Thứ Hai, 27 tháng 4, 2015

66 câu Phật học làm chấn động Thiền ngữ thế giới

Đọc được gì là tùy mỗi người…Nhưng xin hãy đọc thật chậm, nghĩ thật kỹ và nhớ thật lâu. Cuối cùng là làm theo được càng nhiều càng tốt… 1. Sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm. 2. Nếu anh không muốn rước phiền não vào mình, thì người khác cũng không cách nào gây phiền não cho anh. Vì chính tâm anh không buông xuống nỗi. 3. Anh hãy luôn cảm ơn những ai đem đến nghịch cảnh cho mình. 4. Anh phải luôn mở lòng khoan dung lượng thứ cho chúng sanh, cho dù họ xấu bao nhiêu, thậm chí họ đã làm tổn thương anh, anh phải buông bỏ, mới có được niềm vui đích thực. 5. Khi anh vui, phải nghĩ rằng niềm vui này không phải là vĩnh hằng. Khi anh đau khổ, anh hãy nghĩ rằng nỗi đau này cũng không trường tồn. 6. Sự chấp trước của ngày hôm nay sẽ là niềm hối hận cho ngày mai. 7. Anh có thể có tình yêu nhưng đừng nên dính mắc, vì chia ly là lẽ tất nhiên. 8. Đừng lãng phí sinh mạng của mình trong những chốn mà nhất định anh sẽ ân hận. 9. Khi nào anh thật sự buông xuống thì lúc ấy anh sẽ hết phiền não. 10. Mỗi một vết thương đều là một sự trưởng thành. 11.Người cuồng vọng còn cứu được, người tự ti thì vô phương, chỉ khi nhận thức được mình, hàng phục chính mình, sửa đổi mình, mới có thể thay đổi người khác. 12.Anh đừng có thái độ bất mãn người ta hoài, anh phải quay về kiểm điểm chính mình mới đúng. Bất mãn người khác là chuốc khổ cho chính anh. 13. Một người nếu tự đáy lòng không thể tha thứ cho kẻ khác, thì lòng họ sẽ không bao giờ được thanh thản. 14. Người mà trong tâm chứa đầy cách nghĩ và cách nhìn của mình thì sẽ không bao giờ nghe được tiếng lòng người khác. 15. Hủy diệt người chỉ cần một câu, xây dựng người lại mất ngàn lời, xin anh “ đa khẩu hạ lưu tình ”. 16. Vốn dĩ không cần quay đầu lại xem người nguyền rủa anh là ai? Giả sử anh bị chó điên cắn anh một phát, chẳng lẽ anh cũng phải chạy đến cắn lại một phát? 17. Đừng bao giờ lãng phí một giây phút nào để nghĩ nhớ đến người anh không hề yêu thích. 18. Mong anh đem lòng từ bi và thái độ ôn hòa để bày tỏ những nỗi oan ức và bất mãn của mình, có như vậy người khác mới khả dĩ tiếp nhận. 19. Cùng là một chiếc bình như vậy, tại sao anh lại chứa độc dược? Cùng một mảnh tâm tại sao anh phải chứa đầy những não phiền như vậy? 20. Những thứ không đạt được, chúng ta sẽ luôn cho rằng nó đẹp đẽ, chính vì anh hiểu nó quá ít, anh không có thời gian ở chung với nó. Nhưng rồi một ngày nào đó khi anh hiểu sâu sắc, anh sẽ phát hiện nó vốn không đẹp như trong tưởng tượng của anh. 21. Sống một ngày là có diễm phúc của một ngày, nên phải trân quý. Khi tôi khóc, tôi không có dép để mang thì tôi lại phát hiện có người không có chân. 22. Tốn thêm một chút tâm lực để chú ý người khác chi bằng bớt một chút tâm lực phản tỉnh chính mình, anh hiểu chứ? 23. Hận thù người khác là một mất mát lớn nhất đối với mình. 24. Mỗi người ai cũng có mạng sống, nhưng không phải ai cũng hiểu được điều đó, thậm chí trân quý mạng sống của mình hơn. Người không hiểu được mạng sống thì mạng sống đối với họ mà nói chính là một sự trừng phạt. 25. Tình chấp là nguyên nhân của khổ não, buông tình chấp anh mới được tự tại. 26. Đừng khẳng định về cách nghĩ của mình quá, như vậy sẽ đỡ phải hối hận hơn. 27. Khi anh thành thật với chính mình, thế giới sẽ không ai lừa dối anh. 28. Người che đậy khuyết điểm của mình bằng thủ đoạn tổn thương người khác là kẻ đê tiện. 29. Người âm thầm quan tâm chúc phúc người khác, đó là một sự bố thí vô hình. 30. Đừng gắng sức suy đoán cách nghĩ của người khác, nếu anh không phán đoán chính xác bằng trí huệ và kinh nghiệm thì mắc phải nhầm lẫn là lẽ thường tình. 31. Muốn hiểu một người, chỉ cần xem mục đích đến và xuất phát điểm của họ có giống nhau không, thì có thể biết được họ có thật lòng không. 32. Chân lý của nhân sinh chỉ là giấu trong cái bình thường đơn điệu. 33. Người không tắm rửa thì càng xức nước hoa càng thấy thối. Danh tiếng và tôn quý đến từ sự chân tài thực học. Có đức tự nhiên thơm. 34. Thời gian sẽ trôi qua, để thời gian xóa sạch phiền não của anh đi. 35. Anh cứ xem những chuyện đơn thuần thành nghiêm trọng, như thế anh sẽ rất đau khổ. 36. Người luôn e dè với thiện ý của người khác thì hết thuốc cứu chữa. 37. Nói một lời dối gian thì phải bịa thêm mười câu không thật nữa để đắp vào, cần gì khổ như vậy? 38. Sống một ngày vô ích, không làm được chuyện gì, thì chẳng khác gì kẻ phạm tội ăn trộm. 39. Quảng kết chúng duyên, chính là không làm tổn thương bất cứ người nào. 40. Im lặng là một câu trả lời hay nhất của sự phỉ báng. 41. Cung kính đối với người là sự trang nghiêm cho chính mình. 42. Có lòng thương yêu vô tư thì sẽ có tất cả. 43. Đến là ngẫu nhiên, đi là tất nhiên. Cho nên anh cần phải “ tùy duyên mà hằng bất biến, bất biến mà hằng tùy duyên ”. 44. Từ bi là vũ khí tốt nhất của chính anh. 45. Chỉ cần đối diện với hiện thực, anh mới vượt qua hiện thực. 46. Lương tâm là tòa án công bằng nhất của mỗi người, anh dối người khác được nhưng không bao giờ dối nổi lương tâm mình. 47. Người không biết yêu mình thì không thể yêu được người khác. 48. Có lúc chúng ta muốn thầm hỏi mình, chúng ta đang đeo đuổi cái gì? Chúng ta sống vì cái gì? 49. Đừng vì một chút tranh chấp mà xa lìa tình bạn chí thân của anh, cũng đừng vì một chút oán giận mà quên đi thâm ân của người khác. 50. Cảm ơn thượng đế với những gì tôi đã có, cảm ơn thượng đế những gì tôi không có. 51. Nếu có thể đứng ở góc độ của người khác để nghĩ cho họ thì đó mới là từ bi. 52.Nói năng đừng có tánh châm chọc, đừng gây thương tổn, đừng khoe tài cán của mình, đừng phô điều xấu của người, tự nhiên sẽ hóa địch thành bạn. 53. Thành thật đối diện với mâu thuẩn và khuyết điểm trong tâm mình, đừng lừa dối chính mình. 54. Nhân quả không nợ chúng ta thứ gì, cho nên xin đừng oán trách nó. 55. Đa số người cả đời chỉ làm được ba việc: Dối mình, dối người, và bị người dối. 56. Tâm là tên lừa đảo lớn nhất, người khác có thể dối anh nhất thời, nhưng nó lại gạt anh suốt đời. 57. Chỉ cần tự giác tâm an, thì đông tây nam bắc đều tốt. Nếu còn một người chưa độ thì đừng nên thoát một mình. 58. Khi trong tay anh nắm chặt một vật gì mà không buông xuống, thì anh chỉ có mỗi thứ này, nếu anh chịu buông xuống, thì anh mới có cơ hội chọn lựa những thứ khác. Nếu một người luôn khư khư với quan niệm của mình, không chịu buông xuống thì trí huệ chỉ có thể đạt đến ở một mức độ nào đó mà thôi. 59. Nếu anh có thể sống qua những ngày bình an, thì đó chính là một phúc phần rồi. Biết bao nhiêu người hôm nay đã không thấy được vầng thái dương của ngày mai, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành tàn phế, biết bao nhiêu người hôm nay đã đánh mất tự do, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành nước mất nhà tan. 60. Anh có nhân sinh quan của anh, tôi có nhân sinh quan của tôi, tôi không dính dáng gì tới anh. Chỉ cần tôi có thể, tôi sẽ cảm hóa được anh. Nếu không thể thì tôi đành cam chịu. 61. Anh hi vọng nắm được sự vĩnh hằng thì anh cần phải khống chế hiện tại. 62. Ác khẩu, mãi mãi đừng để nó thốt ra từ miệng chúng ta, cho dù người ta có xấu bao nhiêu, có ác bao nhiêu. Anh càng nguyền rủa họ, tâm anh càng bị nhiễm ô, anh hãy nghĩ: họ chính là thiện tri thức của anh. 63. Người khác có thể làm trái nhân quả, người khác có thể tổn hại chúng ta, đánh chúng ta, phỉ báng chúng ta. Nhưng chúng ta đừng vì thế mà oán hận họ, vì sao? Vì chúng ta nhất định phải giữ một bản tánh hoàn chỉnh và một tâm hồn thanh tịnh. 64. Nếu một người chưa từng cảm nhận sự đau khổ khó khăn thì rất khó cảm thông cho người khác. Anh muốn học tinh thần cứu khổ cứu nạn, thì trước hết phải chịu đựng được khổ nạn. 65. Thế giới vốn không thuộc về anh, vì thế anh không cần vứt bỏ, cái cần vứt bỏ chính là những tánh cố chấp. Vạn vật đều cung ứng cho ta, nhưng không thuộc về ta. 66. Bởi chúng ta không thể thay đổi được thế giới xung quanh, nên chúng ta đành phải sửa đổi chính mình, đối diện với tất cả bằng lòng từ bi và chính tâm của mình.

Viết

Viết giỏi xuất phát từ sự tò mò quá đỗi và sự quan sát tinh tế, sự đồng cảm bẩm sinh với con người và điều kiện của con người!

Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2015

Đi qua vùng cỏ non

Ngày ấy, mùa hạ quê mình, đêm trước bão, cây ngoài vườn im phăng phắc, rõ nhất là cây bồ kết và rặng xoan bên góc sân soi bóng xuống bờ ao. Lá trên cây bất động càng làm cho cái nực của mùa hạ tăng gấp bội phần! Mẹ đã thức cả đêm, mình gối đầu lên một bên tay mẹ, tay kia mẹ phe phẩy bằng chiếc quạt nan mua của nhà ông Duyện! cả đêm cái quạt không nghỉ, cứ như vậy để mồ hôi trên lưng mình khô dần và chìm vào giấc ngủ. Nhưng bài hát mẹ ru mình năm ấy đã đưa giấc ngủ của mình đến nhanh và say hơn mãi bây giờ không quên, đó là bài “ Đi qua Vùng cỏ non”, ngày ấy giờ đã 35 năm rồi và mình biết sẽ không bao giờ trở lại! Đời người dần trôi đến cái đích của muôn kiếp…, nhưng dẫu chỉ là phù vân, là hữu hạn của kiếp người thì ca từ và giai điệu mà mẹ đưa mình đến với “ Đi qua vùng cỏ non” ngày xưa ấy vẫn về lại trong mình những lúc đau đớn, tuyệt vọng nhất để mình đứng dậy vịn vào bước đi! Kể cả những ngày tháng này, khi chính Người đã không hiểu cho chính mảnh đời dứt ruột Người sinh ra! Mình vẫn nằm nghe và nước mắt chảy dài trong đêm…, nước mắt nhiều như ngày cách đây mấy chục năm ngồi bệt đầu cổng chờ mẹ đi dạy học về muộn… “Đi qua vùng cỏ non , ngỡ mùa xuân đang đến. Bâng khuâng chiều ba mươi, tóc em xanh màu trời . Đi qua vùng lá rơi, ngỡ mùa thu đang tới. Đường rộng nào em đi, đóa hồng nào trên ta. Em phải đi đến nơi. Dù muộn cũng phải nói với nhau. Những dòng sông đã lâu, không ra được biển rộng. Là... những dòng sông lạc loài, muộn phiền quanh vách núi, như gương không người soi. . Đi qua vùng nhà em, không còn em ở đó . Bỗng nhớ từng tiếng hát, thiết tha yêu cuộc đời. Em đi về những nơi, bạn bè đang ở đó. Còn vượt đèo băng sông, giữa biển trời mênh mông. Như chuyện đã viết xong. Mà lòng mình còn muốn nói them. Những giọt nước mắt ai... lăn trên môi vừa cười . Và những được mất riêng của mình... đời người ai cũng có. Hãy cho nhau tình yêu! Hãy thương nhau thật nhiều...! .. Đi qua vườn trẻ chơi, ngỡ bầy chim đang hót . Ta nghe đời vui hơn... Những nghĩ suy một mình. Đi thăm người mới quen, một lần chưa nói hết. Chuyện dài của quê hương, hiểu nhiều càng yêu hơn . Như người đứng gác đêm. thầm lặng mà đẹp lắm đất nước ơi . Những người dân nước tôi. mang con tim thời đại. Đẹp nhất cuộc sống vì mọi người. Vì đàn em thơ ấy. Những bông hoa của hôm nay. Những bông hoa của mai sau… .

Xứ An Nam

Cái mà chúng ta thiếu nhất là sự sâu sắc. Chúng ta có đời sống bên trong rất nghèo nàn và bạc nhược, những tính tình phong phú, dồi dào mãnh liệt chúng ta ít có, chẳng dám yêu cái gì tha thiết và cũng chẳng dám ghét cay, ghét đắng..., người xứ mình ít có khả năng đặt mình vào vị trí người khác. Tức là tri kỷ chứ không tri âm, hai kẻ ngồi nói chuyện với nhau như hai người điếc. Thói xấu nhất của người xứ An Nam là rất sợ nói về thói xấu của mình! Ngày ngày đi về 20 cây số ở những cung đường trọng điểm, tôi cảm thấy người xứ ta là những người khổ nhất thế giới và có tài tự làm khổ mình nhất thế giới!Nước ta nghèo, rất nghèo, trong lịch sử luôn là mục tiêu của các thế lực bành trướng. Tinh thần dân tộc của chúng ta hình như chỉ phát huy khi đất nước có biến bên ngoài. Người xứ ta rất thông minh, tuy nhiên chỉ là những cá nhân đơn lẻ!- Ăn tham nói lớn là người Việt Nam...Một xã hội nghèo khổ thì bao giờ cũng dễ thành một xã hội xấu xa...

Nhân sinh quan

Con người đã có mặt trên đời này như một cái kiến, thoắt sống, thoắt chết, thoắt đoàn tụ, thoắt chia ly trong có vài chục năm ngắn ngủi. Đáng tự do thoải mái thì cứ tự do thoải mái, đáng từ tốn lịch sự thì cứ từ tốn lịch sự..., Mỗi người hãy trọn vẹn với mạng sống của mình. Đó là toàn bộ ý nghĩa của sinh tồn!

Nằm mơ

Nếu như một người nằm mơ, tới lúc chết mà vẫn chưa tỉnh thì giấc mơ đó có được coi là giấc mơ không?

Điều không mới

Nếu biết hy sinh cho nhau, con người vẫn có thể hạnh phúc ngay cả lúc tuyệt vọng nhất!

Ông nội...

"Chỉ khi ông mất rồi, giàu kinh nghiệm sống hơn, tôi mới xót xa nhận ra rằng: Khi con biết thương người, thì người chỉ còn là đống cỏ thôi!"

Cuộc đời ơi...

"Cuộc đời thật ngắn ngủi và thế hệ chúng tôi đã bắt đầu sự kết thúc kiếp phù sinh của mình. Tất cả chúng tôi sắp đi qua hành tinh này mà không để lại một vết xước nào!"

Con người

Con người sinh ra không có gì cả và chết đi cũng chẳng mang được gì. Cuộc sống thế tục đầy rẫy những khổ đau, dằn vặt và con người ta trở nên yếu ớt, thụ động vì thấy mình bất lực. Họ luôn cầu khẩn, van nài ở bất cứ một thế lực siêu nhiên nào đó để có được sự giúp đỡ cứu rỗi. Nhưng họ không biết rằng chỉ có tự mình mới có thể cứu vớt được chính mình bằng những thay đổi tích cực trong nhận thức và lối sống.