Thứ Ba, 26 tháng 7, 2016

Em Bình làm phim

                         Em Bình trong hang, trên đầu em là bọn IS (Nguồn: Internet cắt từ video clip)
Khổ thân em, em đang làm nhà báo nhớn, uy tín đầy mình, tự dưng đi làm diễn viên điện ảnh làm gì hả Bình?
Phim em làm đạo diễn, kiêm diễn viên, ở nơi hòn tên mũi đạn, máu me ngập tràn, mà thấy trang phục đạo cụ của em nghèo nàn quá. he he he
Hình như ba hay bốn lần em thay trang phục, tuyền quần áo mới tinh, kiếng em đeo cũng hàng hiệu, đen sì sì, phim về chiến trường mà em đi cả guốc cao gót hay sao ý!
Thế lỡ bọn IS nó đuổi thì em chạy dư lào?
Em khóc, cứ như thể chưa bao giờ được khóc, mà cái thằng quay phim lúc đó sao nó cứ nhằm vào mặt em nó ghi hình rõ là lâu. Nghe tiếng khóc của em, IS nó mà phát hiện thì khốn nạn cho cả đám đi cùng. Lần sau khóc bé thôi Bình em nhé!
Buồn cười nhất là cảnh em chui trong hang, nghe những tiếng thì thào của em thôi, người xem đã muốn phá lên cười. Thì cái anh lính Sy ry đi sau cũng cố nhịn cười còn gì hả Bình?
Xem xong phim của em, chẳng hiểu em định nói gì, cũng chưa kịp đếm mấy lần em đối mặt với cái chết, bởi chửa thấy thần chết đâu cả.
Em làm diễn viên dở quá, nên người khen ít, chê nhiều!
Thôi em ạ, cũng một lần thử sức, được hay không chẳng quan trọng là mấy, bởi em vốn dĩ đã nổi tiếng rồi. Mấy thằng dỗi hơi nó xem phim của em không hiểu được vì đầu đất, nó chửi em, em cũng hãy như điếc, kệ cha nhà chúng nó. Tới đây, em dự đoán xem có nước nào xảy ra xung đột, em lại tiếp tục lấy tiền thuế của chúng bọn anh đóng, mua thêm nhiều trang phục, đạo cụ..., sang làm phim về chiến tranh tiếp em ạ.
Nhưng nhớ là phải đi giày thể thao adidas hay nike gì đó để mà chạy, bởi khi về đến sân bay Việt Nam là ăn nhiều gach, đá, dép, guốc... vào thân thể của em lắm đấy Bình ạ!

Thứ Hai, 25 tháng 7, 2016

Bài học đáng giá hơn cả chục nghìn USD

Bài học đáng giá hơn cả tiền khi đại gia đưa kiều nữ đi sắm đồ hàng hiệu, điều gì khiến câu chuyện được mọi người kể lại cho đến tận bây giờ. Ông ta đã chọn một túi xách trị giá đến 18.000 USD cho cô gái. Khi trả tiền, người đàn ông lấy ra cuốn chi phiếu, chẳng ngần ngại điền số tiền tương ứng vào một tờ chi phiếu, nhân viên cửa hàng có phần khó xử. Người đàn ông nhìn thấu tâm tư của cô nhân viên, nên hết sức bình tĩnh nói với người bán hàng: “Tôi cảm thấy dường như cô đang lo sợ đây là một tờ chi phiếu khống, phải không? Hôm nay lại là Thứ Bảy, ngân hàng không mở cửa. Thôi thì tôi đề nghị cô hãy giữ tờ chi phiếu và cả cái túi xách này lại. Đợi đến đầu tuần tới, sau khi đổi được tiền rồi, thì xin cô hãy gửi túi xách này đến nhà của vị tiểu thư xinh đẹp này, cô thấy như vậy có được không?”.

Kết quả sẽ như thế nào? Xin hãy mau đọc tiếp…

Cô nhân viên cửa hàng nghe xong hoàn toàn yên tâm, vui vẻ chấp nhận lời đề nghị này, lại còn hào hứng cam đoan rằng chi phí gửi túi xách sẽ do cửa hàng này đảm nhiệm. Sáng Thứ Hai, nhân viên cửa hàng đem tấm chi phiếu đến ngân hàng thanh toán, kết quả tờ chi phiếu này quả thật là tờ chi phiếu khống! Người nhân viên vô cùng tức giận, liền gọi điện cho người đàn ông đó, người đàn ông nói với cô rằng: “Chuyện này có gì to tát lắm đâu, tôi và cô cả hai đều không bị tổn thất gì cả. Hôm Thứ Bảy đó, tôi cuối cùng đã chiếm hữu được cô gái đó rồi! Thật lòng cảm ơn sự hợp tác của cô”.

(Ảnh chụp của vợ tớ ở Côn Đảo)
Câu chuyện này nói với chúng ta rằng:

Những gì mà chính bản thân ta 'nhìn thấy tận mắt' chưa chắc đã thật.
Tham hư vinh thì phải trả một cái giá rất đắt. Cô gái xinh đẹp kia cho rằng cái túi xách trị giá hàng nghìn USD đó sẽ được giao đến tận cửa nhà vào sáng Thứ Hai, nên tự nhiên cũng đã buông lơi cảnh giác, cho rằng đầu tư như vậy thật là xứng đáng. Cô vốn đã không biết rằng bản thân mình đang chơi trò mạo hiểm, chẳng hề có bất cứ sự đảm bảo nào.
Một con cáo phát hiện một chuồng gà, nhưng con cáo đó vì quá mập nên không thể chui lọt qua hàng rào để ăn gà. Thế là nó nhịn đói suốt ba ngày, cuối cùng đã vào được. Tuy nhiên, sau khi ăn no nê rồi, chiếc bụng phình to nên lại không ra được nữa, đành phải bắt đầu nhịn đói lại ba ngày mới ra được. Cuối cùng nó xót xa than thở rằng, bản thân mình ngoài nhất thời sướng miệng ra, trên cơ bản hoàn toàn là phí công vô ích.
Đời người không phải cũng như vậy sao. Đến trần truồng mà ra đi cũng trần truồng. Không ai có thể mang theo tài sản và danh vọng mà mình đã vất vả kinh doanh một đời để theo cùng.

"Dùng tuổi trẻ để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được tuổi trẻ;

Dùng mạng sống để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được mạng sống;

Dùng hạnh phúc để đổi lấy tiền, nhưng tiền lại không mua lại được hạnh phúc;

Dùng thời gian để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được thời gian."

Cho dù dùng cả cuộc đời để có được tất cả tiền bạc của cả thế giới, nhưng tiền bạc của cả thế giới cũng không mua lại được cuộc đời của bạn.

Vậy nên những lúc nên làm việc thì hãy làm việc, những lúc nên nghỉ ngơi thì hãy nghỉ ngơi, vui vẻ làm việc, tận hưởng cuộc sống, trân quý tất cả những gì mà mình có được, hãy yêu thương những người mà bạn yêu thương, vui vẻ mà sống trọn từng ngày.
Sống một ngày vui vẻ là sống một ngày,

Sống một ngày không vui vẻ cũng là sống một ngày…

Vậy tại sao chúng ta lại không trân quý hết thảy, vui vẻ mà sống trọn một ngày chứ!

(Nguồn: internet)

Thứ Năm, 14 tháng 7, 2016

Cô gái và ông già


Cô gái trẻ để lộ bầu ngực, quần áo xộc xệch cho ông lão ngậm.

"Simon và Perot" - Bức tranh sơn dầu của Rubens. Những người lần đầu tiên bước vào viện bảo tàng đã cảm thất kinh ngạc khi nhìn thấy bức tranh này, có người còn cười và chế nhạo. Sao có thể treo bức tranh như vậy ngay cửa chính viện bảo tàng chứ?

Nhưng người dân nước Puerto Rico thì rất kính trọng bức tranh này, hoặc cảm động rơi nước mắt. Cô gái trẻ để lộ bầu ngực là con gái của ông, ông lão chính là cha cô gái. Simon trong bức tranh chính là người anh hùng đã đấu tranh đòi độc lập cho nước Puerto Rico, nhưng bị bắt giam vào ngục và bị kết tội "cấm thực".

Ông già chết dần chết mòn, lúc lâm chung con gái ông vừa sinh con đến thăm cha. Nhìn thấy cơ thể suy nhược của cha, không muốn cha chết thành con ma đói. Cô đã cởi áo, đưa dòng sữa của mình cho cha bú. Cùng một bức tranh, có người cười nhạo, có người cảm động. Người không biết được câu chuyện thật sự đằng sau bức tranh sẽ chế giễu, người biết sẽ cảm thấy đau lòng.


Con người thường chỉ nhìn thấy bề nổi của sự việc, không nhìn thấy bản chất. Nhiều lúc sự thật không như ta thấy. Đáng sợ nhất không phải bị người ta gạt, mà chính là sự tưởng bở về bản thân. Rất nhiều thứ không thể đánh giá qua bề ngoài. Hãy dùng trái tim tĩnh lặng, đôi mắt sáng suốt và trí tuệ để học thông bài học cuộc đời!

Thứ Năm, 30 tháng 6, 2016

Bức hình trong ngày đại tang

Mình ấn tượng nhất bức hình này trong ngày đưa tang 9 thành viên đội bay CASA 212. Dưới trời mưa Hà Nội, cậu bé này đã đứng nghiêm trang chào tiễn biệt những người đã hy sinh vì Tổ quốc.

Theo một số tờ báo, thì cậu bé này tên là Lưu Chí Dũng, học sinh lớp 2, trường Tây Sơn, thành phố Hà Nội, cậu cùng bà đến tiễn biệt các thành viên đội bay CASA 212. Lưu Chí Dũng nói rằng, ông nội cháu cũng từng là phi công lái máy bay chiến đấu. Cháu cũng ước mơ lớn lên trở thành phi công lái máy bay như ông./..

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2016

Bà Vanga… và châu Âu

Anh đã rời EU! Kết quả cuộc trưng cầu dân ý trên khắp Vương quốc Anh đã đi đến kết quả cuối cùng: Vương quốc Anh đã rời khỏi Liên minh châu Âu (EU).
Theo kết quả kiểm phiếu được các hãng thông tấn Anh công bố, kết quả trưng cầu dân ý tại Vương quốc Anh hôm 23/6 cho thấy: Anh sẽ rời EU với tỉ lệ ủng hộ 52%.
Scotland, Wales, Bắc Ireland, và thủ đô London đều có tỉ lệ ủng hộ ở lại EU cao hơn, song tỉ lệ ủng hộ tách khỏi EU lại vượt trội tại đại đa số các khu vực khác trên lãnh thổ nước Anh.
Biểu đồ kết quả trưng cầu dân ý do The Guardian đăng tải, trong đó các khu vực màu vàng ủng hộ ở lại EU, còn màu xanh ủng hộ tách khỏi EU.
Sau khi thông tin Brexit được công bố, màu đỏ đã xuất hiện trên khắp các sàn giao dịch chứng khoán toàn cầu. Nhật Bản đã đóng cửa sàn giao dịch sau khi Nikkei giảm 6%, sàn Thượng Hải cũng đã đóng cửa.
Màu đỏ tràn ngập các sàn giao dịch chứng khoán
Giá trị đồng Bảng Anh (GBP) cũng đã tụt xuống mức thấp nhất kể từ năm 1985, theo BBC.
Tương lai của Thủ tướng Anh David Cameron, người đứng đầu phe ủng hộ ở lại EU, cũng đang bị đặt dấu hỏi. Có nhiều thông tin cho rằng ông Cameron sẽ từ chức.
Trên lý thuyết, việc rời EU vẫn sẽ phải được nghị viện Anh thông qua trước khi có hiệu lực. Song đây chỉ là vấn đề thủ tục, bởi gần như chắc chắn không một nghị sĩ/nhóm nghị sĩ Anh nào "dám" đi ngược lại kết quả trưng cầu dân ý, vì đó chẳng khác nào dấu chấm hết cho một nền dân chủ.

Ngoài ra, việc Anh chính thức ra khỏi EU sẽ chỉ hoàn tất sau ít nhất là 2 năm nữa, bởi có khá nhiều thủ tục cần giải quyết đối với một quyết định mang tính lịch sử như vậy./..

Thứ Năm, 23 tháng 6, 2016

Chuyến bay cuối cùng

You were the shadow to my light
Did you feel us
Another Start
You fade away
Afraid our aim is out of sight
Wanna se us
Alight

Where are you now
Where are you now
Where are you now
Was it all in my fantasy
Where are you now
Were you only imaginary
Where are you now

Atlantis
Under the sea
Under the sea
Where are you now
Another dream
The monsters running wild inside of me

I'm faded
I'm faded
So lost,
I'm faded
I'm faded
So lost,
I'm faded
These shallow waters, never met
What i needed
I'm letting go
A deeper dive
Eternal silence of the sea
I'm breathing
Alive

Where are you now
Where are you now

Under the bright
But faded lights
You set my heart on fire
Where are you now
Where are you now

Where are you now
Atlantis Under the sea
Under the sea
Where are you now
Another dream
The monsters running wild inside of me
I'm faded
I'm faded
So lost,
I'm faded
I'm faded
So lost,

I'm faded.

Thứ Hai, 20 tháng 6, 2016

Báo chí và các danh nhân thế giới

-Không có bộ luật khắt khe nào trong báo chí hơn là nói sự thật và làm những tâm hồn ma quỷ phải hổ thẹn - Walter Lippmann

- Phần trung thực nhất của một tờ báo đó là mục quảng cáo - Thomas Jefferson.

- Tôi đã trở thành một nhà báo bởi tôi không muốn dựa vào báo chí để có được những thông tin - Christopher Hitchens.

- Điều khác biệt giữa văn học và báo chí là báo chí không thể đọc được còn văn học thì không được đọc - Oscar Wilde

- Quyền tự do của chúng tôi phụ thuộc vào quyền tự do của báo chí, điều này không thể giới hạn mà không bị mất đi - Thomas Jefferson.

- Không có bộ luật khắt khe nào trong báo chí hơn là nói sự thật và làm những tâm hồn ma quỷ phải hổ thẹn - Walter Lippmann.

- Sự tự do của báo chí là một quyền hành khiến chúng ta có khuynh hướng viết chống lại người khác, và điều tai họa nhất là khi chúng ta thấy bản thân mình bị đè nén bởi vô số những con sâu bọ trong bản thân mỗi người - Samuel Johnson.

- Báo chí tự do có thể là tốt hoặc xấu, nhưng chắc chắn rằng nếu không có việc tự do ngôn luận thì sẽ không bao giờ có bất cứ điều gì xấu xảy ra - Albert Camus.

- Báo chí không bao giờ có thể im lặng. Đó chính là đức hạnh lớn nhất và cũng là lỗi lầm lớn nhất. Báo chí phải lên tiếng ngay tức thì khi những tiếng vọng của sự lo lắng, những tuyên bố của người chiến thắng và cả các dấu hiệu của sợ hãi vẫn đang lơ lửng trong không khí - Henry Anatole Grunwald.

- Tôi đã trở thành một nhà báo bởi tôi không muốn dựa vào báo chí để có được những thông tin - Christopher Hitchens.

- Sự tự do báo chí sẽ hoạt động theo cách mà ở đó không có quá nhiều sự thoải mái, tự do - Grace Kelly.

- Tin tức là một cái gì đó mà ai cũng muốn ngăn chặn nó. Những thứ còn lại chỉ là quảng cáo - Lord Northcliff.

- Những điều khiến tôi phải quyết định xem chúng ta nên có một chính phủ không báo chí, hay báo chí không cần có chính phủ. Có lẽ tôi không nên ngại ngần dành một chút thời gian để thích điều thứ hai - Thomas Jefferson.

- Một tin tức hay giống như một chiếc váy ngắn được mặc bởi người phụ nữ đẹp. Nó đủ dài để có thể che dấu những điều ở bên trong và đủ ngắn để trông hấp dẫn - Biên tập viên tờ báo Texas.

- Một người đàn ông, người mà không đọc bất cứ thứ gì sẽ dễ giáo dục hơn là người mà không đọc mọi thứ ngoại trừ những tờ báo - Thomas Jefferson.

- Tôi tin rằng có sự bình đẳng cho tất cả mọi người, ngoại trừ những phóng viên và nhiếp ảnh gia - Mahatma Gandhi.

- Bạn trông thật khổ sở, mệt mỏi và ốm yếu. Bạn đang trong một cảm xúc hoàn hảo của nghề báo - Warren Ellis.

- Nếu tôi muốn câu chuyện của mình lên đầu trang, tôi chỉ cần thay đổi kiểu tóc của mình - Hillary Rodham Clinton.

- Hãy là một nhà báo chân chính còn hơn là làm một sát thủ nghèo nàn - Jean PualSartre.

- Khi không có sự tự do, điều đó có nghĩa cũng không có sự sáng tạo - Soud Qbeilat.

- Báo chí có một vị trí riêng biệt trong việc "kết thân" và bày tỏ ý kiến của công chúng - M.K.Gandhi
(Nguồn: GDVN)


Cụ Giang Văn Minh

Họ và tên: Giang Văn Minh; Đại sứ đặc mệnh toàn quyền Việt Nam tại Tàu (Thời Lê Trung Hưng).
Ngày tháng năm sinh: 1573
Quê quán: làng Kẻ Mía, xã Mông Phụ, tổng Cam Giá, huyện Phúc Thọ, tỉnh Sơn Tây trước năm 1945, nay thuộc xã Đường Lâm, thị xã Sơn Tây, thành phố Hà Nội.
Bằng cấp: Đình nguyên Thám hoa
Các chức vụ đã qua: Binh khoa đô cấp sự trung (1630), Thái bộc tự khanh (1631).
Khen thưởng: Sau khi chết, được truy tặng chức Công bộ Tả thị lang, tước Vinh quận công.

Thành tích: Ông được mệnh danh là vị sứ thần "Bất nhục quân mệnh" (Không để nhục mệnh vua) vì đã đối đáp thẳng thắn trước triều đình Trung Quốc và bị vua Minh Tư Tông hành hình vào năm 1638, thọ 65 tuổi./..

Thứ Ba, 14 tháng 6, 2016

?

“Cuộc sống bắt đầu khi nỗi sợ kết thúc - Life begins where fear ends” (Osho).