Thứ Bảy, 3 tháng 10, 2015

Hớ hớ hớ...

Trước cổng cơ quan, một bác nông dân thập thò, nghiêng ngó. Thấy vậy, anh bảo vệ quát to: - Ông kia! Tới có chuyện gì? - Tôi muốn gặp giám đốc xin cái giấy xác nhận! - Hôm nay giám đốc nghỉ lo đám tang. Bố giám đốc vừa mất! - Vậy cho tôi gặp phó giám đốc được không? - Cũng không được! Vì bố phó giám đốc cũng vừa mất! Vẻ thất vọng lộ rõ trên gương mặt bác nông dân, nhưng bác vẫn cố hỏi thêm: - Vậy cho tôi gặp trưởng phòng được không? - Không được! Bố chồng của trưởng phòng vừa mất. - Vậy cho tôi gặp phó phòng! - Không được! Hôm nay phó phòng nghỉ lo đám tang. Ông nội phó phòng vừa mất! - ĐKM! Anh đùa tôi đấy à? Chết đéo gì mà lắm thế? - ĐKM! Ông chửi ai đấy hả? Đã không biết thì im mồm đi! Chết mỗi người chứ lấy đéo đâu ra mà lắm! Bố của giám đốc thì cũng là bố của phó giám đốc, thì cũng là bố chồng của trưởng phòng và là ông nội của phó phòng. Vì giám đốc là anh ruột của phó giám đốc, là chồng của trưởng phòng và là bố đẻ của phó phòng. Ông dù chỉ chửi một người nhưng lại là chửi cả cái cơ quan này đó! Ông biết chưa hả? Thôi, về đi cho tôi đóng cổng cơ quan! - Vẫn sớm mà! Sao đóng vội thế? - Tôi phải về lo đám tang. Bác tôi vừa mất! (Nguồn: Beo)

Chủ Nhật, 27 tháng 9, 2015

Cái nước mình...

Chàng thanh niên chỉ trong vòng nửa năm được thăng liền 2 cấp, lên phó, rồi lên luôn Giám đốc Sở Kế hoạch và Đầu tư tỉnh Quảng Nam khi vừa 30 tuổi. Nhìn lại, toàn bộ sự nghiệp làm công chức nhà nước của cậu chỉ vỏn vẹn có hai năm. Sự nghiệp học hành cũng ly kỳ không kém. Xong đại học trong nước, tự đi học thạc sĩ ở Mỹ. Khóa học 2 năm, đã học được tròn 1 năm xứ người, thì tỉnh mới có quyết định cho phép… đi học nước ngoài bằng ngân sách tỉnh? Coi như cứ việc “ăn trước”, sau đó có nhà nước đứng ra trả tiền trọn gói, bảo đặt địa phương vào thế đã rồi cũng không sai! Và đến nay tại tỉnh này, cũng mới duy nhất một trường hợp được đào tạo theo lối “thu hút nhân tài” như vậy. Quy trình “đúng”, mà rất lạ này, ai muốn hiểu thì cũng nên biết rằng, cha cậu ấy là lãnh đạo cao nhất tỉnh. Trường hợp trên, đến một nhà ngoại giao dày dạn cả đời lăn lộn với thế giới như bà Tôn Nữ Thị Ninh, cũng phải thốt lên “chưa từng thấy”. Nhưng lãnh đạo địa phương trên vẫn hồn nhiên đem việc “trẻ hóa” này để so với Đề án đưa 600 trí thức trẻ về làm phó chủ tịch xã. So làm sao được, giữa ông Giám đốc Sở, sắp thành Tỉnh ủy viên, với mấy anh chị phó chủ tịch xã cắm tít những vùng sâu vùng xa. Thậm chí, hiện phần lớn lớp trí thức trẻ nhiệt huyết, có trình độ và được sàng lọc rất kỹ càng này còn chưa biết “đầu ra” của chính mình ra sao. Khi có chưa tới 1/4 số họ được bầu vào cấp ủy của các xã khóa mới này. Khi nhiều địa phương vẫn cho rằng, đây chỉ là những người “của dự án”, đến rồi sẽ lại… đi! Cơn “khát” bia Sài Gòn ở Hà Tĩnh đang lan đến từng tiết mục văn nghệ cấp xã, được phổ thơ, trở thành “bia ca” để trình diễn và đoạt giải. Trong khi một trường đại học phía Nam cho biết sẽ không dừng việc “tự phong giáo sư”. Cũng lại một quy trình lạ. Và cũng lại xuất hiện hai luồng ý kiến. Bên ủng hộ việc “tự phong” thì lập luận rằng cứ cho phong thoải mái đi. Để khi nào giáo sư tự phong cho thấy chất lượng thấp thì xã hội sẽ đào thải, quay lưng… Một sự hồn nhiên đến khó nói. Nhất là trong bối cảnh bây giờ, nếu tất tật mọi thứ đều được đong đếm bằng chất lượng thực sự, thì xã hội đã long lanh từ lâu rồi. Tự đặt ra những thứ quy trình riêng bất chấp quy định chung, thật mạo hiểm và bất nhẫn. Với số đông thấp bé đang nhẫn nại xếp hàng, chịu đựng./.. (Nguồn: Tiền Phong)

Thứ Năm, 24 tháng 9, 2015

Nửa đêm

Đêm nay, mình ngồi nghe lại bài này…, qua hai giờ sáng rồi mà mắt vẫn chong chong. “Nửa đêm thức giấc nghe gió lạnh về, lòng chợt nhớ thương ai, thoang thoáng trong mây, tiếng dương cầm tiêu siêu hồ Tây…Mùa đông thổn thức như trái tim em lạnh cô đơn, người đi xa vắng có nhớ thương ai chiều Ðông ấy ?! Mùa đông trút lá cho đớn đau thêm cành khô cây, tình em mãi mãi, mãi mãi héo hon mùa đông về!" Lại nghe ngoài ấy sắp đón đợt gió mùa đông bắc…, lại sắp hết một năm, sang mùa đông, hết mùa đông là cũng là hết một năm. Đời người cũng quay quắt theo từng đấy mùa rồi mất hút theo thời gian. Mình thích câu này: Đừng mong đích đến thay đổi, nếu bạn không thay đổi con đường! Liệu đường đời có trăm ngàn lối? nỗi đau trên đường đời đâu có giống nhau. Có những nỗi đau, đau khắc khoải đến không nguôi, có những nỗi buồn, buồn đến tuyệt vọng, bởi đau buồn ấy từ chính nơi thiêng liêng nhất của mình. Con người sống có ác với nhau không? Để làm gì một chút danh lại, làm gì một chút của cải phù vân, làm gì những mảnh đời không thể tròn trịa nhưng cứ cố úp vào nhau? Vết thương tình cảm rất khó liền, lời nói gió bay nhưng đau hơn đâm chém, lặn ngụp trong bão giông của cuộc đời thấy mình như hạt bụi bị xô đẩy, bốc lên, ném xuống đến tàn tạ. Rút cục, cuộc đời con người có hạnh phúc hay không phụ thuộc vào lòng thương yêu, tình thương yêu và tính bao dung sẽ làm cho con người ta giàu thêm, nhân hậu thêm, thiếu nó, nước mắt sẽ rơi nhiều trên đường đời! Và một cách đơn giản để hạnh phúc là trân trọng những gì mình đang có!

Thứ Hai, 31 tháng 8, 2015

Đêm Vu Lan

Chiều ngày rằm tháng bẩy, tôi đi chợ mua lễ với ý định về quê thắp hương các cụ và bố, mẹ. Bà hàng hoa nói: -chú mua hết đi ,chỉ còn một bó hoa và chục hương thơm này, chú mua hết cho chị để chị còn về kịp cúng rằm chú nhé:không nỡ từ chối tôi đồng ý.Nhưng do có vài việc đột xuất xảy ra nên gần 7 giờ tối tôi mới phóng xe về quê. Ra tới ven thành phố, trời đã nhập nhoạng tối, đi qua khu nghĩa trang ven đường,tôi bỗng nghe như có tiếng ai đó đang gọi, tôi giảm ga đi chậm và thấy dưới bóng cây ven đường quốc lộ có bóng một em nhỏ chừng 11-13 tuổi đang vẫy vẫy chiếc khăn trắng về phía tôi. Tôi dừng xe,trời tối không nhìn thấy mặt, nhưng nghe giọng nói thì đúng là giọng cháu gái: - Chú ơi, cho cháu đi nhờ một đoạn nhé? Tôi chưa kịp trả lời thì đã thấy cháu nhỏ ngồi lên phía sau mình từ lúc nào. Tôi vừa phóng xe, vừa nói với lại phía sau: Cháu lên xe nhanh hơn cả diễn viên xiếc.... Cháu bé cười,tiếng cười nghe rất u buồn .... Cháu về đâu-tôi hỏi ? Dạ, chú cho cháu đi nhờ về nghĩa trang xã Đ, cách đây 7km thôi mà... Cứ tưởng là xa, nghĩa trang xã đó chú biết, nó nằm sát đường quốc lộ -đúng không cháu? Dạ đúng đó ạ... Cháu về đó thắp hương cho người thân à, sao lại đi vào lúc tối thế này? Dạ cháu chờ mãi, không có ai cho đi nhờ xe chú ạ.Cháu về đó với me và em.. Mẹ cháu mất lâu chưa? tôi hỏi Dạ, mẹ mất khi cháu 6 tuổi, mẹ cháu khi sinh em thì bị băng huyết rồi chết ạ... Thế bố cháu đâu? Dạ, bố cháu với dì và em bé giờ ở xa lắm chú ạ.... Chợt có chiếc ô tô phóng ngược chiều đi nhanh như bay, đèn xe sáng lóa.Tôi thấy cháu bé nói giong run run, nghe rất nghê rợn, như tiếng vọng của oan hồn người chết: Chú ơi, cháu sợ ô tô lắm, chú đi sát đường nhé.. Yên tâm cháu ạ, chú đi đúng luật mà.... Dạ, chú biết không, mẹ cháu mất được 2 năm thì bố cháu lấy vợ 2 đưa cháu lên sống cùng ở xã ven thị. Năm cháu 11 tuổi ,trên đường đi học về cháu bị ô tô tải tông ngã văng vào gốc cây (đoạn đường lúc nãy cháu vẫy xe chú đó)- sau đó lái xe bỏ chạy.sau khi cháu bị tai nạn 1 năm thì bố cháu đưa dì và em bé vào miền Nam. Thế bây giờ cháu sống với ai? Dạ, cháu ở một mình ạ Cháu cam đảm và giỏi nhỉ. -tôi buột miệng khen.sao cháu không đi cùng bố và dì? Dạ, cháu có muốn đi cũng không được ạ...nói xong cháu im lặng, tôi e cháu ngại nên không gặng hỏi thêm. Lat sau bỗng cháu nói nhanh,giọng nghe như gió thoảng:Chú đi chậm lại nhé,tới chỗ mẹ và em cháu rồi. Mải vui chuyên, giờ tôi mới để ý, đúng là đã tới nghĩa trang của xã Đ sát ven đường, tôi dừng xe và nói: -Cháu về thăm mẹ và em mà không mua hương hoa à....? Chỉ thấy cháu dạ- giong đầy sự buồn. Tôi nói:- chú tặng cháu bó hoa và hương cùng bao diêm này nhé, cháu mang vào thắp cho mẹ nhanh rôi về kẻo ở nghĩa trang trong đêm tối thế này rất nguy hiểm.... Dạ, cháu quen rồi, chú ạ. Cháu cảm ơn chú... Có gì đâu cháu, à bó hoa này chú thắt nơ vàng rất đẹp cháu ạ- nói xong tôi lấy hương hoa ngoái lại phía sau đưa cho cháu bé...Tôi chợt giật thót người vì không thấy cháu bé đâu...Chợt bó hoa trên tay tôi rung lên như bị ai đó giật nhẹ rồi tôi nhìn thấy dưới bóng trăng bó hoa như đang bay chập chờn dọc theo con đường nhỏ dẫn vào nghĩa trang.Tôi nghe thoảng trong gió giọng cháu bé: Cháu cảm ơn chú, chú đi cẩn thận nhé... Tôi phóng xe về quê, đêm đó mất ngủ,năm nghĩ lại sự việc ,....tôi ngờ ngợ mình đã gặp hồn ma trẻ nhỏ. Sáng hôm sau, trên đường về thành phố, tôi tạt vào khu nghĩa trang xã Đ, sau gần tiếng đồng hồ tìm kiếm, tôi thấy bó hoa có thắt nơ vàng mà mình tặng cháu bé tối qua đang nằm trên 1 ngôi mộ nhỏ đơn sơ vắng hương khói ở sát cuối nghĩa trang. Tôi thắp hương cho người dưới mộ, miệng lầm nhầm khấn cầu cho linh hồn chị và cháu được siêu thoát. Chợt tôi giật mình khi nghe đúng giọng cháu bé đêm qua: MẸ CON CHÁU CẢM ƠN CHÚ Ạ.... Tôi giật mình nhìn khắp nghĩa trang mà không thấy bóng dáng của cháu bé đâu, chỉ có gió thồi rì rào,tiếng lá cây trồng quanh nghĩa trang rơi xào xạc. Chot từ trong bó hoa trên mộ, có con bướm trắng rất to bay ra.....con bướm chập chờn đôi cánh trước mạt tôi 2-3 lần như thay lời cảm tạ. Tôi vội vàng ra khỏi nghĩa trang vừa đi vừa nói :Cháu đúng là một hồn ma có hiếu....Trần gian khối người phải học cháu... (Nguon: Bydanghung)

Thứ Năm, 6 tháng 8, 2015

Một mình…Cuối mùa thu

Sớm mai thức giấc, nhìn quanh một mình. Ngoài hiên nắng lóe, đàn chim giật mình. Biết lời tỏ tình, đã có người nghe. Nắng xuyên qua lá, hạt sương lìa cành. Ðời mong manh quá, kể chi chuyện mình. Nắng buồn cuộc tình, bỗng tắt bình minh. Đường xưa quen lối, tình dối người mang. Tình duyên trăm mối, một kiếp đa đoan. Cố tìm tình chồng chất ngổn ngang. Còn bao lâu nữa khi ta bạc đầu. Tình cờ gặp nhau, ngỡ ngàng nhìn nhau. Ðể rồi còn gì nữa cho nhau. Sáng trưa khuya tối, nhìn quanh một mình. Ðường quen không tới, tìm nhau ngại ngùng. Chỉ vì đời mình, chưa có bình minh… /..Cuối trời mây trắng bay. Lá vàng thưa thớt quá. Phải chăng lá về rừng. Mùa Thu đi cùng lá. Mùa Thu ra biển cả. Theo dòng nước mênh môg. Mùa Thu vào hoa cúc. Chỉ còn anh và em, là của mùa Thu cũ. Chỉ còn anh và em. Tình ta như hàng cây, đã yên mùa bão gió. Tình ta như dòng sông, đã yên ngày thác lũ. Thời gian như ngọn gió, mùa đi cùng tháng năm. Tuổi theo mùa đi mãi, chỉ còn anh và em, chỉ còn anh và em, cùng tình yêu ở lại... Kìa bao người yêu mới, đi qua cùng heo may, chỉ còn anh và em, cùng tình yêu ở lại, chỉ còn anh và em, cùng tình yêu ở lại….

Thứ Năm, 30 tháng 7, 2015

"Đơn giản là nền tảng của một cuộc sống tốt"

Thực chất của một cuộc sống thành đạt, hạnh phúc lại khác với suy nghĩ của nhiều người. Cuộc sống ai trong chúng ta cũng ước mong và nỗ lực phấn đấu không ngừng để đạt được đó không phải là sự phức tạp rắc rối, mà lại là một cuộc sống đơn giản, một hạnh phúc đơn giản. 1. RÚT KINH NGHIỆM TRONG QUÁ KHỨ ĐỂ SỐNG, CHỨ KHÔNG SỐNG TRONG QUÁ KHỨ... Những vấp ngã ngày xưa sẽ giúp bạn trưởng thành hơn, giúp bạn xây dựng một tương lai tốt đẹp. Đừng để quá khứ trở thành nỗi sợ hãi ám ảnh. Thay vào đó, hãy đạp lên quá khứ, hãy biến nó thành những nấc thang kinh nghiệm. Đừng hối hận. Nếu quá khứ bạn tốt đẹp, đó là điều tuyệt vời. Nếu quá khứ không tốt đẹp thì cũng chẳng có gì phải xấu hổ vì đó là quá khứ rồi, và ngược lại, nó còn là những trải nghiệm quý báu. Thành công không phải ở vị trí mà bạn đang đứng, thành công là bạn đã học hỏi được bao nhiêu và bạn đã đi được bao xa ở chính vị trí đó. 2. TẬP TRUNG VÀO NHỮNG VIỆC QUAN TRỌNG... Hãy xác định điều gì là thiết yếu nhất đối với bạn. Loại bỏ tất cả những thứ không đáng để quan tâm. Đừng phí thời gian vào những gì vô bổ để rồi phải hối hận. Và những việc quan trọng nhất trên đời của một con người muốn thành công bao giờ cũng phải có việc học tập, học hỏi... 3. LÀM VIỆC THÔNG MINH CHỨ KHÔNG CẦN CHĂM CHỈ.. Hoàn thành xong việc khác với hoàn thành đúng việc. Kết quả luôn luôn quan trọng hơn thời gian bạn bỏ ra để hoàn thành công việc nào đó. Dừng lại và tự hỏi bản thân: công việc mình đang làm liệu có đáng để nỗ lực? Liệu nó có đưa mình đến gần mục tiêu mình muốn hay không? Đừng để bị cuốn vào những công việc lặt vặt, thậm chí là nghe có vẻ khẩn cấp. Hãy làm những việc quan trọng nhất. 4. HÃY CHO ĐI NHỮNG GÌ BẠN MUỐN NHẬN... Bạn nhận được những thứ tốt nhất từ mọi người khi bạn cho đi những gì tốt nhất từ bạn, trong mọi tình huống. Hãy tiến hành quy luật vàng này. Nếu bạn muốn ai đó yêu thương bạn, hãy yêu thương họ. Nếu bạn muốn kết bạn, hãy tỏ ra thân thiện. Nếu bạn muốn vật chất, hãy bổ sung giá trị. Bạn có muốn nghe những lời nói xấu, dè bỉu, ghen tị, đố kỵ...của thiên hạ dành cho mình không. Chắc chắn là không, vậy thì đừng đem tặng những điều đó cho ai cả. 5. HÃY THÔI LO LẮNG NHỮNG CHUYỆN BAO ĐỒNG, TÀO LAO. Đừng cố gắng làm bạn với tất cả mọi người. Bạn không được sinh ra ở trên đời để làm bạn với cả thế giới. Hãy xây dựng mối quan hệ thân tình thật tốt với một vài người, vài nhóm người thôi. Giúp đỡ hay làm hài lòng thiên hạ là chuyện bất khả thi và ngu ngốc. Quan hệ xã hội rộng không phải là quan hệ với số nhiều người mà là chất lượng của số người ấy. Hãy hạn chế tinh gọn các mối quan hệ lại và bạn sẽ thấy mình ngay là mình chỉ có lợi khi bớt đi được những mối quan hệ tào lao, cùng bao hệ lụy liên quan... 6. LÀM THEO NHỮNG GÌ TRÁI TIM BẠN CHO LÀ ĐÚNG Hãy thôi làm những việc trái với lương tâm chỉ vì bạn có thế làm. Hãy trở nên trung thực với chính bản thân mình và với mọi người. Đừng gian dối. Hãy tử tế. Làm những việc thiện, đúng đắn. Đó là cách đơn giản nhất để sống. Đức tính chính trực là đức tính quan trọng nhất để thành công. Khi bạn đánh mất đi sự liêm chính của mình, vô tình bạn đã mời gọi những rắc rối đáng kể bước vào cuộc sống của bạn. Hãy làm những điều mà trái tim bạn cho là đúng, nhưng phải đúng lẽ phải, đúng pháp luật trước đã... 7. SỐNG VÀ LÀM VIỆC CÓ TỔ CHỨC Hãy dọn sạch mọi hỗn độn. Vứt bỏ đi những vật vô ích và sắp xếp những gì còn sót lại. Giữ cho ngôi nhà và nơi làm việc của bạn được gọn gang là việc hoàn toàn cốt yếu. Nếu không gian của bạn bừa bộn, bạn sẽ dễ bị stress và xao nhãng nhiều thứ. Không gian sạch sẽ giống như một bức tranh trắng vậy, bạn có thể vẽ lên đó những nét họa tuyệt vời. Luôn nhớ đến sự đơn giản, hiệu quả.. 8. LÀM VIỆC HIỆU QUẢ Hãy thôi làm việc kém hiệu quả chỉ vì lúc nào bạn cũng hoàn thành công việc theo cách cũ. Nếu bạn cứ tiếp tục như vậy, bạn sẽ chỉ nhận được tiếp những gì bạn đang nhận. Nghĩ lại xem, có phải bạn đang sống trong một cuộc sống đầy phức tạp và vô kế hoạch chỉ đơn giản vì bạn lười biếng, không muốn tìm hướng đi mới hay không? Thay vào đó, hãy tổ chức hóa cuộc sống của bạn bằng cách tìm những phương pháp tốt nhất để giải quyết mọi công việc thường lệ. Tập trung hệ thống từng việc tại từng thời điểm theo cách hiệu quả nhất. Bất cứ công việc nào cũng có cách làm việc tốt hơn, tốt hơn nữa... 9. GIÃ TỪ CHỦ NGHĨA HOÀN HẢO... Hãy hài lòng với mọi cơ hội mà bạn có, không phải vì cuộc sống này dễ dàng, tuyệt mỹ, hay chính xác với những gì bạn đã đề ra, mà bởi vì bạn đã chọn cách hạnh phúc và biết ơn những điều tốt đẹp bạn đang có. Hãy chấp nhận sự thật rằng cuộc sống này không hề hoàn hảo, con người cũng không hoàn hảo và cả chính bạn cũng vậy, chúng ta đều không hoàn hảo. Chẳng sao cả, vì thực tế cuộc sống chẳng đề cao sự hoàn mỹ. Nó đề cao những người hoàn thành đúng những việc đáng làm. Và cách duy nhất để hoàn thành mục tiêu bạn đề ra là hãy thôi đòi hỏi sự hoàn mỹ. Và khi ta không tìm kiếm những công việc hoàn hảo, thành công hoàn hảo hay con người hoàn hảo thì ta hay gặp những thứ "hoàn hảo" ấy trong cuộc đời... 10. HÃY LÀM LƠ NHỮNG KẺ TIÊU CỰC, THẤT BẠI, BẤT TÀI. Đừng kết bạn với những người tiêu cực, những kẻ lười biếng, bất tài. Hãy kết bạn với những ai khiến bạn tự hào mỗi khi nhắc đến, những người bạn ngưỡng mộ, những người yêu thương và tôn trọng bạn – những người làm cho mỗi ngày của bạn sáng sủa hơn dù chỉ một ít. Đừng tránh xa những kẻ tiêu cực, mà hãy trốn tránh họ thật xa như trốn tránh những kẻ mắc dịch bệnh. Cuộc sống này quá ngắn ngủi, thật uổng phí khi bạn phải quan tâm đến những người đã lấy đi hết niềm vui của bạn. 11. BỚT QUAN TÂM ĐẾN NHỮNG GÌ THIÊN HẠ NGHĨ VỀ BẠN Nếu bạn muốn tự do, đơn giản thôi, hãy đừng để ý đến dư luận. Thỉnh thoảng bạn nên ra ngoài đi đâu đó đi, hít thở chút không khí, và tự nhủ với bạn thân : Tôi là ai và tôi muốn trở thành ai? Tốt nhất, hãy làm theo trái tim mình. Đừng ở mãi trong vùng an toàn với những sự lựa chọn dễ dàng chỉ vì bạn sợ sẽ đối mặt với dư luận, với những hậu quả được họ báo trước. Nếu bạn tiếp tục quan tâm đến những gì thiên hạ nghĩ về bạn, bạn sẽ chẳng thu được thành tích gì. "Đơn giản là nền tảng của sự tinh vi” – Leonardo Da Vinci.

Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2015

6 còn là ít

Tổng hợp những gì đang diễn ra trong giới báo chí, nhà báo lão thành cách mạng Hữu Thọ đã chỉ rõ 6 nhóm hành vi lạm dụng thế lực của một số nhà báo. Cụ thể gồm: Ép buộc, van nài, đe dọa các doanh nghiệp để xin quảng cáo, ăn hoa hồng; Viết bài tâng bốc theo lối quảng cáo để nhận thù lao các kiểu; Mang thư bạn đọc đi đe dọa các đơn vị và người bị "tố cáo" để đòi tiền; Hùa nhau đánh thuê, đánh lên cao theo kiểu "Erostat đốt đền"; Viết bài bảo vệ tội phạm theo kiểu "dùng chữ nghĩa, hình ảnh để bảo kê"; Lợi dụng sự quen biết rộng rãi để tham gia đường dây chạy các thứ, kể cả chạy chức, chạy quyền.. Mặt khác, nhà báo Hữu Thọ cũng chỉ rõ 4 nhóm hành vi lợi dụng báo chí, gồm: Lợi dụng báo chí như công cụ để tự đề cao, để nổi danh hòng trúng cử trong các cuộc thi, không chỉ "loạn Sao, loạn Hậu" mà cả trong những cuộc tranh giành chức vụ chính trị; Lợi dụng báo chí để hạ đối thủ cạnh tranh trong kinh doanh và trong cả chính trị; Lợi dụng báo chí để trả thù cá nhân; Lợi dụng báo chí để che chắn tội ác, bảo vệ tội phạm... "Những người bị lợi dụng hay lạm dụng thế lực báo chí như trên, thực sự không chỉ vi phạm đạo đức nghề nghiệp, mà còn không xứng đáng với đạo làm người, có trường hợp vi phạm pháp luật. Có người mỉa mai nói tới hai căn bệnh, đó là "lệch thị" – chỉ nhìn một phía màu đen, và "nghẽn tai" – chỉ nghe một chiều thuận tai. Hai bệnh này không chỉ có ở nhà báo, nhưng với nhà báo thì nó sẽ tạo thành tác phẩm có sức lan tỏa rộng trong xã hội, rất nguy hiểm", nhà báo Hữu Thọ nhấn mạnh./….

Thứ Năm, 18 tháng 6, 2015

Cay đắng

21/6, cái ngày gọi là sinh nhật của những người làm báo. Hơn mười năm trước, nhiệt huyết đong đầy, phấn khích phát cuồng vì Nó, giờ nhạt như nước luộc trứng vịt lộn. Mới hay, sự ồ ạt tuyển chọn phóng viên và cấp thẻ nhà báo mấy năm qua, đã khiến một bộ phận không nhỏ “sâu bọ” lọt vào cái nghề nguy hiểm nhưng vinh quang này. Hôm trước, Hà Nội chặt cây, ầm ầm chửi; hôm sau giông tố, cây đổ chết hai mạng, thương hàng chục mạng, nát bét nhiều xế hộp…cũng ầm ầm chửi. Hà Nội trồng cây, cây mới trồng bị bật gốc, gốc chưa tháo cái gọi là nilong bọc, ầm ầm chửi, chưa biết cái túi bọc đó có phải là chất liệu tự huỷ hay không? Hơn chục cái tàu điện mua của Tàu khựa, ầm ầm chửi, không tìm hiểu xem tại sao lại như vậy, khi mà nguyên nhân chẳng có gì khó hiểu, chung qui là do cái xứ mình nó nghèo… Chỉ có mỗi cái xe buýt cũ rích đang bị kéo vào xưởng thì đứt dây cáp, nằm chềnh ềnh trên đường mà báo chí thi nhau phân tích với những tình tiết ly kỳ, rợn tóc gáy, còn hứng chí lên gọi là xe buýt ma. Cái thằng dở hơi hát như đấm vào tai quê ở Thành Đông, quanh năm làm nghề trồng ổi, chỉ vậy thôi mà các nhà báo xúm lại khai thác đề tài cả nửa năm giời không hết chuyện… Cây cột điện bị lốc làm đổ kềnh trên đường, nó đổ vì nguyên nhân gì? Chất liệu ra sao…, mấy nhà báo nhớn nhìn qua phán nguyên nhân như đúng rồi. Hoá ra, nhà báo cái gì cũng biết, uyên thâm trong mọi lĩnh vực. Kinh!!! Rất kinh và quá đỗi tào lao, đau cho báo chí xứ mình lắm thay! Không còn gì để nói, bèn trích đoạn này trong blog Trelang ra đây, xong rồi còn đi mút rượu để buồn cùng ngày vinh danh này: “…Nhân dân nên tỉnh táo khi tiếp cận thông tin, các bạn đang sống trong một đất nước có sự chọn lọc tập trung cao độ, nơi gần như những đứa ngu, mất dậy, thối mồm, láo toét tham lam nhất đều tập trung vào một nghề: Nghề báo.”

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2015

Chọn trường

Nếu bạn hỏi tôi - "nên chọn trường nào cho con?", tôi sẽ nói thế này: Riêng mẫu giáo nếu có điều kiện chọn trường khá một chút, vì lí do an toàn chứ không vì học hành, tuổi ấy thì học gì. Phổ thông thì trường nào cũng được. Trừ khi con bạn bị tự kỉ, là học sinh cá biệt, còn thì trường nào cũng thế cả. Trường nào gần nhà càng tốt, đỡ đi lại vất vả. Nếu thích thì cứ để nó thi vào Amsterdam, chuyên Tổng hợp, Sư phạm. Vào được thì tốt, ko vào được chẳng sao. Những môn lởm khởm như Văn, Sử, Địa, Đạo đức, Chính trị thì từ lớp 1 đến Đại học ở Việt Nam đều dạy thối như nhau, thối tức là tệ hơn dở. Tốt nhất là không học, trừ khi phải học để đủ điểm lên lớp và tốt nghiệp. Nếu bạn rắp tâm cho con học đại học ở nước ngoài thì chẳng cần học văn, sử, địa, chính trị. Chỉ hại não, hỏng người. Còn các môn tự nhiên như Toán, Lí, Hoá, Sinh ở mức phổ thông là kiến thức chung của nhân loại, dạy hay dạy dở thì nó vẫn thế, chẳng khác nhau mấy. Hơn nữa với sự phổ cập internet thì con bạn có thể kiểm tra thầy dạy đúng hay sai. Không thể nào ở trường Ams họ dạy 2+2 = 4, còn trường làng thì 2+2= 5. Đơn giản là không thể, cho dù giáo viên có kém đến đâu. Kiến thức là đồng nhất ở mọi nơi. Có thể dân chủ của ta gấp triệu lần dân chủ Mĩ, nhưng toán - lí - hoá - sinh ở mức phổ thông thì như nhau cả. Tôi có đứa cháu con bà chị. Nó học một trường PT ở tỉnh lẻ. Bố nó phải đi tù vì một chuyện lãng xẹt, mẹ buôn thúng bán mẹt. Vì chẳng thần thế gì nên nó bị phân vào lớp mà ngoại ngữ là tiếng Pháp, bọn con nhà khá giả được vào lớp tiếng Anh. Năm 1999, hội francophony tổ chức thi tiếng Pháp. Nó tham gia và được giải cao, chính phủ Pháp cho nó học bổng học đại học ở Pháp. Trong khi những người khác đi học bằng tiền ngân sách chọn tỉnh lẻ như Toulouse, Lyon, Marseille cho nhẹ thì nó chọn trường ở Paris, khó hơn. Nó luôn đứng đầu lớp và luôn được cấp học bổng. Nó tiết kiệm học phí, thuê nhà, tự nấu ăn đến mức còn thừa tiền nuôi được thằng anh sang học ké. Tốt nghiệp xuất sắc, nó được một tập đoàn viễn thông của Đức nhận làm việc ở Paris, đã 8 năm, lương cao, đủ mua căn hộ đẹp. Một đứa nữa con bà chị khác, học 1 trường PT rất bình thường ở HN. Bố mất sớm, mẹ buôn bán nhì nhằng. Nó bằng tuổi con gái tôi. Hết lớp 11 con gái tôi đi Anh học. Nó cũng muốn đi nước ngoài, nhưng mẹ nó nghèo, ko có tiền cho nó đi. Nó hỏi tôi. Tôi bảo cháu cứ lên mạng, hỏi tất cả các trường, nhất là các trường Mĩ. Trong khi chờ đợi thì học thêm tiếng Anh. Một trường nhận nó vào lớp Foundation. Nó bảo chỉ có đủ tiền mua vé 1 chiều. Trường cho toàn bộ học phí và homestay, mẹ phải lo tiền ăn. Tôi chỉ giúp nó làm chứng minh tài chính để có visa đi Mĩ. Thế thôi. Nó thoả thuận với bà chủ nhà là sẽ giúp bà cắt cỏ trong vườn vào cuối tuần, bà đỡ phải thuê người cắt, dần dần nó cắt cỏ cho cả hàng xóm, tiện thể mà. Tiền cắt cỏ thừa tiền ăn. Chương trình đại học 4 năm nó học trong 2 năm rưỡi, lại còn để dành được ít tiền. Bây giò nó là Giám đốc 1 bộ phận của 1 ngân hàng lớn ở Việt Nam, lương net 90 triệu. Nó mới 32 tuổi nhưng đã đi làm 11 năm, mua được nhà riêng ở Hà nội, và thêm 1 bằng mba với hàng chục chứng chỉ đào tạo các ngành mà nó cần cho công việc ở một ngân hàng. Chẳng cần ai giúp cả. Từ đáy lòng tôi rất khâm phục 2 cháu này. Tiện thể cũng nói rằng, những thông tin kiểu như cháu nọ cháu kia đỗ đầu vào 5-6 trường đại học của Anh, Mĩ là tin vịt thôi. Người ta có bắt thi đâu mà đỗ đầu hay đít. Bạn chỉ cần tốt nghiệp phổ thông, biết tiếng Anh ở mức nghe hiểu, nộp hồ sơ là tất cả các trường đại học nhận tuốt. Trừ một số trường danh giá như Harvard, Stanford, Cambrige ... phải có thêm essay, phỏng vấn. Khi con tôi chuẩn bị đi học đại học nước ngoài, tôi đã thử làm vài bộ hồ sơ với tên giả gửi chục trường hàng đầu của Mĩ, Anh. Nhận tất. Vài trường còn cho học bổng. Lưu ý các bạn là bộ phận tuyển sinh đánh giá cao việc bạn tham gia các hoạt động tập thể như đội trưởng đội bóng, tổng biên tập báo trường, ban nhạc của lớp hơn hẳn các thành tích cá nhân như huy chương vàng olimpique toán quốc tế. Vậy nếu con bạn có ý thức học hành thì trường nào cũng được. Còn vào đại học, nếu có điều kiện thì nên chọn trường khá 1 chút ở nước ngoài, không thì học trong nước. Thực ra cũng chẳng quan trọng lắm đâu. Chỉ có 20% số người có bằng đại học làm đúng nghề đã học. Bằng đại học chỉ để loè người quen và phòng cán bộ thôi./.. (Nguồn Beo)

Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2015

Sáu thói xấu của văn hóa xe máy ở Việt Nam

Tính vô kỷ luật cá nhân, tiểu nông tùy tiện, gian vặt, vô kỷ luật tập thể hay tính vô cảm, còn những vô số những thói xấu đang tiềm ẩn sẽ có khả năng bùng phát. Về Sài Gòn bây giờ, các bạn hẳn đã thấy những con đường kẹt cứng hàng ngàn xe cộ nhích từng chút một. Đại đa số là xe gắn máy hai bánh như Honda, Yamaha hay Suzuki. Khi 95% người dân sử dụng xe máy như ở Việt Nam hiện nay ngoài các tác hại về môi trường và sức khỏe, còn vô số những thói xấu đang tiềm ẩn sẽ có khả năng bùng phát. Những tính xấu này ai cũng có, nhưng chỉ phát triển mạnh mẽ khi gặp cơ hội. Đi xe máy kiểu xã hội Việt Nam là một quá trình thích hợp nhất để phát triển những “đức tính” ấy, vì khi ấy ta sẽ tiếp cận với nhiều tình huống thuận tiện để cái phần “con” trong mỗi con người nhảy ra tung hoành áp đảo cái phần “người”; mà những tình huống này xe hơi ít khi gặp phải. Đó là: a. Tính vô kỷ luật cá nhân: Vì xe máy nhỏ gọn, nên luồn lách rất dễ. Hễ kẹt đường là nhẩy lên hè, cho rằng mình nhẩy lên có một chút thì đã sao, có mòn lề mòn gạch gì đâu. Hoặc sẵn sàng dắt xe trèo qua “con lươn” xi-măng, tức là dải phân cách giữa đường. Hoặc hễ thấy khó băng qua đường để quẹo trái, là lập tức quẹo trái ép sát lề trái mà không băng qua đường, nghĩa là chạy ngược chiều làn xe trước mặt rồi từ từ len vào dòng xe ngược chiều ấy để băng ngang đường. Hoặc chạy ngược dòng xe trong đường ghi bảng một chiều vì “chỉ một quãng ngắn, chạy vòng làm gì cho mất công”. Xe hơi thì không làm thế được vì sẽ gây tai nạn ngay tức khắc. b. Tính tiểu nông tùy tiện: Vì xe máy dễ ngừng lại nên khi đang chạy chợt trông thấy hàng bánh mì chẳng hạn là quay ngoắt lại để mua, mua xong rú ga phóng đi như bay vì chợt nhớ ra đã gần đến giờ hẹn đi nhậu. Cá tính “coi thường sự an toàn của người khác chỉ nghĩ đến tiện lợi cho mình” này nếu đi xe buýt hoặc xe điện sẽ không có dịp để phát triển. Sự ngừng tùy tiện của xe máy lại làm cho các hàng vặt cứ bày bán ngổn ngang trên lề đường, góp phần vào sự bát nháo của lề đường hè phố mà chính quyền không sao quản lý nổi. c. Tính gian vặt: Đèn xanh của mình chưa lên; nhưng đoán chừng đường bên kia sắp đèn đỏ nên đón đầu chạy trước. Có người hỏi “Tôi chỉ chạy trước khi đèn xanh có vài giây đồng hồ, gian vặt ở chỗ nào?” Xin thưa, trong giao thông có khái niệm “lượng thời gian an toàn”. Lượng thời gian an toàn là tài sản tự nhiên của người công dân sử dụng phương tiện giao thông. Khi bạn chưa có đèn xanh mà đã chạy, thì bạn đã “ăn gian” của xe cộ của con đường trước mặt một khoảng thời gian an toàn của họ. d. Tính vô kỷ luật tập thể: Vì luật lệ không chặt chẽ, nên người ta cho rằng hễ cùng nhau phá luật thì không ai phạt mình nổi. Ít khi Cảnh sát giao thông (CSGT) đuổi kịp và phạt nổi cả chục chiếc xe máy vượt đèn đỏ cùng một lúc. e. Tính chụp giựt: Khi kẹt đường, ai cũng nhích lên từng tí, không ai nhường ai vì nếu nhường một người thì sẽ lại phải nhường thêm người nữa, cứ thế thì bao giờ mới đến nơi. Do đó mạnh ai nấy huých; đức tính lịch sự mã thượng sẽ bị thui chột dần dần sau nhiều năm chạy xe máy. Tại sao lòng mã thượng sẽ mất ? Bởi vì, nếu bạn liên tục giành giật từng mét đường trong cả giờ đồng hồ kẹt xe, khi về đến ngõ nếu gặp một bà cụ chậm chạp đi qua, bạn khó mà nhường bước vì đang có cái “đà”, cái tư duy giành giật từng tấc vẫn còn nằm nguyên trong đầu bạn. Lúc này mà nói đến chuyện thương người nghèo, chuyện làm từ thiện thì khó mà “cảm” được. f. Tính vô cảm: Khi lòng ta nghĩ về đất nước, ngoài hình ảnh gia đình người thân thì hình ảnh thành phố, chợ búa, công viên, con sông, cây cầu, con đường con phố là hình ảnh nổi bật và đậm đà nhất trong tiềm thức chúng ta. Nhưng nếu ngày nào ta cũng phải mất hai ba tiếng đồng hồ toát mồ hôi dang nắng hít vào vài chục lít khói xe làm hai buồng phổi đen lại; nhê nhích từng tí trong những con đường con phố, thì hình ảnh những nơi đường sá, và cả cái thị trấn ta sinh ra lớn lên ấy dần dần trở thành hình ảnh đáng ghét vì sự hỗn loạn, nhếch nhác và vô trật tự của nó. Thực ra thì cái xe máy hai bánh nó không có tội tình gì cả. Nguyên nhân chính là do một xã-hội đông đúc sống tập trung trong những thành phố chật hẹp mà phương tiện giao thông công-cộng như xe buýt lại không thông dụng; không có subway (xe điện ngầm), không có light-rail bus (xe buýt điện trên đường ray), nên hầu như tất cả mọi người đều chạy xe máy. Cái xã hội ấy sẽ dần dần trở nên nhếch nhác, ô nhiễm, vô kỷ luật và sẽ đi xuống một cách thảm hại./… Nguồn: Andy Nguyễn