Thứ Năm, 29 tháng 1, 2015
Chuyện 12 ông dê và anh Bí thư huyện ủy ở Thanh Hóa
Vợ mình đi ra đường về kể cho mình nghe câu chuyện, nghe xong thấy điên cái tiết cho xứ sở mình, điên vì đã bao lần dặn vợ rằng, đừng cho bọn ăn xin tiền, bây giờ tuyền ăn xin lởm thôi, không có tin gì bọn nó!
Hôm trước có ngài ăn xin vào nhà, mình xúc gạo mang ra, ngài nhất quyết không lấy, chỉ lấy tiền, mình bảo không có tiền, ngài quay ra mồm nói gì lầm bầm, khạc nhổ bừa bãi, thấy ớn cho ăn xin thời nay.
Vậy mà…, vợ mình bảo, em dừng xe ở ngã tư đèn xanh, đèn đỏ. Thấy ngài chìa nón ra lắc lắc, vừa đi chợ về còn 2 nghìn lẻ, để vào nón cho ngài, ngài nhìn vào đồng tiền, quắc mắt chửi em giữa bàn dân thiên hạ, vừa xấu hổ, vừa bực mà không làm gì được.
Hehehe, ăn xin dư vậy chỉ có ở trời Nam, ngày đi xin, tối đi nhậu, sáng uống cà phê, đến giờ tốt ra ngã tư ngồi…, sướng hơn công chức quèn như mình!
Bởi vậy, hổm rồi nghe Sài Gòn hô hào đừng nên cho tiền ăn xin, mình hưởng ứng nhiệt liệt, bụng mừng rơn vì có cơ hội trả thù ngài ăn xin chửi vợ mình cho tiền ít bữa trước.
Cả tuần nay, đọc hàng tá bài viết về 12 ông dê lạc vào nhà anh Bí thư huyện ủy ở Thanh Hóa, mình ưng nhất bài này. Đúng là dân thì gian và tất nhiên quan là 99% phải tham. Bài ấy đây: “ Nhiều anh chị ngoạc mõm chửi anh Bí thư huyện ủy cắn 12 con dê cho dân nghèo, tôi là tôi đéo ưng, vì anh chị chả biết cái đéo gì về cả dê lẫn người nghèo.
Tôi quen 1 anh xã trưởng, anh mời tôi bú diệu thịt gà nhà trồng được, ngà ngà say, anh ngồi khóc tu tu, tôi hỏi sao khóc, anh nói tao mừng quá, tôi hỏi sao mừng, anh nói vì xã anh được liệt vào hạng .... xã nghèo.
http://nongnghiep.vn/mung-ron-vi-duoc-cong-nhan-ngheo-post4…
Người nghèo, được phát dê mà đẩy họ sang diện "cận nghèo" thì họ không ưng đâu, họ thích làm hộ nghèo hơn để được hỗ trợ, hãy đọc 1 ví dụ nhỏ :
http://vtv.vn/…/nguoi-ngheo-tu-choi-nhan-bo-ho-tro-nghich-l…
Cán bộ mà muốn cho hộ nghèo dê, phải nịnh gãy lưỡi hoạc kê phóng lợn vào cổ may nó mới nhận cho, và lí do hộ nghèo đéo nhận dê dẫn ra thường là chê do dê gầy, (khó tin không? gọi là ăn mày đòi xôi gấc hehe).
Một hộ được liệt hạng nghèo thì đc hỗ trợ xây nhà trong chương trình xóa nhà lá, đc mua bảo hiểm miễn phí, được học miễn phí, được lĩnh tiền hỗ trợ hộ nghèo hàng tháng, và đứng đầu các danh sách nhận quà tặng khi được vô khối các đoàn từ thiện giàu có mang đến...
Họ ra khỏi hộ nghèo bằng 2 con dê hay 1 con bò làm đéo gì ơ kìa?
Xong vụ nghèo nhé, giờ đến dê.
Dê là loại nuôi theo đàn, nếu nuôi chỉ 2 con thì vừa phí công chăn, vừa dễ chết vì không có giao cấu, 1 đực 1 cái thì con cái chịu không nổi, 2 cái thì thiếu đực. 2 đực thì cuồng cái.
Dân nhân có dê thường gom lại thành đàn, và chăn thì vừa lợi nhuận, vừa đỡ mất công chăn, 1 người chăn 1 đàn 50 con thì rõ ràng lợi hơn là 25 thằng chăn 50 con.
Tiếp tục, dê là loại nhân giống tại địa phương, tức dê Nông Cống thì phải phát cho bà con Nông cống, chứ dẫn ra Bỉm Sơn nó chết, do phần lớn là đường ruột nhẽ không quen thổ nhưỡng .
Trường hợp anh Bí thư huyện ủy nhập 12 con dê vào đàn của anh, tôi không cho rằng anh có ý đớp 12 con dê, thậm chí tôi tin anh ta không biết mình có đàn dê, nhẽ cháu chắt họ hàng nhà anh, chứ cả đời tôi chưa thấy anh Bí thư huyện ủy nào chăn dê hết. Bọn có dê gộp với đàn dê của anh thôi.
Tôi thì tin, thằng cán bộ nông nghiệp phụ trách việc phát dê, khi không có hộ nghèo nào đoái hoài, thì nhét bừa vào đàn của anh để nhân giống tại địa phương thôi.
Làm đến Bí thư huyện ủy, thì không ai ăn con dê, quý anh chị ạ.
Anh chị không làm quan được đâu nếu tin Bí thư ăn dê, hãy động não đi.
http://laodong.com.vn/…/thanh-hoa-12-con-de-cho-ho-ngheo-ch…(Nguồn: Ngẩu Pín lừng danh)
Những ngày cuối năm…
Cận kề Tết Nguyên đán, lại một cái Tết nữa xa quê. 5 năm, 4 cái Tết, thời gian nhanh như chó đuổi. Hết ngày dài lại đêm thâu, tuần qua tuần, tháng qua tháng và lại một năm mới.
Một chuyến đi xa về thấy cả nhà ốm lăn lóc, bố mẹ sốt, ho suốt đêm, gà gáy sáng vẫn thấy ho, nghe tức hết trong ngực. Có lẽ khí hậu trong này đang chuyển theo ngoài đó, mọi năm, sau noel, giờ này nắng lắm rồi, vậy mà đêm và sáng lạnh run rẩy, thời tiết vậy nên sinh bệnh cho người già. Nhưng âu cũng là qui luật cả thôi, bố mẹ đã sang phần cuối của dốc bên này cuộc đời mất rồi…
Chỉ còn vài ngày nữa là hết năm, nhìn mẹ đi lẫm chẫm từ nhà xuống bếp đã thấy lòng se sắt. Nhìn những động tác chậm chạp của bố cầm ấm pha nước đã thấy tuổi già đè nặng lên hai vai, cánh tay và cả bàn tay! Giờ Tết đâu còn ý nghĩa với mình nữa, tuyệt nhiên hết sạch rồi, cảm nhận mờ ảo, tâm trạng như vô cảm với Tết…
Chỉ còn mấy ngày nữa là hết năm… ngoài đường người đi cũng có thấy đông hơn, ồn ã hơn, đã thấy mai vàng chúm chím nở đâu đó bên tường nhà ai. Hàng quán thấy rực lên màu vàng, đỏ của những thứ nước giải tỏa những cơn khát của bao trận nhậu nhẹt tơi bời thâu đêm suốt sáng mừng năm mới. Mình chỉ thấy buồn và buồn, buồn nhiều đến nỗi không buồn hơn được nữa! Mỗi cái Tết đến, điều không muốn, không dám nghĩ ấy lại càng đến gần hơn với mình, đó là cái ngày mà mình sẽ phải dần xa những người thân yêu nhất!
Chỉ còn vài ngày nữa là hết năm…
Đọc tin tức càng thấy cuộc sống con người quá mỏng manh, yếu ớt, sự sống hữu hạn, ngắn chẳng tày gang. Một chiếc UH1 rơi, thế là mang theo cả 4 người ra đi, chỉ còn mấy ngày nữa là Tết. Một cô gái căng đầy sức xuân với cái chết nghiệt ngã trong nhà trọ. Một đám cưới trở thành đám tang…., không ngày nào, không có những cái chết tức tưởi. Giờ thân xác trôi bồng bềnh trên sông, hay nằm dấp dúi trong bụi cỏ bên đường còn sẵn hơn cả ngày xưa đi bắt cá rô chết cóng mùa đông ngoài quê!
Chỉ còn mấy ngày nữa là Tết, mình cầu mong cho những gì mình đang cầu mong và an ủi rằng, cuộc sống là vốn quí, mình đang tồn tại, đang sống cùng với những người thân yêu của mình như thế này là điều tuyệt vời nhất rồi, dù bệnh tật đang hành hạ những người thân yêu và bệnh tật rồi thì cũng sớm qua!
Thứ Tư, 21 tháng 1, 2015
Tombe La Neige
Mùa đông năm nay ngoài đó đã hứng vài trận rét đậm, thời tiết trong này năm nay thật lạ, cũng lạnh theo, qua Noel đến cả tháng rồi mà sáng ra trời vẫn lạnh, có hôm còn dưới 20 độ, cảm nhận như đông ngoài đó đã dịch chuyển theo mình vào phương Nam.
Cũng sương mù, cũng hanh hao, cũng lạnh toát tay chân những buổi sớm hay đêm khuya mờ ảo đèn đường vàng vọt. Chợt nhớ ngày ở ký túc xá Đại học Sư phạm Hà Nội 1, một đêm đông muộn, nghe từ bên nhà A8, tiếng cát sét của phòng nào đó vọng ra giai điệu du dương, trầm bổng. Tiếng Ngoại quốc, mình không hiểu, nhưng giai điệu thì tuyệt vời, càng lắng nghe càng thấy đê mê…
Nghe trong đêm khuya càng đê mê tợn…, đứng trên ban công tầng 5 nhìn ra sân vận động, một khoảng trời đêm đông Hà Nội chỉ một sắc vàng của đèn đường, hơi sương lạnh toát của mùa đông mà thấy lòng rưng rưng!
Mãi sau này, khi mua được chiếc cát sét và trong một lần đi mua băng ở ngoài tiệm, nghe thấy giai điệu quen thuộc ấy, mình đã mừng rú lên như bị động kinh, hỏi mua liền và cũng lần đầu tiên biết tên bài hát này, do ca sỹ Ngọc Lan hát. Đó là ca khúc: Tombe La Neige, được dịch ra là “Tuyết rơi”. Lúc đó cũng mới biết là của Pháp…, và đây, lời Việt của Tombe La Neige: “Ngoài kia tuyết rơi đầy, sao anh không đến bên em chiều nay, ngoài kia tuyết rơi rơi, trong băng giá tim em tả tơi. Đâu đây đám tang u buồn, mắt ai vương lệ thẫn thờ, lũ chim trên cành ngu ngơ, khóc thương ai đời bơ vơ. Không có anh vuốt ve đêm nay, môi mắt em xanh xao hao gầy. Tuyết vẫn rơi đầy trên cây, giông tố như vô tình qua đây. Tuyết vẫn rơi rơi, chiều nay sao anh không đến bên em? Tuyết rơi, tuyết rơi, phủ kín hồn em một màu tang trắng. Buồn ơi ta khóc thương thân mình, vắng em căn phòng giá lạnh. Nỗi cô đơn nào không đau, nhớ thương bao giờ qua mau./…
Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2015
Đại đoàn kết
Mình ấn tượng khi xem những hình ảnh cuộc tuần hành ở phản đối khủng bố ở Pháp. Ấn tượng khi xem bức hình chụp Tổng thống Pháp Hollande và Thủ tướng Đức Angela Merkel chia sẻ đau buồn trước những mất mát của nước Pháp, nhưng cũng nói lên sự đoàn kết của châu Âu. Bức ảnh của hãng tin AP chụp, rất xúc động.
Ấn tượng với người dân Berlin, Đức tập trung tại Cổng Brandenburg với những tấm biển hình cây bút chì ghi một câu nói của tiểu thuyết gia người Pháp Victor Hugo: "Tự do bắt đầu ở nơi sự ngu dốt kết thúc.
Càng ấn tượng hơn khi cụ bà Fanny Appelbaum, 75 tuổi, người từng mất hai chị em gái và một anh trai trong trại tập trung của Đức Quốc xã, trả lời phỏng vấn hãng tin Reuters. "Hôm nay, chúng ta là một" và "Chúng ta sẽ không để một nhóm tội phạm nhỏ thay đổi cuộc sống của chúng ta".
Châu Âu văn minh là vậy, thế mà hôm nọ đọc cái tin ông Gorbachev, cựu Tổng thống Liên Xô cũ cảnh báo chiến tranh hạt nhân Nga - phương Tây mà thấy rùng mình! Theo đó, hôm 9/1, phát biểu trong cuộc phỏng vấn với tuần báo Der Spiegel của Đức, cựu Tổng thống Liên Xô Mikhail Gorbachev cho rằng căng thẳng giữa Nga và châu Âu liên quan tới cuộc khủng hoảng ở Ukraine, có thể dẫn tới không chỉ một cuộc chiến tổng lực mà cả một cuộc chiến tranh hạt nhân.
"Cuộc chiến như vậy sẽ không thể tránh khỏi dẫn tới chiến tranh hạt nhân. Chúng ta không thể tồn tại trong vài năm tới, nếu ai đó không giữ được bình tĩnh trong tình hình khó khăn này". - ông Gorbachev cho hay.
Và nếu chiến tranh hạt nhân xảy ra, châu Âu sẽ biến thành cái gì thì không ai tưởng tượng nổi, như vậy, sự đoàn kết, tuần hành hàng triệu người với sự tham gia của hàng chục, hàng trăm nhà lãnh đạo châu Âu hôm 11/1 cũng sẽ vô nghĩa!
Và nếu theo như lời nhận định trên của ông Gorbachev, thì tiên đoán về châu Âu của nhà tiên tri Vanga vào những năm tới đây có thể đúng! Bà Vanga cho rằng, năm 2016 - Châu Âu gần như không có người sinh sống. Năm 2018 - Trung Quốc sẽ trở thành cường quốc thế giới mới. Những nước phát triển sẽ trở thành kẻ bóc lột các nước khác từ việc khai thác các nguồn tài nguyên khoáng sản. Năm 2023 - Quỹ đạo Trái đất thay đổi. Năm 2025 - Xuất hiện một bộ phận nhỏ người di cư đến Châu Âu!!! Nếu đúng, khối đại đoàn kết trên sẽ trở thành khói bụi!!! đau buồn và đau buồn…
Thứ Hai, 5 tháng 1, 2015
Muối mặn xót lòng dân
Theo Trung tâm Thông tin thương mại và công nghiệp (Bộ Công thương) cho biết, trong năm 2015, cả nước sẽ thiếu hụt khoảng 300.000 tấn muối. Cơ quan này cho biết, nhu cầu sử dụng muối tiêu dùng và sản xuất nông - công nghiệp năm 2015 là 1,5 triệu tấn, trong khi tổng sản lượng muối hiện nay cả nước mới đạt xấp xỉ 1,2 triệu tấn. Phần thiếu hụt sẽ chủ yếu là loại muối công nghiệp.
Mình không hiểu dư này là dư nào? Muối sử cho công nghiệp có khác gì muối để ăn không? Mà sao cái nước mình có đường bờ biển dài đến hàng mấy nghìn ki lô mét sao vẫn không đủ muối để phục vụ trong nước.
Người nông dân mấy nắng, mấy sương để làm ra được hạt muối thì giá rẻ như cho, có lúc chỉ vài trăm đồng một cân muối. Nhiều nơi, muối không bán được vì ế, người ta để luôn ngoài ruộng, không thèm thu hoạch, bảo quản cho mưa gió làm hư hỏng hết đống muối to đùng ngã ngửa ngoài ruộng.
Muối rẻ đến nỗi không tưởng, hôm mình đi xuống Long Hải- Vũng Tàu, qua mấy ruộng muối của diêm dân nơi đây, xuống chụp ảnh thật thích vì mênh mông cánh đồng muối, sáng lấp lánh trong ánh mặt giời, chỉ người làm muối là đen thui, đen cả da lẫn đen cả số phận, vì ông trời bắt mang nghiệp làm muối suốt đời, từ cha truyền đến con nối. Mình hỏi xin một vốc muối trực tiếp tại ruộng, bà chủ đồng muối sai thằng con lấy cái bao tải dứa ra xúc cho mình một bao và bảo, tặng chú đấy, mang về xài, khi nào hết xuống đây chị cho nữa! Mấy chục cân muối chứ chẳng ít, mình và thằng cu Vinh lặc lè khênh lên xe…, thế mới biết rẻ như muối giời ạ!
Giờ thấy bảo năm 2015, nước mình phải nhập tận 300.000 tấn muối, mà muối thì ở biển ấy, cái đât nước mình được gọi là quốc gia biển sao lại phải nhập? Muối đang thừa, rẻ ê hề trong dân, sao lại phải nhập? Hay muối dùng cho công nghiệp thì khác, phải nhập muối ngoại mới được? Mình chưa biết hỏi ai? Đành bắc thang lên hỏi ông giời, bao giờ diêm dân xứ Việt hết xót lòng vì muối mặn?
Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2014
Thiếu phụ mùa đông
Em hát trên cánh đồng,
Cánh đồng không còn hoa cúc vàng mới nở...
Bàn tay người trong gió,
Quờ nắm sương mai trắng tóc trên đầu...
Đôi mắt lạnh thuyền câu,
Nắng chiều nhạt chỉ còn tình ấm lửa?
Sông dài hút gió,
Miền hư vô cũng hóa bồng bềnh...
Em hát cho một miền xanh,
Rừng đã thắm môi hồng lên như lửa...
Anh nhặt từng lá khô trong gió,
Thắp yêu thương,
Để sưởi ầm hồn người...
Miền xa cũng là miền khát trong đời,
Miền gần cũng là miền chân trần tắm gội,
Phù sa ngấn sương đêm ùa tới,
Và bao nhiêu hoang vắng bỗng úa vàng...
Ai là cơn gió rét đi hoang?
Thổi mải miết giữa đời em mắc nợ?
Đi tìm hoa giữa nghìn
ngày sương gió,
Mùa đông tràn những dự cảm vu vơ...
Thiếu phụ mùa đông,
Đong đầy sương trắng,
Em hát cho hoa vàng nắng...
Anh với Mùa đông.
Rủ lá khô về...
(Nguồn: Thái Thăng Long)
Thứ Năm, 4 tháng 12, 2014
Bài tình ca cho Em
Anh hát cho em bài tình ca thiết tha. Anh hát cho em dù lòng nghe xót xa. Một lần gặp gỡ đã là bao thương nhớ. Thương dáng em cười nhớ nụ mắt bờ môi. Anh nhớ năm xưa mùa xuân em đến thăm. Em nói yêu anh rồi tình qua rất nhanh. Một ngày chợt đến bỗng tình như đã lỡ. Một ngày chợt đến bỗng đời như tan vỡ. Ai đã yêu em những đêm buồn giá lạnh. Và ai âu yếm hát những lời thiết tha trìu mến. Ai đã nâng niu đón đưa ngày tháng dài. Giờ đâu còn nữa ngày vui đã hết tình ta đã chết. Anh chúc cho em đời yên vui đắm say. Anh chúc cho em dù lòng nghe đắng cay. Một ngày nào đó dẫu tình ta đã lỡ. Một ngày nào đó ta vẫn yêu mãi người thôi...
Giấc mơ
“ Căn nhà ông nội ngày xưa rộng thênh thang như hồi mình vẫn thò lò mũi xanh. Ban đêm, tối om, nhưng sao mình vẫn nhìn thấy từng thứ được bày biện rất rõ ràng như ban ngày. Kia là chiếc giường của ông, vẫn chiếc màn màu cháo lòng, đình màn bằng vải trắng đã ngả sang nâu đất.
Mình nằm ở chiếc giường, nơi gần cửa ra vào, không gian im lặng như tờ, tịnh không một âm thanh, âm thanh của đêm cũng chẳng có!
- Em về bao giờ?
- Em về nghỉ phép, đã hai tuần rồi!
Đối thoại trong đêm, chỉ nghe tiếng trả lời, không nghe tiếng mình hỏi. Hình như, trong mơ, nếu mình là chủ nhân giấc mơ, lúc nói chuyện sẽ không có tiếng, mà nó chỉ là trong tâm tưởng suy nghĩ.
- Sao em lại vậy?
Mình buồn bã hỏi, khi nhìn thấy một sự hồi sinh mới lạ đang hiện hữu. Em trả lời rằng, đó chỉ là do một ngày vô tình, rất vô tình…nên mới vậy.
- Thế bao giờ em đi?
- Nốt ngày mai nữa, thứ 6 em hết phép rồi!”
Tất nhiên, giấc mơ còn tương đối dài cho đến khi mình giật mình tỉnh dậy! nhìn đồng hồ, 1h20’, mồ hôi đẫm lưng. Không tài nào chợp nổi mắt nữa. Tại sao lại là giấc mơ ấy. Giấc mơ này cách giấc mơ trước chỉ khoảng gần 1h đồng hồ. Sao lại vậy??? Một nỗi buồn nặng hết trong lồng ngực, lên đến đầu và tê tái khắp người.
Với tay lấy điện thoại…, và mình đã hiểu vì sao, điều đó rất có thể liên quan đến giấc mơ của mình.
Mình chợt hiểu, không thể có được hạnh phúc như mình vẫn mong chờ, bởi thứ hạnh phúc ấy nó luôn nằm trong đêm tối, như đêm tối trong căn nhà của ông nội cách đây ba, bốn chục năm.
Hạnh phúc không bao giờ có, khi người ta thiếu lòng tin, niềm tin và luôn sống trong dằn vặt, nghi ngờ. Khi sự nghi ngờ và thiếu niềm tin luôn thường trực trong lòng con người, hạnh phúc dẫu có cũng chỉ là mong manh./..
Thứ Tư, 3 tháng 12, 2014
Đừng tưởng
Đừng tưởng cứ núi là cao
Cứ sông là chảy, cứ ao là tù
Đừng tưởng cứ dưới là ngu
Cứ trên là giỏi, cứ "xu" là cầm
Đừng tưởng không nói là câm
Không nghe là điếc, không trông là mù
Đừng tưởng cứ trọc là sư
Cứ vâng là tốt, cứ ừ là ngoan
Đừng tưởng cứ giàu là sang
Cứ im lặng tưởng là vàng đến ngay
Đừng tưởng nốc rượu là say
Cứ hứa là thật, cứ tay là cầm
Đừng tưởng giặc ở ngoại xâm
Cứ bè là bạn, cứ dân là lành
Đừng tưởng cứ trời là xanh
Cứ đất và nước là thành quê hương
Đừng tưởng cứ lớn là khôn
Cứ bé là dại, cứ hôn... là chồng
Đừng tưởng chẳng có thì không
Chẳng trai thì gái, chẳng ông thì bà
Đừng tưởng chẳng gần thì xa
Chẳng ta thì địch, chẳng ma thì người
Đừng tưởng gần nhất là nhì
Gần quan là tướng, gần suy là hèn
Đừng tưởng cứ sáng là đèn
Cứ đỏ là chín, cứ đen là thường
Đừng tưởng cứ đẹp là thương
Cứ xấu là ghét, cứ vương là tình
Đừng tưởng cứ ghế là vinh
Cứ tiền là mạnh, cứ dinh là bền
Đừng tưởng cứ cố là lên
Cứ lỳ là chắc, cứ bên là gần
Đừng tưởng cứ đều là cân
Cứ đông là đủ, cứ ân là nhờ
Đừng tưởng cứ vần là thơ
Cứ âm là nhạc, cứ tờ là tranh
Đừng tưởng cứ vội thì nhanh
Cứ tranh là được, cứ giành thì hơn
Đừng tưởng giàu hết cô đơn
Cao sang hết ốm, tham gian hết nghèo
Đừng tưởng cứ bến là neo
Cứ suối là lội, cứ đèo là qua
"Đừng tưởng chồng mẹ là cha
Cứ khóc là khổ cứ la là phiền
Đừng tưởng cứ hét là điên
Cứ làm là sẽ có tiền đến ngay
Đừng tưởng cứ rượu là say
Cứ gió là sẽ tung bay cánh diều...
Đừng tưởng tỏ tình là yêu
Cứ thơ ngọt nhạt là chiều tương tư
Đừng tưởng cứ nhận được thư
Là bao say đắm như mưa trong nhà
Đừng tưởng cứ quét lá đa
Là đời khổ cực can qua một thời...
(Nguồn: hình như của bác gì tên Sinh ở Hà Nội)
Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014
Suy ngẫm
Mình có bố là thầy giáo dạy toán, mẹ là cô giáo dạy văn, mấy chục năm dạy ở bậc trung học cơ sở rồi về nghỉ hưu, từ ngày nghỉ hưu đã chừng trên 20 chục năm rồi.
Mấy bữa trước nghe rầm rĩ chuyện VTV phát trong “Quà tặng cuộc sống” cái mẩu chuyện "Nhặt xương cho thầy", một đám đông chửi bới VTV rất kinh! Mình xem, thấy cũng bình thường, bố mẹ xem cũng thấy bình thường, ông còn bẩu, giáo dục ngày nay bố biết rồi, có gì là lạ đâu! Không giống như ngày cách đây 3, 4 chục năm, dù nghèo nhưng trò kính thầy, thầy thương trò.
Câu chuyện nhặt xương của VTV xem ra cũng là bình thường thôi, bởi với những thầy cô như bố mẹ mình, học trò dù tóc đã điểm bạc vẫn một điều thầy cô tôn kính như ngày mới bước vào cấp 2. Những ai đáng được tôn kính thì mãi mãi vẫn như vậy! Hôm nay, đọc được bài này bên nhà chị Beo, mang về ngẫm, để thấy khen chê, chửi mắng cái gì cũng phải suy nghĩ cho chín chắn!
“Tôi không nghĩ các bạn vì quá yêu nghề giáo của mình, hoặc của người khác mà phản ứng dữ dội thái quá đến thế trước sự việc VTV chiếu câu chuyện "Nhặt xương cho thầy" hay còn có tên khác là "Trao thương cho trò". Tôi nghĩ các bạn chưa thoát ra được hội chứng sợ người ta không coi trọng mình, hoặc thảm họa hóa vấn đề theo thuyết âm mưu.
Khiêm tốn một chút, bình tĩnh một chút đặc biệt là đối với những người làm cái nghề cần có đức tính, tố chất đó thì thấy vấn đề cực kì là bình thường, chẳng có gì. Nên đón nhận câu chuyện hài hước, ngộ nghĩnh đó là một món quà vui, ý nghĩa dù phảng phất sự chua chát trong cái ngày mà thời trong phim chưa có. Thời đó chưa có ngày Thầy Đồ.
Các bạn nóng mặt, thậm chí có cậu Tiến sĩ triết còn ấm ức khóc lóc ăn vạ VTV bằng một bài viết khi cho rằng mẩu chuyện là cái tát vào mặt giới giáo viên thì thật quá đáng. Rồi tự suy diễn là VTV xem các thầy như giới trộm cắp, đĩ bợm. Thật là không thông minh và quái gở cho tư duy của một giáo viên triết, ĐH tp HCM. Sao phải căng thẳng, nâng cao quan điểm đến thế. Tại sao không thể mỉm cười bâng quơ rồi đỏ mặt nhớ lại xem đã bao lần mình giả vờ đứng sau lưng cô sinh viên xem bài, rồi liếc trộm khe áo ngực cô ấy!
Khi biết rằng những câu chuyện đại loại giống chuyên VTV chiếu là có sẵn trong kho tàng văn học dân gian thì các bạn lại quay sang phê phán về thời điểm chiếu 20/11. Đúng vậy không? Hay vẫn chỉ là hình ảnh ông Đồ trong phim không đẹp?
Nếu các bạn nghĩ nghề nào đó theo các bạn là nghề có ý nghĩa cao quí thì rõ ràng một năm có 365 ngày, ngày nào cũng ý nghĩa và cần được tôn vinh. Đâu cần phải là ngày cụ thể này, cụ thể nọ.
Các bạn nhao nhao la ó phản đối câu chuyện, giống như dã dân đánh hôi trộm chó đâu có biết rằng là một người thầy đúng nghĩa thì cần luôn khiêm tốn và dạy dỗ học trò, nhất là bọn trẻ con đầu còn cứt trâu nhớ một điều là nghề nào trong đời cũng là nghề cao quí. Không có sự phân biệt, không nên nhồi nhét cho những cái đầu thơ ngây bê- tông hóa ngay trong đầu nghề nào cao quí nghề nào không cao quí, nghề nào chả ra gì.
Nếu như đứa bé sinh ra mà thấy được cảnh bác sĩ phụ khoa đỡ đẻ ngồi trực giữa hai chân mẹ nó, đón đỡ nó lúc giây phút chào đời thì chả cần giới bác sĩ bắt nó công nhận thì nó cũng khóc ré lên lương y là nghề cao quí nhất.
Nếu một xác chết vô thừa nhận trôi sông mà nhìn thấy hình ảnh người chèo thuyền đi nhặt xác thì hẳn nhiên linh hồn của cái xác sẽ quì xuống lạy tôn vinh nghề nhặt xác trôi sông là nghề cao quí nhất.
Các bạn nịnh đời phá cổng trường đạp lên nhau để nộp đơn xin học cho con đâu có hiểu là thà nhặt xương cho thầy như trong phim còn hơn chứng kiến cảnh bố mẹ mình xô đẩy bố mẹ bạn trước sự dửng dưng dự đoán trước của giới giáo viên.
Tôi dám cam đoan là những nhà giáo chân chính, có lương tri và lương tâm sẽ trầm ngâm, ưu tư trước câu chuyện được VTV3 chiếu trong ngày Hiến chương.
Tôi dám chắc là bản thân các bạn đang la ó, khóc lóc, đòi lại "công bằng" vẫn chưa phân biệt nổi đâu là Thầy giáo đâu là Thợ giáo.
Tôi nghĩ rằng, phần lớn các bạn do mải mê tập trung công việc bàn giao con chữ cho học sinh nên khi thấy VTV3 kể câu chuyện đã vội vơ hết vào mình bức xúc một cách không đúng mực. Biết đâu, cậu học trò trong phim chính là cậu bé Đỗ Viết Khoa làm nghề dọn xương cho ông thầy đã cao chạy xa bay thì sao? Nếu đúng thế thì các bạn cần có lời xin lỗi và tạ ơn VTV3 khi đã trót hồ đồ la làng ăn vạ.
Tôi dừng ở đây vì không muốn các bạn vì giận mà mất khôn, không biết là tôi viết như vậy không có nghĩa là tôi không có những thầy cô tôi yêu mến, kính trọng. Không có nghĩa là tôi không có những người bạn là giáo viên mà tôi cảm mến phục tài. Không có nghĩa là những người ruột thịt gần gũi nhất của tôi không từng và đang là thầy giáo, cô giáo.
Tất nhiên tôi không quên nhắn các bạn một lời cuối là các bạn từng đã lên án chuyện thầy trò nào đó oánh nhau trên bục giảng, nhưng bản thân các bạn cũng đang ầm ĩ giật đầu, bứt tóc, vác đá ghè nhau với VTV ngay trên bục Hiến chương 20/11 của mình mà không biết”.
(Nguồn: Blog Beo)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)