Thứ Năm, 5 tháng 12, 2013

Báo chí viết lách thế này đây

Lái xe say rượu, xế hộp tông liên hoàn hàng loạt xe máy Vào khoảng 20h tối nay (5/12), tại khu vực ô chợ Dừa, quận Đống Đa, Hà Nội đã xảy ra vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng. Hiện 6 nạn nhân, có một cháu nhỏ đã được đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện đa khoa Đống Đa trong tình trạng nguy kịch. Trong khi đang có tín hiệu đèn đỏ tại nút giao cắt ô chợ Dừa, hướng Tôn Đức Thắng – Nguyễn Lương Bằng, thì bất ngờ chiếc xe ô tô mang biển kiểm soát 29A 694.92 mất lái lao thẳng về phía các phương tiện đang dừng đỗ. Do bị bất ngờ đâm từ phía đằng sau nên một số xe máy bị húc đổ tung lên phía trước. Trong xe ô tô lúc này đang chở 2 người đàn ông. Tại hiện trường hiện nay có 3 xe máy mang biển kiểm soát: 88K4 - 5110, 88L1 - 11.595 và xe mang biển kiểm soát 29X7 – 071.71. Ngay sau khi vụ tai nạn giao thông xảy ra, lực lượng cảnh sát giao thông khu vực đã nhanh chóng có mặt kịp thời để xử lý. Tuy nhiên lái xe quyết không chịu ra. Theo sự quan sát của phóng viên, lái xe mùi nồng nặc rượu. Hiện lực lượng chức năng đang tiếp tục điều tra để làm rõ sự việc. (Nguồn: infonet) Hehehe!!! Lái xe cố thủ trong xe hơi kín như bưng, phóng viên quan sát bằng mắt và thấy lái xe nồng nặc mùi rượu???? mắt của phóng viên thay mũi, bố khỉ phóng viên!!!!

Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

Nước mắt

Suốt từ chiều 4/10 đến giờ, nước mắt đã rơi nhiều mỗi khi đọc những thông tin về Đại Tướng.... Đại Tướng ơi, năm xưa Bác Hồ mất, con chưa kịp sinh ra, chỉ nghe lại, xem lại những hình ảnh đau xé lòng của người dân Việt trước sự ra đi của Bác. Nhưng hôm nay, con đã tận mắt thấy nỗi đau của muôn trái tim dân Việt trước nỗi mất mát lớn lao của dân tộc. Con kính mong linh hồn Đại Tướng thanh thản trên quê hương của Người....! con sẽ đến Vũng Chùa thắp nhang trước mộ Đại Tướng!!!!

Dạ Khúc

Cần đêm trắng để trút vơi lòng đầy Cần thêm nắng để em nhìn vừa bóng tối Cần thêm anh hỏi han cho giấc trưa em yên lành Cần thêm những lần hẹn như cuối cùng Cần tay níu để thấy anh còn gần Cần môi nóng để biết lòng còn ấm cúng Cần thêm anh, cần thêm cho những khi em lo sợ Cần thêm yêu hay cần thôi biết yêu Đã cần thế, thương thật rồi Vẫn như anh còn xa rất xa Vì đã vùi hết những ước mơ dịu ngọt Em thêm cần anh đến muôn lần Thế tình nhé, xin về gần Nối thêm yêu thương vào với nhau Tình có dậy sóng vẫn cứ xin tình nồng Nối em vào anh chiếc hôn nồng.... Cám ơn nhạc sỹ và những ca sỹ đã thể hiện ca khúc này.... cuộc đời là gì???? người ta sống trên cõi đời này để làm gì??? khi cuối cùng cũng hòa vào đất....

Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

Còn có ai có thể lấy đi nước mắt của nhân dân nhiều như thế này không?

Mình lấy lại câu này trong mục ý kiến độc giả của Việt Nam Nét, có lẽ chẳng cần viết gì thêm khi mà tâm trạng của hàng chục triệu dân Việt đang đớn đau trước một cái chết hóa thành bất tử!!!! Mình chỉ lấy lại những cảm xúc của muôn người khi vào viếng Đại Tướng tại số nhà 30 Hoàng Diệu trong những ngày qua, chỉ vậy thôi, cũng thấy Đại Tướng là của nhân dân. Sau Quốc tang này, sẽ có nhiều Quốc tang khác, nhưng nước mắt chắc chắn sẽ thôi không rơi nhiều như nhưng những ngày này! Sau 44 năm, nước mắt cho một linh hồn bất tử lại đang chảy dài như sông… … “Còn có ai có thể lấy đi nước mắt của nhân dân nhiều như thế này không? Tất cả những gì mà chúng ta nhìn thấy hôm nay là lòng yêu nước và kính trọng những vị lãnh tụ vì dân vì nước.Những tấm gương ngàn đời sau dân tộc vẫn sáng để con cháu mai noi theo. Nhiều hoa đến viếng Đại Tướng quá! mong các anh bộ đội sẽ trải một "đường hoa" đến tận nơi an nghỉ của Bác nhé! Được QUỐC TANG đã khó, nhưng đươc NHÂN DÂN TANG thì năm 1969 một lần, lần này là hai….”

Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

Vĩnh biệt Đại Tướng!

Đại tướng đầu tiên, Tổng tư lệnh tối cao Quân đội nhân dân Việt Nam Võ Nguyên Giáp qua đời lúc 18h09 ngày 4/10 tại Viện quân y 108 (Hà Nội) khi ông vừa bước sang tuổi 103. Đại tướng qua đời vào 18h09 phút chiều 4/10, tại bệnh viện nơi ông nằm điều trị từ năm 2009. Mới cách đây hơn một tháng, Đại tướng bước sang tuổi 103. Thi hài ông được chuyển từ khu chăm sóc đặc biệt đến nhà lạnh trong sự nghiêm cẩn của những người lính bồng súng. Căn biệt thự cổ 2 tầng số 30 Hoàng Diệu (Hà Nội), nơi ông và gia đình ở vẫn sáng đèn trong đêm, các căn phòng đều để cửa mở. Khuôn viên trước nhà ông vẫn thẫm một màu xanh tĩnh lặng. Ngay trong đêm, nhiều hãng tin lớn trên thế giới đã đồng loạt đưa tin Đại tướng trên vị trí nổi bật. Bloomberg dẫn lời Stanley Karnow, nhà báo kiêm nhà sử học và là tác giả một cuốn sách nổi tiếng về chiến tranh Việt Nam nhận xét: "Sau Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp là nhân vật quan trọng nhất trong lịch sử Việt Nam thế kỷ 20.Ông là một vị tướng tự học, và chìa khóa của tài chỉ huy quân sự của ông là chiến lược kiên trì bền bỉ tuyệt đối. Tân Hoa Xã ca ngợi Đại tướng Võ Nguyên Giáp là vị anh hùng, là một huyền thoại ở Việt Nam. "Ông được người dân Việt Nam tôn kính, chỉ sau Chủ tịch Hồ Chí Minh", hãng thông tấn Trung Quốc đánh giá. Trong khi đó, hãng thông tấn Mỹ AP cho hay Tướng Giáp nổi lên "là một lãnh đạo của đội quân áo vải, gồm những du kích quân đi dép xăng đan làm từ lốp xe, kéo từng cỗ pháo qua những ngọn núi để bao vây và tiêu diệt quân đội Pháp ở Điện Biên Phủ năm 1954". Sinh ngày 25/8/1911 tại huyện Lệ Thủy (Quảng Bình), Đại tướng Võ Nguyên Giáp, vốn là một thầy giáo dạy sử đã trở thành "người anh cả" của lực lượng vũ trang Việt Nam, là Đại tướng đầu tiên, Tổng tư lệnh tối cao của Quân đội nhân dân Việt Nam. "Thần tốc, thần tốc hơn nữa; táo bạo, táo bạo hơn nữa; tranh thủ từng phút, từng giờ; xốc tới mặt trận; giải phóng miền Nam; quyết chiến và toàn thắng!" - Mệnh lệnh nổi tiếng của Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong Chiến dịch Hồ Chí Minh năm 1975. Trong Kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, Đại tướng trực tiếp chỉ huy nhiều chiến dịch lớn. Đặc biệt tên tuổi ông gắn liền với chiến thắng trong Chiến dịch Điện Biên Phủ (1954) và Hồ Chí Minh (1975) - những bước ngoặt trong lịch sử dân tộc. Sau khi đất nước thống nhất, Đại tướng là Phó thủ tướng kiêm Bộ trưởng Quốc phòng (đến 1980); Phó chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng (1981 - 1991). Ông cũng là đại biểu Quốc hội các khoá I - VII. Nhiều chuyên gia, nhà nghiên cứu lịch sử, quân sự trong nước và thế giới đều đánh giá Đại tướng là người toàn tài kể cả trong thời chiến lẫn thời bình. Ông đặc biệt được người dân Việt Nam nhiều thế hệ yêu mến, kính trọng bởi tài năng cũng như sự gần gũi, bình dị trong cuộc sống. Trong Bách khoa toàn thư của Mỹ và của nhiều nước, tên và hình ảnh của ông được ghi lại như một trong những vĩ nhân quân sự hiển hách nhất. Đại tướng Võ Nguyên Giáp kết hôn lần đầu năm 1934 với nhà cách mạng Nguyễn Thị Quang Thái. Hai người có một người con là bà Võ Hồng Anh (1941-2009). Bà Hồng Anh là tiến sĩ khoa học và từng đoạt giải thưởng Kovalevskaia. Đại tướng tái hôn với giáo sư Đặng Bích Hà (con gái của giáo sư Đặng Thai Mai) sau khi người vợ đầu hi sinh vào năm 1944. Ông bà có 4 người con là Võ Hòa Bình, Võ Hạnh Phúc, Võ Điện Biên và Võ Hồng Nam./… (Nguồn: vnexpress)

Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2013

Ôi người quê mình!!!!!

“Là một cán bộ quản lý báo chí - xuất bản, Sở Thông tin và Truyền thông tỉnh Hưng Yên từ khi còn rất trẻ, ít ai có thể ngờ rằng, Nguyễn Xuân Duy có thể từ bỏ công việc nhà nước để trở về với đồng quê, làm một anh nông dân chân lấm, tay bùn. Duy năm nay 30 tuổi, xuất thân từ ngôi làng An Lạc, xã Đức Thắng, huyện Tiên Lữ (Hưng Yên). Quê anh thanh bình nhưng quanh năm “chiêm khê mùa thối”, nông dân làm lụng sớm khuya nhưng chỉ đủ ăn. Cũng vì cám cảnh bần nông nên Duy đeo đuổi nghiệp học để có cơ hội đổi đời. Năm 2006, anh tốt nghiệp ĐH Khoa học Xã hội Nhân văn với tấm bằng cử nhân Ngôn ngữ học trên tay. May mắn được vào làm việc tại Sở Văn hóa Thông tin tỉnh Hưng Yên làm công tác quản lý báo chí - xuất bản (sau này, chuyển sang Sở Thông tin Truyền thông) và thi đậu công chức. “Duy là một thanh niên dám nghĩ dám làm và dám chịu trách nhiệm. Mặc dù ban đầu gặp rất nhiều khó khăn, thua lỗ nhưng Duy vẫn kiên trì với con đường mình đã chọn và gặt hái được những thành công mà ít người làm được. Không chỉ là một ông chủ có tư duy làm giàu, Duy còn là một đoàn viên năng nổ, nhiệt tình với các hoạt động của thôn, xã”. - Anh Nguyễn Văn Cao, Phó Bí thư Đoàn xã Đức Thắng Do tính chất công việc phải va đập hằng ngày với thông tin trên báo chí, truyền thông nên Duy đã tích cóp cho mình một phông kiến thức thực tiễn phong phú, đặc biệt là các mô hình phát triển kinh tế nông nghiệp. “Ngày nghỉ, tôi thường vác ba lô đi các tỉnh học nông dân cách làm ăn, ví như mô hình nuôi ba ba (Ninh Bình), sản xuất cá vược (huyện Tiền Hải, Thái Bình), vào huyện Đức Hòa, Long An để tham quan mô hình nuôi ếch thương phẩm”, Duy kể. Quá trình đó đã giúp cho anh hình thành ước muốn làm giàu và làm chủ. “Nghĩ lại phận công chức thấy mình nghèo quá. Lương cơ bản (năm 2008 - PV) chỉ hơn 800.000 đồng, trong khi đó nhà lại cách cơ quan 15 km. Anh em đồng nghiệp vẫn bảo nhau: Nếu tính chi phí đi lại và ăn trưa thì chẳng còn gì. Trong khi đó ở quê nhà, bố (anh Duy - PV) đang ốm nặng. Mẹ đã khuất núi gần 20 năm. Còn vợ thì mới sinh đứa thứ 2 nên trăm thứ tiền đổ lên đầu”, Duy tâm sự. Với 10 triệu đồng bố mẹ vợ vay hộ, anh quyết định đầu tư vào nghề nuôi ếch bởi kỹ thuật nuôi không phức tạp, thời gian nuôi ngắn, chi phí thấp, chỉ cần kết bè và căng lưới ở ao là nuôi được. Sau khi đã hoàn thành 6 lồng nuôi (mỗi lồng rộng 6m2), Duy mua 3.000 con ếch giống về thả. Năm ấy ếch lớn rất nhanh, nhưng đầu ra bế tắc, không biết tiêu thụ đi đâu. Gia đình phải mang ra chợ bán lẻ với mức giá bèo bọt 18.000 - 22.000 đ/kg, trừ chi phí lỗ 5 triệu đồng. Tuy vậy, Duy không bỏ cuộc. Anh tiếp tục vay tiền mua 1 vạn cá rô đồng từ miền Nam đưa ra, nhưng khi thu hoạch chỉ được 3 tạ, vậy là hòa vốn. Duy nghĩ, bây giờ chỉ còn cách quay về với con ếch thì mới mong có lời. Nhưng, không phải nuôi ếch thương phẩm mà phải làm ếch giống, bởi nó ít chịu ảnh hưởng của giá cả thị trường. Anh mua 5 cặp ếch bố mẹ của một hộ dân xã bên với giá 500.000 đ/cặp về thả trong lồng lưới. Năm đầu tiên ếch không đẻ. Tưởng rằng, mình lại thất bại thê thảm thêm lần nữa nên Duy có hướng chuyển sang con giống khác. “Cuối năm 2009, khi vợ tôi nhận được 5 triệu đồng chế độ bảo hiểm sinh con. Tôi bàn với cô ấy xây một cái bể to để nuôi cá chuối, ba ba với diện tích 40m2, nhưng chưa có giống nên tôi nuôi tạm ếch bố mẹ trong ấy. Kỳ lạ là nó đẻ trứng dày đặc, nở được 120 vạn nòng nọc. Thành công bước đầu, Duy bay vào trong Nam liên hệ với một số trang trại ếch giống từ Long An, TPHCM mua thêm 50 cặp ếch bố mẹ hết 15 triệu đồng để phát triển trang trại. Tuy nhiên, vì không hợp khí hậu ngoài Bắc nên toàn bộ số ếch trên bị chết. Duy tiếp tục mua thêm 30 cặp nữa, nhưng càng lún sâu vào nợ nần vì thất bại. Thấy vậy, chủ trại ếch trong Nam ngỏ ý muốn Duy thuê một cái ao rộng 1 ha để nuôi ếch con, phân phối giống cho thị trường miền Bắc giúp họ. Hai chuyến đầu tiên, do vận chuyển bằng tàu hỏa nên ếch giống chết hết. Từ các chuyến sau vận chuyển bằng xe tải nên đã đảm bảo được số lượng đầu con. Cuối năm 2010, Duy xin nghỉ việc ở Sở Thông tin Truyền thông. Lúc này anh đã có trong tay 100 cặp bố mẹ chất lượng tốt, đủ khả năng cung ứng ếch giống cho thị trường. Anh cho biết: Mỗi năm ếch mẹ đẻ 3 lần. Khi ếch đạt 1 tuổi thì mỗi lần chỉ đẻ được khoảng 1.000 trứng. Còn khi đạt độ già 2 - 3 năm tuổi có thể thu được 3.000 trứng/lần đẻ. Do đó, việc quan trọng nhất là phải giữ được nó sống qua đông bằng cách tăng nhiệt độ nước hoặc đào hầm… Qua 3 năm phát triển, số lượng ếch bố mẹ của trang trại Duy đã lên tới 300 cặp, mỗi năm cung ứng ổn định cho thị trường khoảng 30 vạn giống, thu về khoảng 300 triệu đồng. Hiện tại, ếch giống của Duy được phân phối khắp các tỉnh thành miền Bắc như: Nam Định, Hải Dương, Bắc Ninh, Bắc Giang, Hà Nội, Sơn La, Bắc Kạn, Lào Cai… (nguồn: tienphongonline) Tuy nhiên, đọc xong mình ngẫm, có nhất thiết phải nuôi ếch không???? hahaha….

Thứ Hai, 9 tháng 9, 2013

Chán như con cá rán

Quá tệ vì sự nghiệp nhậu nhẹt... Đành nghỉ một tuần để lấy sức vậy. Sáng nay buôn với hàng, không khí chán nản nói chung là rất chung chung, cho nên cũng chẳng có gì để mà chán!Mình nhặt cái này của ông Chế đặt vào đây cho đỡ buồn chán vậy: Chao ơi!Thu đã tới rồi sao? Thu trước vừa qua mới độ nào! Mới độ nào đây,hoa rạn vỡ, Nắng hồng choàng ấp dãy bàng cao. Cũng mới độ nào trong gió lộng, Nến lau bừng sáng núi lau xanh. Bướm vàng nhẹ nhẹ bay ngang bóng Những khóm tre cao rũ trước thành Thu đến đây!Chừ,mới nói răng? Chừ đây,buồn giận biết sao ngăn? Tìm cho những xánh hoa đang rụng, Tôi kiếm trong hoa chút sắc tàn! Trời ơi!Chán nản đương vây phủ. Ý tưởng hồn tôi giữa cõi Tang.

Thứ Sáu, 23 tháng 8, 2013

Bên dòng Đồng Nai

Mình có ông cậu ruột, là út trong nhà ông ngoại. Quê ông ngoại, bà ngoại mình gốc là Ninh Bình, di cư sang Hòa Bình ở, dĩ nhiên quê gốc của cậu là phải Ninh Bình. Cuộc đời con người, nhiều khi rồi chẳng biết đâu là quê của mình nữa, bởi căn cứ vào những gì mà người ta bảo là quê thì xác định cũng hơi khó, nào là giấy khai sinh, nơi chôn nhau cắt rốn, hộ khẩu thường trú, nguyên quán, vân vân và vân vân…, bởi vậy, theo mình nghĩ, cứ thấy ở nơi nào mà có tình cảm nặng lòng với nó, cũng có thể coi là quê được hết. Mà càng nhiều quê thì càng tốt chứ có sao? Thời trai trẻ, cậu đã từng ở rất nhiều xứ, Thủ đô văn hiến, đất Nha Trang nắng cháy da người, rồi miền du lịch thơ mộng Vũng Tàu dạt dào sóng biển…bao nhiêu mảnh đất đi qua, cậu chẳng dừng lại, thế rồi đánh đùng một cái, cậu quyết định lấy đất Tổ của các ông Hùng Vương làm nơi lập nghiệp. Sau bao năm gắn bó với rừng cọ, đồi chè, ở tuổi gần 60, cậu lại quyết định đến một nơi mà ngày xưa người ta hay nói với nhau: Làm trai cho đáng nên trai Phú Xuân cũng trải, Đồng Nai cũng từng. Đất Đồng Nai đón cậu được một năm, rồi cũng không giữ nổi cậu, chắc tử vi của cậu có không có sao vũ khúc hãm địa nên số cậu không có số tha hương tự lập. Thế nhưng, ít nhất, mảnh đất Đồng Nai cũng đã gieo vào lòng cậu những cảm xúc riêng tư, nhất là khi cậu tạm biệt nơi đây. Chẳng thế, khi mở lốc của cậu, mình thấy bài: Bên dòng Đồng Nai, theo thể lục bát, bèn mượn cậu mang sang nhà mình: “Ta buồn theo sóng Đồng Nai Neo câu vọng cổ trôi dài bến quê Một dòng đôi ngả đam mê Chiều nay em có xuôi về đây không Ta buồn ra đứng bờ sông Thương con chim sáo than không có đò Bây giờ nước cả gió to Cầu xây mấy nẻo đi đò chi em Ừ thì bầu rượu nắm nem Dặn dò chi lắm cho thêm rầu người Ta giao hẹn chín phương trời Để ta vui trọn quãng đời lang bang Ôm vò gõ nhịp ca sang Phía Cù Lao Phố nắng vàng Chùa Ông Thôi thì lại đến Bửu Long Cho thư thả chút long đong phận người Hát gì đi chứ em ơi Câu đồng dao của một thời đã qua Trông vời quê mẹ xưa xa Người dưng... nào biết ai mà đón đưa Thì thầm trong khúc gió mưa Đêm đêm những tiếng ngày xưa vọng về”./…

Báo cáo tổng kết

Mất gần tháng giời mới vào lại được lốc của mình, chẳng hiểu nó bị làm sao? loay hoay mãi cuối cùng mới tìm được đường vào lại, dưng mà lỗi tùm lum! thôi kệ mẹ nó vậy, trình thấp thì phải chịu chứ sao bây giờ? Thế là kể từ ngày nghịch ngợm, đến nay đã có trên 10 nghìn lượt vào nhà mình, tất nhiên là phải trừ đi một số lần mình tự sướng nữa, dưng thôi, thế cũng được rồi. Bấy lâu nay, bỗng lười dư hủi, miền Nam gọi là cùi, sự nghiệp viết lách cảm thấy mệt mỏi quá xá, đầu óc mụ mị, tuyền nghĩ chuyện đâu đâu, làm thì ít, hóng hớt thì nhiều, đâu có rượu có bia là lao nhanh hơn chó!!!! Chẳng hiểu sao, giờ không nhập nổi ảnh lên nữa, đúng thật là là là... Thôi được sẽ tìm cách sau, giờ đi tìm ý, tìm tứ để làm phát đã!

Đời chỉ là giấc mơ

Quen qua Tâm kem mút. Lên nhà Mơ hồi còn thuê nhà trong khu tập thể sân khấu điện ảnh. Ấn tượng đầu tiên khi đến nhà, cách sắp xếp bài trí của phòng ở lạ, độc đáo, thích thú và nghệ. Âm thanh được nghe dìu dịu, nhẹ nhàng bởi một hệ thống hàng chất lượng, càng làm cho mê hoặc. Trái ngược lại với không gian, âm thanh của căn phòng, tiếng Mơ rất hùng dũng, dứt khoát, giọng đặc xứ Huế: - Chi mà ấp úng, nói liền vào việc đi anh! Rồi từ Mơ đến những người bạn Mơ, với Chiến Thắng, Việt Hùng…một thuở không quên làm ca nhạc quốc tế cho đài Hưng Yên với cái tên:”Giai điệu 4 phương”. Hỏi Thắng, sao Mơ chưa chịu lấy chồng, nó bảo: Con đấy chó nó lấy!!! Rồi ngày qua ngày- đêm qua đêm…Một chiều chuẩn bị lên hình thời sự, Mơ gọi về mời đám cưới. Ngắn gọn và vẫn hùng dũng như ngày nào: - Tuần này em cưới, Hà Nội Thao Ơ, anh lên nhé…. Chiều ấy, mình và chú Đức quay phim lên, đám cưới ca sỹ thì cũng toàn ca sỹ, lác đác có tí diễn viên, nổi bật nhất là “Nó” trong “Ma làng”, hấp dẫn hơn trong phim. Cũng buồn cừơi, cái con môi giới thì lại không được mời dự đám cưới, đành ngồi ngoài ăn cháo vịt Thượng Đình. Còn lại thấy toàn thợ hát, nào Anh Thơ, Việt Hoàn, Tô Minh Thắng, Đăng Dương….bất ngờ gặp lại một số thợ hát bậc trung, ngày xưa học cùng sư phạm với mình, Hồ Tùng, Lan Hương. Ngày qua ngày- đêm qua đêm, sau một lần sự cố rượu say xỉn gọi Mơ lúc muộn, mình biết là quá phiền, nên từ đó chẳng mấy khi liên lạc và rồi không gọi nữa. Hôm nay, bất ngờ gặp Mơ trong tấm ảnh của bác thợ chèo Xuân Hinh khi đi biểu diễn bên Đức. Mới hay, Mơ đã định cư bên đó! Cuộc đời đúng là cuộc đời, ngày qua ngày- đêm qua đêm rõ là nhanh và cứ như một giấc mơ….