, nếu có, chỉ là những trận mưa tàn phá với những viên đá bằng cái bát, bằng cái xô, lao đi như viên đạn, có thể xuyên thủng mũ bảo hiểm, vẫn cứ là “nhỏ”, là không thể báo dự báo trước?

Nhưng thế thì ít nhất nên đổi tên Trung tâm Dự báo thành... Trung tâm Giải thích sau mưa bão.


Tháng 8 năm ngoái, khi cơn bão số 8, bão Sơn Tinh hoành hành trong sự bất lực của kính thưa các loại Thạc sĩ, Tiến sĩ Dự báo, Giám đốc Trung tâm Khí tượng Thủy văn Quốc gia thanh minh trên Thanh niên: “Chúng tôi đã làm hết sức mình”.

Giám đốc Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn T.Ư giải thích việc “bão nhảy” từ dự báo cấp 8, lên cấp 14 trong thực tế như sau: Tuy nhiên khi vào tới nam vịnh Bắc bộ, ngang tỉnh Quảng Trị, chỉ trong buổi chiều 27.10, bão đã ‘nhảy’ từ cấp 12 lên cấp 14. Trong vòng 4 – 5 giờ, việc nhảy cấp này không mô hình đài nào có thể dự báo trước được, kể cả Mỹ và Nhật Bản. Không ai tính toán được là vào tới đó mà bão còn mạnh thêm nhiều như vậy”.

Việt không thể dự báo, Mỹ, Nhật cũng không thể dự báo. Có điều, bão vào Việt Nam chứ không vào Nhật Mỹ.


Riêng chuyện bão đổi hướng, ông Đức, bấy giờ đã có lời giải thích bất hủ “Dự báo chỉ là dự báo thôi”.

Dự báo chỉ là dự báo. Và nhỏ nên không thể dự báo.

Cứ tạm chép lại ra đây những lời lẽ giải thích hay ho của các nhà dự báo.

Trong khi đó, người dân Sông Tranh tiếp tục thử thách thần kinh, giờ có lẽ đã chai tê, khi hứng chịu liên tiếp 2 trận động đất khuya 29, rạng sáng 30.3.
Sông Tranh có cái hay là không cần phải các Thạc sĩ - Tiến sĩ Dự báo, chính người dân biết trước lâu lâu lại có động đất, bởi, chẳng có gì khó hiểu.

Đó là thứ động đất nhân tạo...
Nguồn: Blog Đào Tuấn

Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013

Việt Nam hãy chọn hoa xấu hổ là quốc hoa

Cả ngày lang thang trên xứ nét, mãi mới thấy có thứ này hay hay, ủn lên cho vui lốc.

Cái này mình chộp ở huyện ủy Sơn Dương- Tuyên Quang

Ngay từ cái tên của mình, hoa xấu hổ đã gợi nhắc một phẩm chất cần có của con người: lòng tự trọng. Biết xấu hổ là còn lòng tự trọng, đó là điều vô cùng cần thiết, thậm chí không thể thiếu.
Câu chuyện bình chọn quốc hoa cách đây 3 năm mấy ngày nay lại nóng trở lại khi trực tiếp Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chỉ đạo Bộ Văn hóa Thể thao Du lịch được giao chủ trì phối hợp với các tổ chức có liên quan để nghiên cứu đề xuất việc tổ chức lấy ý kiến nhân dân và cách lựa chọn suy tôn quốc hoa.
Đến thời điểm này, trên trang web bình chọn Quốc hoa của Bộ VH-TT-DL, hoa sen được bình chọn với hơn 62%, tiếp theo là hoa đào (hơn 15%), hoa mai (hơn 14%), hoa ban (4,4%). Dù chiếm ưu thế với tỉ lệ áp đảo nhưng có không ít người tỏ ra không đồng tình với việc lựa chọn hoa sen.
 Một nhà văn hóa cho hay hoa sen dù thân thuộc và gần gũi với người dân nhưng đối với thế giới, nó không đặc trưng cho Việt Nam. Việt Nam cũng không phải là nơi có nhiều sen đẹp và cũng không có loài sen nào đặc trưng. Thậm chí ở khu vực Đông Nam Á, nhiều nước có sen đẹp hơn Việt Nam.
 Thêm vào đó, các sản phẩm văn hóa có sử dụng hình ảnh của sen đều bị ảnh hưởng bởi Phật giáo mà nguồn gốc của Phật giáo lại bắt nguồn từ Ấn Độ và nước này cũng đã chính thức chọn hoa sen trắng làm Quốc hoa. Ngoài Ấn Độ, không ít quốc gia đã chọn hoa sen làm Quốc hoa.
 Chỉ lý do đó đã đủ khiến dư luận băn khoăn, có nên chọn đại diện hoa của đất nước giống nhiều nước khác như vậy. Dư luận lo lắng bởi các đề cử khác cũng vấp phải điểm nọ điểm kia chưa phù hợp: hoa đào chỉ sống ở xứ lạnh trong khi mai thì không thể thiếu nắng ấm, hoa ban chỉ có ở vùng núi Tây Bắc... Ấy là người ta chưa biết rằng, ở Việt Nam, có một loài hoa dại mọc ở hầu hết các vùng quê, đẹp dịu dàng nữ tính, đầy đủ tiêu chuẩn để trở thành quốc hoa, loài hoa trinh nữ (hay còn gọi là hoa xấu hổ).
 Hoa xấu hổ đã tồn tại từ rất lâu ở nước ta. Nó đã đi vào trong truyền thuyết, trong những câu truyện cổ tích Việt Nam, từ biết bao thế hệ. Tiêu biểu trong số đó là câu chuyện buồn về người con gái đoan trang thùy mị.
 Ngày xửa ngày xưa có một người con gái đẹp như tiên sa, nụ cười của nàng còn đẹp hơn cả hoa ban mai vừa nở… Nàng có biết bao nhiêu chàng trai si mê đến ngỏ lời và chỉ chờ nàng ban tặng một cái nhìn, một nụ cười. Nhưng nàng là người đoan trang nên chỉ yêu có một lần và lấy người đó làm chồng.
 Nàng hạnh phúc trong cuộc sống được yêu thương chiều chuộng, nhưng chồng nàng là người không có chức cao quyền trọng. Vì vậy mà trong những lễ hội là nơi có thể gặp gỡ biết bao kẻ có thế lực nàng ngày càng thấy mình nhỏ bé và buồn chán, thất vọng vì chồng mình.
 Sự đời trớ trêu, sự phản bội của nàng phải trả giá: mỗi lần chồng nàng âu yếm là nàng co mình lại và héo hon từng ngày rồi qua đời. Sau đó, trên mộ của nàng mọc lên một loài cây cứ có người chạm vào lại co mình lại. Loại cây đó người đời đặt tên là là cây xấu hổ. Chỉ một câu chuyện này cũng đủ minh chứng rằng, đây là loài hoa gắn liền với truyền thống dân tộc.
Về tính phổ biến, không cần phải bàn cãi nhiều vì đó là hoa dại, với sức sống mãnh liệt của một loài cây dại. Hoa xấu hổ dù chỉ là một loài hoa nhỏ nhưng nó là biểu tượng cho sức sống bền bỉ, khả năng thích nghi mãnh liệt khi có thể tồn tại và phát triển ở khắp các vùng trong cả nước. Người ta có thể tìm thấy nó ở mọi nơi, từ trong cánh rừng cho tới khoảng đất ven ruộng. Chưa kể, Việt Nam là một đất nước nhiệt đới ẩm gió mùa nên cây cối, các loài hoa và cỏ dại cũng là một đặc trưng tiêu biểu cho đới khí hậu này. Vì thế, chọn hoa dại làm quốc hoa hẳn cũng phù hợp với điều kiện địa lý tự nhiên của đất nước.

Hoa xấu hổ cũng đại diện cho tính cách người con gái Việt. Sống sát đất đen, loài hoa đó vẫn giữ sự e ấp, thẹn thùng. Và nó đẹp, màu tím hồng phơn phớt trên những nhụy hoa mỏng như tơ khiến cho bất cứ chợt nhìn thấy đều dâng lên cảm xúc nhẹ nhàng thư thái. Và nó cũng là biểu tượng của sự thủy chung, đức tính được đề cao nhất của người phụ nữ Việt.
 Hơn nữa, dù chỉ là một loài cỏ dại nhưng hoa  xấu hổ lại là biểu tượng của tinh thần bất khuất của dân tộc. Dù có bất kỳ dự tác động, hay ảnh hưởng nào, cây trinh nữ vẫn giữ nguyên phẩm chất của mình, co lại nhưng không vì thế mà dần tàn lụi, ngay sau đó lại vươn lên mạnh mẽ hơn nữa.
Một lý do cũng không kém phần quan trọng, ngay từ cái tên của mình, hoa xấu hổ đã gợi nhắc một phẩm chất cần có của con người: lòng tự trọng. Biết xấu hổ là còn lòng tự trọng, đó là điều vô cùng cần thiết, thậm chí không thể thiếu. Cuộc sống hiện đại khiến nhiều người đánh mất sự biết xấu hổ, cho nên, khi nhìn thấy quốc hoa là loài hoa này, họ sẽ giật mình nhận ra điều mà họ đang thiếu.
 Với những phẩm chất và đặc tính như vậy, hoa xấu hổ xứng đáng trở thành quốc hoa của Việt Nam. Hơn nữa, hiện nay chưa có nước nào trên thế giới chọn loài hoa này làm Quốc hoa nên lựa chọn đó cũng góp phần tạo nên nét đặc trưng, riêng biệt của du lịch Việt.

Lê Minh/Phunutoday


Thứ Bảy, 9 tháng 3, 2013

Nửa Hồn Thương Đau

Nhắm mắt cho tôi
tìm một thoáng hương xưa
Cho tôi về đường cũ nên thơ
Cho tôi gặp người xưa ước mơ
Hay chỉ là giấc mơ thôi
Nghe tình đang chết trong tôi
Cho lòng tiếc nuối xót thương suốt đời

Nhắm mắt ôi sao nửa hồn bỗng thương đau
Ôi sao ngàn trùng mãi xa nhau
Hay ta còn hẹn nhau kiếp nào
Anh ở đâu? Em ở đâu?
Có chăng mưa sầu buồn đen mắt sâu

Nhắm mắt chỉ thấy một chân trời tím ngắt
Chỉ thấy lòng nhớ nhung chất ngất
Và tiếng hát và nước mắt

Đôi khi em muốn tin
Đôi khi em muốn tin
Ôi những người ôi những người
Khóc lẻ loi một mình
Khóc lẻ loi một mình./.

Phạm Đình Chương
Bên xa lộ Hà Nội bây giờ

Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2013

Người Hưng Yên

Lại đến năm con rắn, những ngày Tết cũng qua nhanh, 3 cái Tết phương Nam, nắng và gió lồng lộng. Ngày 30, mùng 1...ở nhà cởi trần uống bia, rượu.
Nhớ cái rét tháng Giêng ngoài đó, Tết Bắc vì lạnh nên ấm cúng hơn Tết Nam? nhớ quê, lần đọc những người nổi tiếng quê mình, hóa ra cũng khá đông, dưng mà có người mình biết, có người đọc tên lần đầu, có người biết dưng mà chẳng ưa...dẫu sao, cũng là quê ta, tiếng nổi, chẳng hiểu cái ông WikipediA, ông ấy chọn theo kiểu gì mà có cả một mớ lộn tùng phèo, có dững ông chỉ nổi tiếng phá cũng có tên trong này, hahaha:
           Bùi Quỹ
           Bùi Thị Cúc
           Bồ Xuân Luật
           Cao Việt Bách
           Chu Lai (nhà văn)
           Chu Mạnh Trinh
           Chử Đồng Tử
           Dương Bá Trạc
           Dương Hữu Miên
           Dương Phúc Tư
           Dương Quảng Hàm
           Dương Trọng Tế
           Giuse Phạm Quang Túc
           Hoa Tâm
           Hoàng Hoa Thám
           Hoàng Minh Thảo
           Hoàng Nghĩa Giao
           Hoàng Đức Lương
           Hải Thượng Lãn Ông
           Học Phi
           Hồng Thanh Quang
           Hữu Ước
           Lang Công
           Lã Đường
           Lê Lựu
           Lê Như Hổ
           Lê Quang Hòa
           Lê Quý Quỳnh
           Lê Văn Lương
           Lê Xuân Hựu
           Lý Khuê
           Lý Thường Kiệt
           Mai Đức Chung
           Nguyễn Bình
           Nguyễn Công Hoan
           Nguyễn Công Tiễu
           Nguyễn Kỳ
           Nguyễn Lân
           Nguyễn Lân Dũng
           Nguyễn Mạnh Hà
           Nguyễn Quyết
           Nguyễn Thiện Dương
           Nguyễn Thiện Kế
           Nguyễn Thiện Thuật
           Nguyễn Thị Hồng Ngát
           Nguyễn Trung Ngạn
           Nguyễn Trọng Xuyên
           Nguyễn Tài
           Nguyễn Vinh Phúc
           Nguyễn Văn Linh
           Nguyễn Văn Trắm
           Nguyễn Xuân Oánh
           Nguyễn Đình Nghị
           Nguyễn Đình Phách
           Phạm Thanh Ngân
           Nhu Thuận hoàng hậu
           Phan Thúy Thanh
           Phan Văn Ái
           Phó Đức Chính
           Phó Đức Phương
           Phạm Công Trứ
           Phạm Huy Thông
           Phạm Ngũ Lão
           Phạm Thị Trân
           Phạm Đình Trạc
           Trần Phương (phó thủ tướng)
           Thích Thanh Tứ
           Triệu Túc
           Triệu Việt Vương
           Trùm Thịnh
           Trương Thị Trong
           Trần Công Soạn
           Trần Văn Phác
           Trần Đình Hoan
           Trần Đình Thọ
           Tô Hiệu
           Tô Lâm
           Tô Ngọc Vân
           Tô Quang Đẩu
           Văn Chung
           Vũ Duy Chí
           Vũ Hoàng Chương
           Vũ Văn Hiền
           Vương Sư Bá
           Đoàn Như Khuê
           Đoàn Thị Điểm
           Đào Công Soạn
           Đào Nghiễm
           Đào Thị Huệ
           Đặng Vũ Hiệp
           Đỗ Nhân
           Đỗ Tống

Thứ Năm, 31 tháng 1, 2013

Cấm cái con khỉ

Mình đọc trên nét thấy thông tin, theo quy định tại Dự thảo Nghị định mới quy định chăn nuôi lợn, gà khu vực nội thành, nội thị sẽ bị phạt nặng. Đây là Dự thảo Nghị định của Chính phủ "Quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực thú y, giống vật nuôi, thức ăn chăn nuôi" do Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn mới được đưa ra. Cũng theo quy định này, tới đây, việc chăn nuôi lợn, gà trong thành phố, khu vực nội thị, nội đô sẽ bị cấm hoàn toàn, hộ nào vi phạm sẽ bị xử phạt từ 1 triệu đến 2 triệu đồng.
Đọc xong buồn cười rung bụng, vậy là chỉ cấm có lợn và gà, còn thỏ, dê, cừu, trâu, bò, rắn, trăn…vẫn được nuôi tất, hahaha…
Đúng là mấy cái ông ngồi trong tủ kính làm luật. Mình thiết nghĩ, cấm thế thì không hiểu cấm sao đây, khi mà ở Hà Nội có quận Long Biên, ở thành phố Hồ Chí Minh có quận 12.v.v… với hàng trăm, hàng nghìn ha ruộng đồng, không có gà, lợn, dân lấy gì mà ăn?????
Sao ấy nhỉ, dạo này cứ tí lại ra một cái nghị định, thông tư có nội dung cười đến vỡ bụng, cười xong rồi khóc cho người ra luật cùng với người phải thực hiện luật! Khỉ thật!

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013

Người Việt nghĩ gì?

Ở đất nước mặt trời mọc, hình ảnh nghiêng gập người cúi chào thể hiện cả một nền văn hóa Nhật Bản: Cúi nhưng không thấp. Sự nhún nhường chỉ làm tăng thêm sự nể trọng của người đối diện.
Trên các chuyến bay của hãng hàng không Japan Airlines, nụ cười luôn nở trên môi các tiếp viên. Suốt 6 tiếng trong chuyến bay từ Tokyo về Việt Nam không khi nào tiếp viên ngơi tay. Họ sẵn sàng ngồi, chính xác là "quỳ xuống", giúp khách sửa tư thế của đôi chân tê mỏi.
Họ niềm nở, vui vẻ tiếp nhận yêu cầu của hành khách khó tính nhất. Không phải chất lượng máy bay khiến hành khách hài lòng mà chính cách phục  vụ của tiếp viên khiến mọi người vô cùng ấn tượng. Chỉ vài phút khởi hành trễ, toàn bộ nhân viên phục vụ mặt đất và tiếp viên, phi công dàn thành hàng ngang, cúi  rạp người xin lỗi khách. Họ thật sự đã thành công khi để lại ấn tượng sâu sắc về một nước Nhật vô cùng hiếu khách và đạt đến đỉnh cao trong nghệ thuật giao tiếp.
Ở Nhật, bạn khó có cơ hội bắt taxi để đi một cuốc đường dài. Vì sao? Các bác tài sẽ tự chở bạn thẳng đến nhà ga tàu điện ngầm, kèm lời hướng dẫn “Hãy đi tàu điện ngầm cho rẻ”.
Sự trung thực của người Nhật, in đậm nét ở những "mini shop không người bán” tại Osaka. Nhiều vùng ở Nhật không có nông dân. Ban ngày họ vẫn đến công sở, ngoài giờ làm họ trồng trọt thêm. Sau khi thu hoạch, họ đóng gói sản phẩm, dán giá và để thùng tiền bên cạnh. Người mua cứ theo giá niêm yết mà tự bỏ tiền vào thùng. Cuối ngày, trên đường đi làm về, họ ghé đem thùng tiền về nhà. Nhẹ nhàng và đơn giản.
Các con đường mua sắm, các đại siêu thị ở Hokkaido, Sapporo hay Osaka... cũng không nơi nào bạn phải gửi giỏ/túi xách.  Quầy thanh toán cũng không đặt ngay cổng ra vào.  Người Nhật tự hào khẳng định động từ "ăn cắp vặt" gần như đã biến mất trong từ điển.
Nếu bạn đến Nhật, toàn bộ các cửa hàng sẽ tự động trừ thuế, giảm 5 - 10% khi biết bạn là khách nước ngoài.
Nguyên tắc không gây tiếng ồn được áp dụng triệt để tại Nhật. Tất cả đường cao tốc đều phải xây dựng hàng rào cách âm, để nhà dân không bị ảnh hưởng bởi xe lưu thông trên đường. Osaka bỏ ra 18 tỷ USD xây hẳn 1 hòn đảo nhân tạo để làm sân bay rộng hơn 500ha ngay trên biển. Lý do đơn giản chỉ vì “người dân không chịu nổi tiếng ồn khi máy bay lên xuống”.
Tại các cửa hàng mua sắm, dù đang vào mùa khuyến mãi, cũng không một cửa hàng nào được đặt máy phát ra tiếng. Tuyệt đối không được bật nhạc làm ồn sang cửa hàng bên cạnh. Muốn quảng cáo và thu hút thì cách duy nhất là thuê một nhân viên dùng loa tay, quảng cáo với từng khách.
Vì sao trên những cánh đồng ở Nhật luôn còn một góc nguyên, không thu hoạch? Không ai bảo ai, những nông dân Nhật không bao giờ gặt hái toàn bộ nông sản mà họ luôn "để phần" 5-10% sản lượng cho các loài chim, thú trong tự nhiên.
Mọi đứa trẻ đều được dạy về sự bình đẳng.
Để không có tình trạng phân biệt giàu nghèo ngay từ nhỏ, mọi trẻ em đều được khuyến khích đi bộ đến trường. Nếu nhà xa thì xe đưa đón của trường là chọn lựa duy nhất. Các trường không chấp nhận cho phụ huynh đưa con đến lớp bằng  xe hơi.
Việc mặc đồng phục vest đen từ người quét đường đến tất cả nhân viên, quan chức cho thấy một nước Nhật không khoảng cách. Những ngày tuyết phủ trắng nước Nhật, từ trên cao nhìn xuống, những công dân Nhật như những chấm đen nhỏ di chuyển nhanh trên đường. Tất cả họ là một nước Nhật chung ý chí, chung tinh thần lao động.
Văn hóa xếp hàng thấm đẫm vào nếp sinh hoạt hàng ngày của người Nhật. Không có bất cứ sự ưu tiên. Sẽ không có gì ngạc nhiên nếu một ngày bạn thấy người xếp hàng ngay sau lưng mình chính là Thủ tướng.
Ở Nhật, nội trợ là một nghề. Hàng tháng chính phủ tự trích lương của chồng đóng thuế cho vợ. Do đó, người phụ nữ ở nhà làm nội trợ nhưng vẫn được hưởng các chế độ y như một người đi làm. Về già, vẫn hưởng đầy đủ lương hưu.
Độc đáo hơn nữa là nhiều công ty áp dụng chính sách, lương của chồng sẽ vào thẳng tài khoản của vợ. Vai trò của người phụ nữ trong gia đình vì thế luôn được đề cao, tôn trọng./..
(Nguồn: Xứ nét)


Thứ Năm, 10 tháng 1, 2013

Mùa đông ở phương Nam

Biết ngoài ấy đang rét dưới 10 độ, còn có cả mưa rơi, mình cảm nhận được cái giá lạnh chạy từ các đầu ngón chân, ngón tay lan rất nhanh đến tận đỉnh đầu.
Vẫn còn nguyên âm thanh của mưa đông rả rích trong đêm, còn nguyên âm thanh của những cơn gió đông giật từng hồi ngoài khe cửa.
Vẫn thấy đâu đây bộ quần áo thân quen mặc trên người mỗi khi đông về và cả giọng nói trong cái rét tái tê năm nào trên triền đê Hưng Yên.
Đến bây giờ vẫn không hiểu vì sao yêu thương mùa đông đến vậy mà mình nỡ ra đi, bởi mùa đông cho mình bao nhiêu là cảm xúc, mùa đông cũng cho mình biết bao kỷ niệm ngọt ngào.
Cũng may, mấy hôm nay, cái rét đậm của miền Bắc cũng đã tràn tới mảnh đất phương Nam, để sang sớm và chiều buông cảm nhận rõ rệt tiết trời se lạnh của mùa đông ngoài ấy.
Nhưng càng rét thế này, càng buốt lạnh thế này…sẽ thấy chẳng được bình yên và như có lửa đốt vì những day dứt nằm sâu thẳm trong cõi nhớ.....

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

Hai con rắn

Hai con rắn độc đang bò. Một con quay lại hỏi con kia: - Tụi mình là rắn độc phải không? - Đúng vậy, rất độc. Con thứ nhất lại hỏi: Tụi mình có đúng là rắn độc thiệt không? - Thật vậy, chúng ta là rắn độc. Chúng ta là loài rắn cực độc trên thế gian này. À mà sao mày hỏi hoài vậy? - Tao mới cắn phải lưỡi tao mày ạ