Thứ Tư, 13 tháng 8, 2014
Tháng 7 mưa Ngâu
Mùa này, ngoài ấy lại bắt đầu mưa tầm tã, tháng Ngâu đã sang được 2 tuần rồi! Ngày xưa, nhớ mùa Ngâu trong bão, gió giật liên hồi và mưa xối xả cả đêm, sáng ra, nhãn, bưởi, ổi rụng đầy sân, đầy lối đi, những quả bưởi xanh nổi lềnh bềnh dưới ao, ông nội chống gậy ra nhìn xót ruột.
Mùa mưa trong này không giống mùa Ngâu ngoài ấy, nhưng vẫn có cảm giác như nó đang ở đâu đây…
Đêm nằm nghe tiếng nước rơi tí tách ngoài hiên, giật mình thấy tiếng gậy lọc cọc của ông nội gõ trên sân gạch, có cả tiếng những cây tre cọ vào nhau ken két và cả lá xạc xào, xạc xào từng hồi.
Ngỡ đang cùng em trên đường quê lát gạch, ướt đẫm nước mưa, những con đường gạch hẹp của làng đón bước chân em ngập ngừng trong chiều thu bỗng trở nên thao thiết!
Nhớ chiều nào ra thắp hương ông bà nội, con cháu hỏi, sao chú không đưa cô về? Cánh đồng quê rộng mênh mông, bao năm vẫn không có gì thay đổi, vẫn toàn lúa là lúa với lác đác bóng người thăm đồng muộn, thân gầy bước thấp bước cao, tất bật quanh năm chẳng đủ ăn. Cúi xuống nhặt cỏ may bám đầy hai ống quần thật lâu mà vẫn không trả lời được câu hỏi của nó.
Mới đấy mà đã sang thu, cái mùa đặc trưng của ngoài đó, heo may về ngập không gian, báo hiệu cho một mùa đông cũng sắp trở lại. Một mùa đông ao ước cùng em đi dọc triền đê, đón gió Bắc thổi từng cơn về, lạnh cóng tay, buốt má, cảm giác ấy bây giờ đã không thể năm nào cũng có được nữa!
Thu đã sang, để hoa sữa đơm bông, ngào ngạt hương dọc đường Nguyễn Văn Linh, vẫn còn mùi rơm rạ đốt từ phía cánh đồng bên đường Triệu Quang Phục bay về, nồng nàn, thơm mùi lúa mới. Vẫn còn những làn khói chiều bốc lên phía xa xa từ thửa ruộng mới gặt, vẫn có tiếng gọi con trẻ về ăn cơm chiều muộn đâu đó vẳng về…
Sẽ bên nhau trong không gian đó, để cảm nhận nỗi nhớ khi xa quê đằng đẵng bao ngày, đã hứa với nhau như vậy, lòng chẳng bao giờ nguôi ngoai. Tháng 7 mưa Ngâu, heo may đã về…
Thư giãn tí nào!
0. Đàn ông nói nhiều nhất chính là lúc sau khi say. Phụ nữ nói nhiều nhất chính là lúc sau khi họ lấy chồng.
1. Đàn ông sẽ trả gấp đôi để có được thứ mà anh ấy muốn. Phụ nữ chỉ chi một nửa tiền cho món đồ cô ấy không thực sự cần nhưng lại đang trong kỳ giảm giá.
2. Phụ nữ thường lo lắng cho tương lai cho đến khi cô ấy kiếm được một tấm chồng. Đàn ông chẳng lo nghĩ gì về tương lai cho đến khi anh ta lấy vợ.
3. Đàn ông thành đạt là người kiếm được tiền nhiều hơn số vợ anh ta sẽ tiêu. Phụ nữ thành đạt là người kiếm được một ông chồng như thế.
4. Để hạnh phúc bên một người đàn ông, bạn sẽ phải hiểu anh ấy rất nhiều và yêu anh ấy chút chút. Để hạnh phúc bên một người phụ nữ bạn lại phải yêu cô ấy thật nhiều và đừng có cố tìm cách hiểu cô ấy.
5. Đàn ông đã kết hôn sống thọ hơn đàn ông độc thân, nhưng đàn ông đã kết hôn lại sẵn sàng chết so với trai chưa vợ.
6. Bất kỳ người đàn ông đã kết hôn nào cũng nên quên đi những lỗi lầm của anh ta, bởi chẳng ích gì khi cả hai vợ chồng cùng nhớ về một thứ.
7. Đàn ông lúc tỉnh giấc và trước khi đi ngủ trông chẳng khác gì nhau. Phụ nữ thì xuống sắc hơn rất nhiều sau một đêm say giấc.
8. Phụ nữ lấy chồng và hy vọng anh ấy thay đổi nhưng chẳng suy chuyển được gì. Đàn ông lấy vợ chỉ mong cô ấy vẫn như xưa nhưng cô ấy lại thay đổi.
9. Phụ nữ luôn là người nói lời cuối cùng trong mọi cuộc tranh cãi. Bất kỳ lời nào người đàn ông nói sau đó sẽ khơi mào cho trận chiến mới.
10. Có hai thời điểm đàn ông không hiểu đàn bà: trước và… sau hôn nhân.
11. Phụ nữ đi toilet theo “bầy đàn”, nam giới đi riêng lẻ thậm chí bậy bạ mỗi người “xử” một nơi.
12. Phụ nữ trưng diện để đi mua sắm, đi tưới cây, đổ rác, trả lời điện thoại, đọc sách, check mail. Đàn ông chỉ ăn mặc chỉnh tề khi đến đám cưới hay đi dự tang lễ.
13. Phụ nữ biết mọi thứ về các con của cô ấy: lịch hẹn với bác sĩ nha khoa, bạn thân của con, thức ăn khoái khẩu, giấc mơ, hy vọng, chuyện yêu đương và cả những lo sợ bí ẩn. Đàn ông chỉ lờ mờ nhận ra là có vài đứa nhóc ở chung nhà với mình.
14. Đám phụ nữ khi làm bạn với nhau thường nói những lời có cánh: “Trời ơi mình yêu mấy bồ quá”, và tình bạn đó chỉ kéo dài nhiều lắm thì 2-3 năm. Đàn ông khi tụ tập toàn nói tục, chửi thề, họ gọi nhau với những biệt danh chẳng mấy hay ho nhưng tình bạn thì kéo dài mãi mãi.
15. Đàn bà nói: “Cầu xin trời phật run rủi cho con gặp được người đàn ông đẹp trai, biết quan tâm chăm sóc, lãng mạn, thông minh, hiểu con, yêu con say đắm, người sẽ không bao giờ lừa dối con, luôn tặng con những lời ngợi khen và không bao giờ chỉ trích những điều con đã làm…”. Đàn ông chỉ cầu xin một điều duy nhất thôi: “Ngực bự”.
16. Phụ nữ chọn dầu gội đầu dựa trên các tiêu chí về hiệu quả, thương hiệu, mùi hương, thành phần, màu sắc, chất lượng, thiết kế mẫu mã, chất lượng, mức độ phổ biến, những nhận xét từ người đã dùng… Đàn ông chọn dầu gội đầu chỉ quan tâm một điều duy nhất: có chữ “dầu gội” trên vỏ chai.
17. Đàn ông vào tiệm cắt tóc, trả một ít tiền để biến mái tóc từ tổ quạ thành húi cua. Phụ nữ bước từ tiệm ra sau khi đã trả đến tiền triệu và mái tóc cô ấy trông chẳng khác gì chưa khi cắt.
18. Người phụ nữ thông minh hy vọng lấy được một người đàn ông yêu cô ấy. Người đàn ông ngu xuẩn cho rằng sẽ cưới được một người phụ nữ yêu anh ta.
19. Phụ nữ luôn hy vọng mình trở thành người đàn bà cuối cùng của đàn ông. Đàn ông luôn hy vọng mình là người đàn ông đầu tiên của người phụ nữ.
20. Muốn nhìn kỹ khuôn mặt của người phụ nữ thì phải đợi sau khi họ tẩy trang. Muốn nhìn kỹ khuôn mặt người đàn ông thì phải đợi hai bên chia tay.
21. Đàn ông đi dạo cửa hàng là muốn mua cái mà họ cần. Phụ nữ vào cửa hàng là muốn xem vật gì cần mua hay không.
22. Có những người đàn ông cho rằng hôn nhân là mồ chôn của tình yêu. Có những người phụ nữ lại cho rằng không kết hôn, tình yêu sẽ chết không chốn dung thân.
23. Đàn ông chỉ coi trọng hiện tại của người phụ nữ. Phụ nữ lại coi trọng tương lai của người đàn ông.
25. Trước khi cưới đàn ông đều đeo bám phụ nữ đến nửa đêm mới chịu về. Sau khi cưới phụ nữ luôn phải đợi đến nửa đêm mới thấy chồng mình về.
26. Phụ nữ không nên đánh đập đàn ông bởi vì chắc chắn bạn không thể đánh lại họ. Đàn ông không nên đánh phụ nữ bởi vì người đánh phụ nữ thì không có tư cách là đàn ông.
27. Phụ nữ mất đi tình yêu sẽ cảm thấy vô cùng trống trải. Đàn ông có được tình yêu sẽ cảm thấy mệt mỏi vì vô cùng cực khổ.
28. Nếu phụ nữ coi đàn ông là bạn, điều đó có thể là sự khởi đầu của tình yêu. Nếu đàn ông coi phụ nữ là bạn, điều đó đồng nghĩa anh ta bắt đầu quên đi đối phương là phụ nữ.
29. Phụ nữ yêu một người đàn ông không cần có lý do gì. Đàn ông yêu một người phụ nữ thì phải nghĩ ra trăm ngàn lý do, để sau này còn trả lời cho câu hỏi "Tại sao anh yêu em?" của phụ nữ.
30. Đàn ông bắt phụ nữ chờ thì không phải là đàn ông tốt. Phụ nữ bắt đàn ông đợi thì không sao nhưng bạn phải coi chừng vì chưa chắc họ kiên nhẫn đợi được lâu.
31. Sau khi đàn ông say rượu sẽ nghĩ đến phụ nữ nhưng không chỉ một người. Phụ nữ sau khi say rượu sẽ nghĩ đến đàn ông nhưng bao giờ cũng chỉ một người, chính là người đàn ông đã bỏ rơi họ.
32. Những chàng trai đang yêu luôn muốn đơn giản hóa mọi việc phức tạp. Những cô gái đang yêu luôn muốn phức tạp hóa mọi việc đơn giản.
33. Đàn ông hy vọng vào tình yêu là bởi vì nhàn rỗi, đến cuối cùng là gặp phải phiền phức. Phụ nữ hy vọng vào tình yêu là bởi vì tò mò, đến cuối cùng là gặp phải thất vọng.
34. Sau khi đàn ông chinh phục được thế giới thì có thể giành được phụ nữ. Sau khi phụ nữ chinh phục được đàn ông thì có thể giành được cả thế giới.
35. Đàn ông nhường cho phụ nữ ra quyết định bởi vì họ biết phụ nữ sẽ không cho họ quyết định. Phụ nữ nhường cho đàn ông quyết định là bởi vì họ muốn biết đàn ông có thể đoán được ý muốn thật sự của họ hay không.
36. Phụ nữ luôn tâm sự về người đàn ông mà họ đang yêu. Đàn ông khi tâm sự với nhau lại luôn bàn về người phụ nữ mà họ không chiếm được.
37. Đối với phụ nữ, một danh từ khác về mỹ phẩm là lòng tin. Đối với đàn ông thì mỹ phẩm lại là cái bẫy.
38. Đàn ông thích nhất là phụ nữ nghe lời. Phụ nữ lại mê người đàn ông không nghe lời cô ấy.
39. Đối với đàn ông tình yêu chỉ là bài nhạc nền trong cuộc đời. Đối với phụ nữ, tình yêu lại là bài nhạc chủ đề trong cuộc đời.
40. Phụ nữ một tối không về nhà. Hôm sau cô ấy nói với chồng là em ngủ lại ở nhà cô bạn. Ông chồng nhấc điện thoại gọi cho 10 cô bạn thân của vợ, chẳng cô nào biết đêm qua vợ anh ta đã đi đâu. Đàn ông một tối không về nhà. Anh ta nói với vợ rằng đã ngủ lại ở nhà anh bạn. Cô vợ điện thoại cho 10 người bạn của chồng. 8 trong số đó xác nhận chồng cô ngủ lại nhà họ tối qua, 2 người còn lại thậm chí còn nói như đinh đóng cột rằng chồng cô vẫn đang ở đó./…
Thứ Ba, 12 tháng 8, 2014
Thuyền và biển
Nhà ở sát ngay đường tàu Bắc – Nam, ngày và đêm tàu thi nhau chạy, rung cả mái nhà, ngày còn đỡ, đêm nghe rõ cả tiếng bánh tàu nghiến vào đường ray tạo ra âm thanh đặc trưng của “con tàu Việt Nam đi suốt bốn mùa vui”…, lâu dần, thành quen, đêm không nghe thấy tàu chạy bỗng khó ngủ. Có đợt, lũ lụt ùa về miền Trung, làm tan tành mấy đoạn đường sắt, tự dưng thấy tàu chạy thưa hẳn, đâm nhớ!
Đêm nay, tàu sẽ chạy lúc 8 giờ, thấy lòng se lại vì buồn, cảm giác ấy có từ chiều, lang thang qua hai nhà ông hàng xóm, hết mấy ấm trà đặc sánh, để đợi tàu chạy qua nhà.
8 giờ 45, nghe tiếng còi tàu từ xa vọng đến, biết chắc chắn là đoàn tàu này rồi, mình đứng lặng người nhìn đoàn tàu ầm ầm lao qua. Những toa tàu sáng đèn, người nằm, người ngồi, lướt nhanh qua mắt, đứng sát đường tàu mà hoa mắt, ù tai vì âm thanh của tàu quá lớn và chạy như điên. Tóm lại là chẳng nhìn thấy gì, chỉ một phút thôi, nó đã chỉ còn một đốm đỏ của chiếc đèn đằng sau toa cuối cùng lập lòe, rồi mất hút.
Ngày mai, biển sẽ đón em, như bao lần mình bên biển, nỗi nhớ đầy lên, đầy lên, như thủy triều dâng, như sóng biển ào ạt. Nếu có bên nhau, sẽ hát cho em bài hát thật hay về biển, bài hát ấy cũng từ bài thơ thật hay này mà ra:
“Em sẽ kể anh nghe. Chuyện con thuyền và biển, từ ngày nào chẳng biết, thuyền nghe lời biển khơi. Cánh hải âu, sóng biếc, đưa thuyền đi muôn nơi. Lòng thuyền nhiều khát vọng, và tình biển bao la, thuyền đi hoài không mỏi, biển vẫn xa... còn xa. Những đêm trăng hiền từ, biển như cô gái nhỏ, thầm thì gửi tâm tư, quanh mạn thuyền sóng vỗ. Cũng có khi vô cớ, biển ào ạt xô thuyền, vì tình yêu muôn thuở, có bao giờ đứng yên? Chỉ có thuyền mới hiểu, biển mênh mông nhường nào, chỉ có biển mới biết, thuyền đi đâu, về đâu. Những ngày không gặp nhau, biển bạc đầu thương nhớ, những ngày không gặp nhau, lòng thuyền đau - rạn vỡ. Nếu từ giã thuyền rồi, biển chỉ còn sóng gió, nếu phải cách xa anh, em chỉ còn bão tố…”
Thứ Ba, 15 tháng 7, 2014
Lấy từ blog chị Beo
“Nhà tôi khác hẳn với mọi nhà khác. Bốn người bốn nơi nhưng gần gũi hơn vạn gia đình sống chung trong một mái nhà.
Tôi có rất ít cơ hội được ngồi nói chuyện với bố nên những lời bố dạy ăn rất sâu và đã hình thành tôi ngày nay. Hôm nay nhân ngày Father Day, tôi xin chia sẻ 4 điều bố dạy đã giúp tôi nên người.
“Mình phải lao động mới biết được giá trị của các thành quả lao động và tôn trọng mọi người trong xã hội.” Những ngày đầu qua Mỹ, tôi đã từng làm đủ mọi việc. Giúp việc trong thư viện, dọn vệ sinh trường, bán rượu, bồi bàn, v.v.. Tôi biết được khó khăn của những người ờ tầng lớp dưới xã hội. Điều này giúp tôi tôn trọng mọi người. Từ bồi bàn cho tới giúp việc và tài xế. Bố tôi rất ít chê trách, phê bình, hay chỉ trích một ai. Nếu món ăn quá mặn thì xin thêm miếng chanh. Giống bố, đứng trước bất kì một thành quả lao động nào, tôi cũng nhìn vào sự cố gắng của người đó trước khi bình phẩm về họ. Một cây cầu có quá xấu thì nó cũng giúp mọi người gần nhau hơn.
“Mình phải biết ăn con tôm mới biết con tôm nó ngon hơn con tép để mà phấn đấu làm ra nhiều tiền mà tiếp tục ăn con bào ngư.” Tôi chưa thực hiện điều này hoàn hảo lắm nhưng tôi đã cố gắng không giậm chân tại chỗ. Trong cuộc sống, chúng ta phải biết phấn đấu thì mới nâng cao đời sống lên được. Nếu chúng ta bằng lòng với hiện tại thì chúng ta sẽ không bao giờ trở thành thượng tầng của xã hội. Bố tôi lúc nào cũng dắt tôi tới những nhà hàng sang trọng nhất nhì thành phố. Ngoài mục đích đãi mẹ con một bữa linh đình, bố tôi còn muốn tôi biết được thế nào là ngon, để tôi cố gắng phấn đấu làm ra thật nhiều tiền mà tiếp tục nâng cao đời sống bản thân.
“Muốn làm một vị tướng, mình phải tập cách sống và suy nghĩ của một người tướng.” Tôi xa nhà từ nhỏ nên đã học được cách tồn tại. Tôi hòa nhập với đám đông nhưng luôn luôn suy nghĩ khác mọi người xung quanh. Mọi người đọc Harry Porter thì tôi đọc 48 Luật của quyền Lực. Bạn bè kì thị Trung Quốc thì tôi biến những mối quan hệ với người Trung Hoa thành có ích cho mình. Ở bất kỳ nhóm nào trong lớp, tôi cũng là trưởng nhóm. Tôi đặt ra nhiều nguyên tắc sống và cố gắng tuân thủ chúng chặt chẽ. Chính bố là người đã cho tôi khái niệm đầu tiên về quyền lực.
“Không đủ tiền mua của rẻ.” Điều này mẹ tôi phản đối kịch liệt thế nhưng nó đã trở thành kim chỉ nam trong cuộc sống của anh em tôi. Không mua của rẻ không phải là tiêu xài hoang phí, mà là chi tiêu cho đáng, cho bền để có thể xài lâu dài. Laptop tôi mua vẫn tốt mặc dù bị vắt kiệt sức đã 5 năm. TV tôi mua đã lâu nhưng chưa bị hư mà của bạn share phòng đã phải mang đi bảo hành. Tôi thật sự bất ngờ khi tính chi tiêu chắc chắn giúp tôi cẩn thận hơn trong các mặt khác của cuộc sống. Tôi đã từng rất cẩu thà, sơ xài, thế nhưng giờ đây tôi cẩn thận hơn trong công việc.
Những điều bố dạy không phải răn đe cho hiện tại, mà thiết lập một nền móng để tôi tự hình thành tính cách của một người thuộc tầng lớp thượng đẳng trong tương lai.”
Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014
Thơ tình cuối mùa thu
Đêm phương Nam se lạnh như cuối thu xứ nhãn, nghe “Thơ tình cuối mùa thu” mà như thấy quê nhà hiện ra trước mắt! Thấy cả mùi hoa sữa nồng nàn dọc đường Điện Biên, hương không cất lên nổi đầu người vì không khí đặc quánh, đành bám chặt vào tóc. Hoa sữa còn mang cả hương thơm nồng xuống cuối đường, tới tận Nguyễn Du.
Hành trình tới trường của em cũng hiện ra rõ mồn một, Nguyễn Du, Điện Biên, Nguyễn Văn Linh…, “…Lối đi quen bỗng lạ, cỏ lật theo chiều mây, đêm về sương ướt má…”, ngày ấy, những cái tên kia chưa kịp để lại ấn tượng, ngỡ rằng, mãi mãi sau này, nơi ấy chỉ là một quãng thời gian tạm dừng nghỉ trên chặng đường đời. Nhưng, bất ngờ, giờ trở nên quá đỗi thân thương.
Tám năm, xứ đó, đón người về, không dài, nhưng cũng không quá ngắn so với một kiếp người, những con đường đã qua nằm lại trong ký ức, không nghĩ sẽ bị đánh thức dậy, bởi kỷ niệm quá nhạt nhòa. Nhưng bây giờ, những con đường gắn với kỷ niệm của em, lại thấy gần gũi, quá đỗi thân thương!
Có những con đường học trò em đi nhiều đến độ thuộc làu từng đoạn mấp mô, từng viên đá lăn lóc bên búi cỏ. Có những con đường chạy tít tắp ra bãi cát sông Cái, với trò nghịch dại trưa hè năm cuối cấp, mỗi chuyến xe qua mịt mù bụi đất. Có con đường nước mắt em tuôn rơi khi dứt ruột đưa người thân yêu nhất rời xa mình. Có con đường tiễn em xa quê, lên với chốn phồn hoa, đô thị…, tất cả, những con đường ấy gắn bó với em một thời, giờ lại thành nỗi nhớ day dứt trong mình!
Để giờ chết lặng nghe thơ tình cuối mùa thu mà nhớ thương không nguôi, khắc khoải bao đêm, để mình tin rằng:”… Thời gian như là gió, mùa đi cùng tháng năm, tuổi theo mùa đi mãi, chỉ còn anh và em, chỉ còn anh và em, cùng tình yêu ở lại…”
Chủ Nhật, 6 tháng 7, 2014
Đêm Sài Gòn
Lâu lắm rồi lại thức đêm Sài Gòn, bia uống nhiều nhưng không thấy say, Sài Gòn giờ đang là mùa mưa, nên đêm càng khuya, không khí như đặc lại và lạnh hơn, nặng xuống cả hai vai.
Thằng bạn mình ở Nha Trang vào nên cũng thấy lạ lẫm đêm Sài Gòn, nó vừa tu bia, vừa ngỏng cổ đo độ dài của tòa nhà Bitexco bên đường.
Tiếng ghi ta bập bùng từ dãy bàn ăn phía sau. Mình ngoảnh lại, có đến ba cây đàn, mình thì có ý định chờ ông già mù người nhỏ thó khoác cây đàn to hơn người đến bàn mình để nghe hát, những cũng đã lâu rồi không tới đây, chẳng biết ông còn hay mất.
Mình thấy ông ấy giống Trương Chi, người thì cực xấu, hát thì cực hay. Đêm nay, muốn nghe Phố Đêm, Nửa Đêm Ngoài Phố… cho đúng với cái tâm trạng của mình!
Nhìn đồng hồ đã gần 2h sáng, đành vẫy một ông đầu bạc, áo phông xanh qua bàn mình, cho thằng bạn kêu bài trước, mình ngồi nhuốt bia và nhắm mắt lại nghe! Chẳng gì hay hơn giữa đêm Sài Gòn se lạnh nghe nhạc trước 75, mênh mang, mênh mang…, nỗi nhớ trong mình như không thể kìm nổi, nhớ đến cồn cào và như chưa hề uống gì! Cứ thế ngồi, thêm hai chai cổ rụt nữa, hết lúc nào không biết mà vẫn còn nguyên miếng bò hun khói mỏng như tờ A4.
Mình như không thể chịu được, bởi hình dung ra nỗi nhớ của mình đang trằn trọc không ngủ, bởi có đêm nào nỗi nhớ ngủ sớm được đâu!
Thằng bạn đưa ly chạm cạch một tiếng vào ly mình:
- Đến lượt mày đấy, bài gì?
- Dạ Cổ Hoài Lang đi anh!
Và như được thể, khi người đàn ông đầu bạc khắc khoải :” Từ là từ phu tướng...”, mình lặng người đi với nỗi nhớ thương dâng lên ngập lòng!
Nỗi nhớ ơi, cái đoạn: Đường dù xa ong bướm, xin đó đừng phụ nghĩa tào khang…” như khắc vào ruột vào gan…, Đêm Sài Gòn là vậy đó, để rồi khi mình đọc đoạn này của một ai đó, bỗng thấy tự bao giờ, nỗi nhớ Sài Gòn đang chiếm dần nỗi nhớ Hà Nội trong mình! Bởi Sài Gòn đã cho mình một điều thiêng liêng, suốt đời mình giữ chặt!!!
"...Có đi đâu, về đâu thì tôi vẫn giữ trong mình những kỉ niệm về Sài Gòn, những buổi chiều mưa, con đường ngập nước và tiếng guitar nhẹ nhàng ru yên bình dãy trọ phía cuối hẻm ẩm mốc.
Phố phường như cuốn người ta theo dòng chảy vô định, như xô bồ với nhiều hơn những lo toan… Dòng đời xuôi ngược khiến bất kì ai cũng phải hối hả sống nhanh hơn so với cái bản chất mà người ta cần phải sống… Để rồi đôi khi họ bỏ mặc tất cả để chậm lại, để suy ngẫm và hoài niệm...."
Thứ Năm, 26 tháng 6, 2014
Đất Nước Tình Yêu
Mình vào Sài Gòn đã qua bốn cái Tết, ngày xưa còn ở ngoài Bắc, mỗi khi nghe “ Đất nước tình yêu” lại thấy trong lòng dâng lên, nghèn nghẹn một cảm xúc khó tả. Nghe mà nhớ mưa xuân, nhớ Tết, nhớ sắc pháo hồng bay lả tả trên sân gạch nhà ông nội, nhớ phút giây trông đợi giao thừa với những âm thanh lay động đất trời, để quên đi một năm nhọc nhằn, hy vọng vào những điều may mắn của năm mới…
Để bây giờ đón Tết không còn mưa xuân, không còn mùi nồng thơm của khói thuốc pháo…nhưng cứ nghe ‘Đất nước tình yêu” là ngập tràn cảm xúc.
“Đất nước tình yêu”, lớn lao trong mỗi con người, nhớ cách đây không lâu mình nói với em, nếu xảy ra chiến tranh, anh sẽ lên đường, em ở nhà đợi anh, nếu phải lên đường, hãy tin ngày anh trở về! Cách xa nhau, anh rất nhớ em và quê mình, nhưng nỗi nhớ cũng vơi bớt đi phần nào khi trong hành trang của anh mang theo, không chỉ nặng tình em, mà còn có rất nhiều điều thiêng liêng như “Đất nước tình yêu”.
Mình đã hạnh phúc vô cùng khi em nói, em sẽ không xa anh đâu, bởi em sẽ cùng anh ra trận, chẳng làm được điều gì to tát, em cũng nấu cơm cho anh và đồng đội của anh ăn ngon để đánh lũ bành trướng khốn nạn kia!!!
Chiều nay, ngồi nghe “Đất nước tình yêu”, lòng cũng ngập tràn niềm thương, nỗi nhớ, càng nghe, càng thấy cuộc đời mênh mang và có những điều thật giản dị mà lớn lao hơn ta tưởng! Và trong cuộc sống này cũng chỉ cần những điều giản dị ấy thôi cũng đã giúp cho người ta sống đúng với ý nghĩa của một đời người!
“Khi em nắm tay anh, vườn cây đầy hoa trái.
Khi anh nói yêu em, mây giăng giăng bay chỉ còn ánh trăng mờ.
Và khi chúng yêu nhau, chẳng kẻ thù nào làm con tim ta yếu mềm.
Ôi Việt Nam! Đất nước tình yêu!
Bên lũy tre xanh xây nhiều công trình.
Giọng hò thiết tha, tình yêu đất nước chan hòa.
Khi em tiễn anh đi, đồng quê màu xanh lúa.
Yêu cây súng trong tay, anh giữ yên ngọt ngào tiếng ru hời.
Và khi chúng ta xa nhau, gặt nhiều mùa vàng tiền phương anh vui thắng giặc.
Ôi Việt Nam! Đất nước tình yêu!
Anh dắt em đi ôn nhiều kỷ niệm.
Cùng nhiều ước mơ, cuộc sống mãi mãi đang chờ.”
Chủ Nhật, 22 tháng 6, 2014
Thao thức Trường Sa
Trường Sa ơi, ngày mai tàu cập bến.
Ta lại về phố thị thân thương.
Vòng tay ấm, bữa cơm sum họp.
Và riêng, chung bao chuyện vui buồn.
Biển dẫu yên mà lòng ta lại động.
Lắng tin xa những cơn bão chập chờn.
Bỗng hiển hiện trang sử thời mở cõi.
Máu cha ông còn bầm đỏ hoàng hôn.
Ôm lính đảo yêu tin bao gương mặt.
Tuổi đôi mươi lồng lộng biển trời.
Mắt trong vắt chưa một lần hò hẹn.
Đêm mơ còn nũng nịu gọi “Mẹ ơi !”
Muốn ôm ghì bãi san hô - chiến lũy.
Những pháo đài vươn sóng Bạch Đằng Giang.
Khi Đá Lát, Sinh Tồn, Song Tử.
Lúc dịu dàng Tiên Nữ, An Bang…
Trước Trường Sa thấy mình bé nhỏ.
Tựa cột mốc chủ quyền thêm vững lòng hơn.
Ngắm rặng mồng tơi, nghe gà cục tác.
Tổ quốc giữa trùng khơi sinh nở, trường tồn.
Đêm không ngủ Trường Sa, đêm trở gió.
Gió hồng hoang ào ạt phía Hoàng Sa.
Bao xương máu đắp hình hài Tổ quốc.
Ấp cờ đỏ lên tim mắt bỗng lệ nhòa.
( Nguyễn Thế Kỷ)
Thứ Tư, 11 tháng 6, 2014
Hạnh phúc
Cuộc đời con người cũng như một con thuyền trôi trên đại dương, có lúc êm ả, bình yên, cũng có lúc trào lên ngọn sóng. Mỗi người là một thuyền trưởng, cố gắng chèo lái con thuyền về bến bờ hạnh phúc. Bến bờ ấy ai cũng tìm, nhưng sẽ có bao nhiêu người thấy? Hạnh phúc luôn là thứ mà con người mải miết đi tìm. Ta kiếm tìm hạnh phúc khắp mọi nơi, nhìn thấy hạnh phúc nơi người khác, nhưng lại chẳng nhận ra hạnh phúc của mình. Có ai đó đã nói rằng: hạnh phúc là thứ mà khi nó đã qua đi, thì ta mới cảm nhận thấy. Có những điều tưởng chừng như bình thường đến mức ta chẳng hề để ý tới trong cuộc sống. Để rồi khi nó đi qua ta mới hối tiếc.
Hãy trân trọng những gì đang có, đừng để tuột mất hạnh phúc khi nó đang nằm trong bạn!
Thứ Ba, 3 tháng 6, 2014
Việc biên cương như lửa cháy ngang mày
Những sôi sục ở biển Đông tràn vào nghị trường, mỗi đại biểu như hấp được sức nóng từ biển khơi, để rồi những ý kiến, trình bày, tranh luận đều hướng về biển đảo quê hương.
Đại biểu Đỗ Văn Đương khuyến cáo cần nghiêm cấm mua xe công, hạn chế tối đa hội nghị, hội họp, lễ hội, giảm thiểu các đoàn đi nước ngoài bằng lời nói gan ruột “Tôi hứa, từ nay đến hết nhiệm kỳ nếu trời cho sống, tôi sẽ không đi nước ngoài nữa”.
Tiết kiệm những chi tiêu đó để ủng hộ chủ trương dành 16.000 tỉ đồng chi cho lực lượng cảnh sát biển, kiểm ngư và ngư dân. Một quyết sách hợp lòng dân, thuận lòng trời.
Nhưng 16.000 tỉ đồng vẫn chưa đủ. Để đóng được đoàn tàu vỏ sắt cho ngư dân ra khơi khai thác tài nguyên biển và góp phần bảo vệ Tổ quốc thì phải cần nhiều tiền hơn. Bờ phải vì biển, vì tương lai của dân tộc, vì vận mệnh của quốc gia thì phải dè sẻn, dẹp bỏ những khoản tiêu xài xa hoa, lãng phí, vô lối. Đại biểu Trần Du Lịch đề nghị cắt phần lớn các khoản chi tiêu thường xuyên như giao tế, tiếp khách, mua sắm, đi lại...
Các vị đại biểu thương dân nên nói đúng bụng dân. Quan chức tranh nhau đi xe xịn, tham nhũng hối lộ để mua nhà biệt thự, đất trang trại, hưởng thụ rượu ngon, của ngọt, nhưng không biết rằng giặc đã đến trước thềm nhà. Phải cắt hết tất cả những thứ phù phiếm đó để giữ nước, để ngẩng mặt với cộng đồng quốc tế, để giữ danh dự cho thế hệ hôm nay, để dành lại giang sơn cho con cháu mai sau.
Phát biểu của một số nghị sĩ yêu nước thương dân gợi nhớ đến lời dạy của Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn: “Mẹo cờ bạc không đủ thi hành mưu lược nhà binh. Vườn ruộng nhiều không chuộc nổi tấm thân ngàn vàng; vợ con bận không ích gì cho việc quân quốc. Tiền của dẫu lắm không mua được đầu giặc; chó săn tuy hay không đuổi được quân thù. Chén rượu ngon không làm giặc say chết; giọng hát réo rắt không làm giặc điếc tai.”
Trong lúc việc nước khẩn cấp như lửa cháy ngang mày, nhiều người dân chắt bóp từng đồng bạc ủng hộ Hoàng Sa, biển Đông, trong đó có những chị bán ve chai góp từng cắc bạc lẻ, em học sinh nhịn quà sáng, bác xe ôm bớt tiền nhà, nếu như còn có người đòi hỏi đi xe sang, tham quan ngoại quốc, tiệc tùng xa hoa thì không xứng đáng mang dòng máu Đại Việt.
Và, sẽ như Trần Hưng Đạo nói: “khác nào như quay ngọn giáo mà đi theo kẻ thù, giơ tay không mà chịu thua quân giặc, …thì còn mặt mũi nào đứng trong trời đất nữa”.
(Lê Chân Nhân/Dân trí)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)