Thứ Năm, 11 tháng 2, 2016

Cho con gái



...."Đời thay đổi khi con người thay đổi"
Ba cũng đã thay đổi vì con
Ba bỏ đi những ước muốn riêng tư
Và muốn xây cho con một cuộc đời êm ấm.

Ba không muốn những nỗi lo cuộc sống
Chạm vào từng sợi tóc của con
Ba muốn thay con "hứng" tất cả
Những ưu phiền, đau đớn, nghĩ suy...

Ba không sợ giữ lại những nỗi đau
Những thất bại của công danh và cuộc sống
Ba không sợ những điều trống rỗng
Nhưng sợ nhất nếu thiếu nụ cười của con.

Ba yếu đuối trước nước mắt của con
Ba mất bình tĩnh mỗi khi con gái ốm
Ba như đứa trẻ khi con khoe điểm 9
Và ba là "ông già" khi đưa con gái đi chơi.

Cuộc sống càng ngày không như ước mơ
Bởi khó khăn cùng muôn điều không biết trước
Ba chẳng sợ những điều như vậy
Bởi phía trước là con gái của ba.

Con biết không, đường đời dài lắm
Chuyện buồn vui sẽ đến rồi đi
Có những điều không thể sẻ chia
Nhưng bên cạnh ba luôn là con gái

Con biết không, ba đã đôi lần thất bại
Tưởng nỗi đau xuyên thấu trong tim
Nhưng nhìn con và nghe con nói
Thất bại kia bỗng chốc nở hoa.

Ba của con chẳng có vinh hoa
Trong cuộc sống không bình thường, không yên ả
Vì lẽ đó mà ba thật nhỏ bé
Trước cuộc đời tham vọng, mưu mô.

Ba chỉ là một công chức mà thôi
Không lợi lộc, không ôtô, không biệt thự...
Ba chẳng có gì ngoài tình thương cháy bỏng
Dành trọn vẹn cho con gái của ba.

Có những lúc ba thấy mình "thất thế"
Trước sự lọc lõi của người đời hôm nay
Có những lúc bỗng thấy chua cay
Trước tình người ngày càng xuống dốc

Nhưng phía trước ba là con gái yêu thương
Với nụ cười tràn đầy mơ ước
Ánh mắt con là muôn vàn sức mạnh
Đưa ba đi hết con đường này.

Ba biết mình chẳng phải siêu nhân
Cũng không thể làm điều gì vĩ đại
Nhưng vì con ba sẵn sàng thay đổi
Và vì con ba sẽ cố gắng nhiều hơn.

Ba muốn dành cho con cuộc sống yên bình
Không lo lắng, không buồn phiền, không toan tính...
Ba muốn con giữ những nụ cười, ánh mắt
Đã cho ba sức mạnh và niềm tin.

Mãi sau này ba vẫn chỉ là ba
Là một người bình thường trong cuộc sống
Không quyền lực, không tiền tài, không danh vọng
Nhưng tất cả những gì ba có là của con.

Hãy giữ mãi nụ cười con gái nhé
Bởi đó là cuộc sống của ba
Ba thay đổi, chịu đựng, buồn vui...
Chỉ mong được nhìn con cười như thế.

Rồi sau này con gái sẽ lớn khôn
Sẽ yêu thương con của con như thế
Và có điều không bao giờ thay đổi
Ba sẽ làm tất cả... vì con.
(Nguồn: Xứ nét)


Viết cho con gái

Định viết nhưng lúc này không thể ngồi yên..., lòng đang rối bời. Để đêm xuống, tâm tĩnh lặng rồi mình sẽ tiếp tục..., chỉ mong sao cuộc sống an lành sẽ đến với mọi người!

Thứ Sáu, 5 tháng 2, 2016

Chợ hoa nổi Bến Bình Đông

Một nét đặc trưng sông nước Nam bộ!
Tết của người phương Nam đây:
Chúc mừng cái năm mới! Mình rửa tay gác kiếm đợi giao thừa đây!

Cay mắt


Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2016

Hoa "Chỉ Cu"


Cả ngày hôm nay dầm nắng trên đất thép Củ Chi chộp hình hoa Tết! Nắng rát mặt, chẳng được mấy hình là như ý..., thôi đành chờ khai mạc chợ nổi quận 8 vậy!

Thứ Ba, 26 tháng 1, 2016

Trường Sa ơi mai tàu rời bến....

Rời xa đất liền...
Chú Trị Nhân Dân
...hết cỡ với ca sỹ Nhường quân khu 9...
...Tỉnh rượu lại buồn như sư chửa...
Đồng hương ra đảo mới được vài tháng...
...Tụi em sợ đéo gì chúng nó, cho đánh là đánh liền!
Cậu này tên Tươi, ở Ủy ban kiểm tra..., cười tươi như tên...
Trên Trường Sa Lớn, trái tim của huyện đảo Trường Sa
Anh Dong, đồng hương, cũng dân Kiểm tra
Anh Lương Đình Hiền của tôi
Chiều về trên Trường Sa Lớn
Trên đảo Phan Vinh cùng đồng đội



Thứ Hai, 25 tháng 1, 2016

Chuyện này cũng tàm tạm

Đã gần cuối giờ làm việc, một bà lão ăn mặc giản dị đi đến một ngân hàng rút tiền. Bà đến quầy rút tiền và điền sẵn vào tờ giấy lĩnh tiền theo mẫu. Sau đó bà đưa tờ giấy xin lĩnh tiền cho nhân viên giao dịch và nói: “Cô ơi! Làm ơn cho tôi rút 500.000, cảm ơn cô!”

Cô nhân viên giao dịch nhìn bà rồi lại nhìn qua số tiền và lạnh lùng nói: “Có 500.000 thôi ạ! Bà đã có thẻ ATM rồi nên bà có thể đi ra ngoài rút bằng thẻ ATM được mà!”

Bà lão hỏi: “Tại sao lại phải thế?”

Cô nhân viên giao dịch trả lời: “Số tiền ít như vậy, bà ra rút trực tiếp từ cây ATM đi ạ!”

Bà lão nói: “Tôi đã vào đến đây rồi, cô cho tôi rút tiền mặt ở đây luôn.”

Nhân viên giao dịch có chút mất kiên nhẫn nói: “Đây là quy định, bà không còn việc gì thì mời bà ra ngoài ạ, đằng sau còn rất nhiều người xếp hàng.” Nói xong, cô gái đưa tờ giấy lĩnh tiền trả lại bà lão.

Bà lão không nói gì, liền đi ra hàng ghế chờ và viết một tờ giấy lĩnh tiền khác. Sau đó bà đem tờ giấy lĩnh tiền quay trở lại chỗ cô nhân viên giao dịch và nói: “Cô cho tôi rút toàn bộ số tiền trong tài khoản của tôi ra nhé, cảm ơn cô!”

Cô nhân viên giao dịch thay đổi sắc mặt và lúng túng nói: “Bà ơi, bà muốn rút hết 2 tỷ ạ? Ngân hàng hiện tại tiền mặt không đủ từng này! Với lại rút số tiền nhiều như vậy thông thường khách phải báo trước ạ!”

Bà lão lại hỏi: “Vậy tôi có thể rút tối đa được bao nhiêu?

Nhân viên giao dịch trả lời: “Bà có thể rút từ 500 triệu trở xuống ạ!”

Bà lão nói: “Cảm ơn cô! Vậy cô cho tôi rút 500 triệu cũng được!”

Sau một hồi làm thủ tục, cô nhân viên đếm đủ số tiền 500 triệu và đưa cho bà lão.

Không ngờ, bà lão rút từ trong đống tiền 500 triệu đó một tờ 500 nghìn rồi nói với cô nhân viên giao dịch: “Cô giúp tôi gửi lại 499,5 triệu, Tôi chỉ muốn rút 500 nghìn để thanh toán tiền mua hàng còn thiếu ở siêu thị bên đối diện kia thôi. Cảm ơn cô!”

Cô nhân viên giao dịch lúc này đành ngậm ngùi làm việc mà không biết nói thêm lời nào…


Đừng xem thường bất kỳ khách hàng hay người bạn nào cả, đừng đánh giá người khác qua bề ngoài của họ, đây không chỉ là nguyên tắc quan trọng cần thiết trong công việc làm ăn kinh doanh mà còn là cách đối nhân xử thế trong cuộc sống hàng ngày. (Nguồn: Xứ Nét)


Thứ Năm, 21 tháng 1, 2016

Đất Nước Tình Yêu

Khi nói yêu anh, vườn cây đầy hoa trái.
Khi anh nắm tay em, mây giăng giăng bay chỉ còn ánh trăng mờ
Và khi chúng yêu nhau, chẳng kẻ thù nào làm con tim ta yếu mềm

Ôi Việt Nam! Đất nước tình yêu!
Bên lũy tre xanh xây nhiều công trình
Giọng hò thiết tha, tình yêu đất nước chan hòa

Khi em tiễn anh đi, đồng quê màu xanh lúa
Yêu cây súng trong tay, anh giữ yên ngọt ngào tiếng ru hời
Và khi chúng ta xa nhau, gặt nhiều mùa vàng tiền phương anh vui thắng giặc

Ôi Việt Nam! Đất nước tình yêu!
Anh dắt em đi ôn nhiều kỷ niệm
Cùng nhiều ước mơ, cuộc sống mãi mãi đang chờ./…


Sài Gòn

Cái ảnh này, mình chụp khi đứng trên một tầm khá cao ở tòa nhà cao nhất Sài Gòn! Khi đứng trên cao, người ta thường thấy mọi thứ thật nhỏ nhoi, bé bỏng!
Lần đầu tiên thấy Sài Gòn nằm trong tầm mắt mình, thấy hòn ngọc viễn đông cũng chẳng đẹp là mấy! lổn nhổn như gã thợ xây nhà cấp 4 cho mình đánh rơi vữa.
Đường sá không được vuông vức cho lắm, kênh rạch phần lớn đào mà ngoằn ngoèo! Không thẳng như ông Thoại Ngọc Hầu đào bằng tay ở dưới miền Tây!
Nhưng…, chỉ dăm năm, thấy Sài Gòn thân thương, dù mình chẳng ở đó nhiều, trừ những hôm đi làm và ở lại…
Mình đã hiểu ra, thân thương thì phải gắn với gì thân thương…
(Khỉ thật, không up được ảnh, nhưng chính là cái ảnh ngay ở dưới đấy!)