Thứ Bảy, 16 tháng 4, 2016

Phố Nối mưa rào

Em ơi Phố Nối mưa rào
Đường đi nước đã ngập cao mất rồi

Một mình đứng giữa chơi vơi
Em ơi Phố Nối mây trôi dạt bèo

Một mình đứng giữa lá reo
Em ơi Phố Nối trong veo gió đàn

Ước gì mưa mãi chẳng tan
Để cho sấm cứ râm ran khắp trời

Để cho em nép vào tôi

Ôm chung một giọt mưa rơi xuống lòng.
(Đồng Đức Bốn)

Tôi đi tìm một tình yêu

Tôi đi tìm một tình yêu
Trên dòng sống chứa rất nhiều ban mai.
Tôi đi trên dòng sông gai
Lốt chân chim đậu trên vai thành hồ.
Không em từ bấy đến giờ
Bàn tay vẫn héo như cờ chịu tang.
(Đổng Đức Bốn)


Em bỏ chồng về ở với tôi không?

Xa một ngày bằng triệu mùa đông
Em bỏ chồng về ở với tôi không?
Nỗi nhớ em cồn cào như biển
Nơi em ở tôi đi và tôi đến
Cho tháng ngày em sống bớt cô đơn

Con muỗm xanh trên sóng lúa rập rờn
Mùi cỏ dại vẫn ven bờ nước đắng
Tình của em như một tờ giấy trắng
Mãi bây giờ tôi mới viết thành thơ

Tình của em như lối rẽ bất ngờ
Tôi đi đến trọn đời còn chưa biết
Dẫu cho đến tận cùng cái chết
Em bỏ chồng về ở với tôi không?

Tôi không tin rằng trong bão giông
Em cam chịu con tàu chết chìm trên sóng
Và tôi tin rằng trong cát bỏng
Em - Cây xương rồng vẫn hoa

Em ở gần tôi lại ở xa
Tim vẫn đập về nơi em nhiều nhất
Và tôi tin tình em là có thật
Những lúc buồn tôi mới viết thành thơ

Và niềm vui có khi đến bất ngờ
Tôi lại hát ru em ngủ
Nhà của em ở giữa phường Trung Tự
Cây tháp nước bồn hoa còn nhớ chỗ ta ngồi

Cỏ nát rồi cỏ mới lại sinh sôi
Hoa vẫn nở mùi hương đằm thắm
Và tôi tin một ngày gần lắm
Em bỏ chồng về ở với tôi không?

(Đồng Đức Bốn)


Thứ Ba, 12 tháng 4, 2016

Tiền Giang khát

Không có mưa đã 5 tháng nay, nước mặn xâm nhập ngày càng sâu vào trông nội đồng, vốc nước trong đồng lên nhấm vào lưỡi, đã thấy mặn chát. Cây cối dần bị vắt kiệt, héo hon, rụng lá và chết, lúa đỏ đồng không thấy hạt đâu, đất nứt toác từng mảng..., rồi đến con người cũng héo hon vì thiếu nước. Tất cả cũng tại chính con người gây ra, con người tự làm khổ nhau..., người miền Tây đang khát, người Tiền Giang không sợ đói mà chỉ sợ khát, điều này đang hiển hiện ở những vùng đất mình mới qua!

Người đàn bà này tên Phương, để nuôi hai con bò và 5 con dê
hàng ngày chị Phương phải ra đồng bứt những đám cỏ còn sót lại trên 
những mảnh ruộng nứt nẻ kiếm bữa ăn cho đàn gia súc nhà mình
Không có nước sản xuất, máy cày nằm hoen gỉ ở góc vườn
Gia sản của người miền Tây trong mùa khô hạn
Những con bò tha thẩn tìm thức ăn nhưng chỉ là rơm khô và rơm khô
Chú dê con nằm buồn bã trên đống đất khô nỏ vì nắng
mà không buồn lê chân đi kiếm ăn
Lu tích trữ nước ngọt, những giot nước giờ quí hơn vàng..., những hình ảnh này ở Huyện Tân Phú Đông, tỉnh Tiền Giang, Việt Nam vào 3/2016








Chủ Nhật, 13 tháng 3, 2016

Tôi đang nghe Tổ quốc gọi tên mình

Tôi đang nghe Tổ quốc gọi tên mình
Bằng tiếng sóng Trường Sa, Hoàng Sa dội vào ghềnh đá
Tiếng Tổ quốc vọng về từ biển cả
Nơi bão tố dập dồn, chăng lưới, bủa vây

Tôi đang nghe Tổ quốc gọi tên mình
Bằng tiếng sóng Trường Sa, Hoàng Sa dội vào ghềnh đá
Sóng cuồng cuộng lên dáng hình đất nước
Một tấc biển cắt rời, vạn tấc đất đớn đau

Tổ quốc của tôi, Tổ quốc của tôi
Mấy ngàn năm chưa bao giờ ngơi nghỉ
Ngọn đuốc Hòa bình, bao người đã ngã
Máu của người nhuộm mặn sóng biển Đông

Tổ quốc linh thiêng, tổ quốc linh thiêng
Ngọn đuốc hòa bình trên tay rực lửa
Biết bao triệu mỗi người thao thức tiếng Việt Nam
Biết bao triệu người lấy thân mình che chở

Tổ quốc linh thiêng, tổ quốc linh thiêng
Ngọn đuốc hòa bình trên tay rực lửa
Tôi lắng nghe, tôi lắng nghe, tôi lắng nghe Tổ quốc gọi tên mình...


Thứ Ba, 1 tháng 3, 2016

Chỉ có mình em thôi

Anh chỉ có một mình em thôi
Sẻ chia nỗi buồn, nhân đôi niềm vui
Em là ngọn gió mong manh giữa đời
Vô tình qua đây, lối xưa tôi về

Gặp nhau mặt trời rực rỡ
Và khi xa thêm tỏ vầng trăng
Đồng xa phiêu diêu hoa vàng
Em ngồi với gió lang thang
Đường khuya em về thật xa
Để vương một trời nhớ thương
Đợi ai mà cửa xuân để ngỏ
Chờ ai gió chẳng dám vào

Anh sẽ về từ phía những ngôi sao
Và những cơn mưa mùa hạ mang theo
Chiều buông xuống bên thềm hát ru người
Một mình em, chỉ có mình em thôi

Anh chỉ có một mình em thôi
Anh chỉ có một mình em thôi…


Thứ Năm, 18 tháng 2, 2016

Nói về tấm hình


Nghe nói, tấm hình này được chụp tại California, khi mà Thủ tướng đang dự Hội nghị Thượng đỉnh ASEAN - Hoa Kỳ. Cậu " Một cách nhìn lác" phán tấm hình này như sau: “Một bức hình tệ hại cho cả hai phía- cô nữ sinh, lẫn ông Thủ tướng. Một sinh viên có lòng tự trọng, không lết gối quỳ ôm ông Dũng vậy. Ngược lại, nó cũng cho thấy tầm văn hoá và mức liêm sỉ của một chính khách hàng nguyên thủ ở mức nào, khi thản nhiên ngửa bụng thẳng lưng trên ghế, để một nữ sinh quỳ gối ôm mình chụp ảnh như vậy.
Tôi không tin những bạn trẻ này làm được điều gì hữu ích cho tổ quốc.
Rất tiếc, với nhiều bạn trẻ, lại hay xem đó là niềm… vinh hạnh!
Con tôi, không có tiền để du học. Nhưng tôi vui, vì nó luôn biết nhìn vào những hình ảnh X này để khinh bỉ, tránh xa.”
Không bàn tới danh phận hai người trong bức hình, và cũng không nhất thiết phải nhìn bức hình kia tồi tệ đến vậy, để rồi hằn học nói ra những câu như thế.
Mình nhìn tấm hình này, thấy đây là hai con người xứ Việt, gặp nhau ở một phương trời xa xôi, một người gần 70 tuổi, một người chắc ở vào đôi mươi, theo cách xưng hô của người Việt, là ông và cháu cũng là nhẽ thường tình. Vì thế, cháu chụp bên ông dư thế này nhẽ không được hay sao mà nói là lết gối ôm ông? Mà nhìn kỹ thì cũng không phải là ôm! 
Một tấm hình quá bình thường, thể hiện sự kính trọng của con cháu với người cao tuổi. Vậy thôi! Nên, "Một cách nhìn lác" sẽ luôn luôn lác!


Sống

(Nguồn: Xứ Nét)

Thứ Tư, 17 tháng 2, 2016