Thứ Năm, 5 tháng 7, 2012
Học viết báo
Trong cuốn "Ba phút sự thật" của cụ Phùng, có một câu chuyện tuyệt vời dạy về cách diễn đạt. Đó là làm sao tránh được lối diễn đạt dài dòng. Cụ Phùng đã kể lại câu chuyện về người đầu tiên dạy cho cụ sự hàm súc, cô đọng trong nghệ thuật ngôn từ.
Đó là một thanh niên Cuba . Anh tên là Angtôniô Ếchxêvania, biệt danh là Măngđana (Quả táo). Anh mới 22 tuổi, sinh viên khoa ngữ văn. Ngày đó đất nước Cuba còn sống dưới chế độ độc tài Batitsta. Thói dối trá, đạo đức giả, lừa bịp được bọn Batítsta chọn làm quốc sách cai trị dân. Quốc sách này được lũ khuyển ưng văn hóa, văn nghệ tô vẽ, dệt gấm thêu hoa, nên ngày càng trở nên độc hại, ru ngủ không ít người Cuba vốn hào hiệp, cả tin, nhiệt tâm và lương thiện.
Măngdana tham gia tổ chức bí mật nhằm lật đổ chế độ Batítsta. Anh cùng với mấy người bạn thân tín trong tổ chức hoạch định một kế hoạch xé toạc bức màn quốc sách lừa mỵ của bọn độc tài và nói rõ sự thật với nhân dân. Kế hoạch khá mạo hiểm: Đánh chiếm Đài phát thanh quốc gia vào giờ phát thanh ca nhạc, giờ mà không một người dân Cuba nào không ngồi bên máy thu thanh. Sau khi đã dự liệu tính toán kỹ lưỡng đến cả những chi tiết nhỏ nhặt nhất trong kế hoạch đánh chiếm, Măngdana cùng với bạn anh biết chắc rằng chỉ chiếm nổi đài phát thanh trong vòng 3 phút, có nghĩa là 180 giây đồng hồ, sau đó bọn bảo vệ dài sẽ tiêu diệt anh… Vậy là bài nói chuyện của anh sẽ phải chấm hết ở giây đồng hồ thứ 181. Anh đặt tên cho kế hoạch mạo hiểm này là "Ba phút sự thật".
Điều làm Măngdana lo lắng nhất không phải là việc đánh chiếm Đài phát thanh, cũng không phải là cái chết. Cái khó là anh phải nói được sự thật với nhân dân chỉ trong vòng ba phút!
Kết quả, Măngdana cùng các bạn anh, với lòng dũng cảm siêu phàm và tn thông minh tuyệt vời của tuổi trẻ, đã thực hiện chiến công thần kỳ này một cách toàn vẹn đúng như kế hoạch đã định: Bài nói của anh chấm hết vào đúng vào lúc những loạt đạn tiểu liên bắn thẳng vào ngực anh, vào tim anh ở giây thứ 181.
Sau ngày Cách mạng Cuba thành công, Ăngtôniô Ếchxêvania được nhà nước xã hội chủ nghĩa Cuba truy tặng danh hiệu Anh hùng dân tộc. Chiến công của anh được nhà thơ Nga Xô viết Éptusenkô viết thành bản tráng ca nổi tiếng "Ba phút sự thật". Câu chuyện về Măngdana dạy cụ Phùng một bài học lớn về nghệ thuật ngôn từ. Cả những đề tài lớn lao nhất như sự thật, như chân lý, đều có thể diễn đạt nó trong vòng 180 giây đồng hồ với điều kiện tác giả phải sẵn sàng đem mạng sống trả giá cho những giây đồng hồ quý báu đó.
Còn mình thì sao?
Bao lâu rồi vẫn những bài viết dài lê thê, đọc toét mắt, xong vẫn chẳng hiểu mình viết gì? Chủ đề thì nhạt phèo dư nước lã…
Bẩu sao, mãi mãi vẫn chỉ là hạng trẻ ranh vắt mũi không sạch.
Bẩu sao, mãi mãi vẫn chỉ là hạng trẻ ranh vắt mũi không sạch.
Bố khỉ, bố khỉ…
Vô cảm
Mình chẳng ưa gì Tàu, túm lại là gần dư đủ thứ. Dưng có một cái của Tàu thì thích, đó là truyện ngắn và truyện cực ngắn.
Mỗi lần đọc xong một câu chuyện ngắn nào đó của Tàu, y như rằng, sự dằn vặt, suy nghĩ lại tung hoành trong óc mình.
Buồn, thú vị, thích, sướng…là tâm trạng mỗi khi kết thúc một câu chuyện.
Buồn, thú vị, thích, sướng…là tâm trạng mỗi khi kết thúc một câu chuyện.
Câu chuyện dưới đây đã gieo vào lòng mình một trạng thái quá buồn, bởi nó na ná dư ở cái xứ mình, nó dư vừa mới xảy ra cách đây không lâu, hoặc ngày mai, ngày mốt, chính mình được bắt gặp. Cái gì đã khiến người ta sống trong vô cảm dư bây giờ???
Một chiếc xe bus chở đầy khách đang chạy trên đường đồi. Giữa đường, ba kẻ du côn có vũ khí để mắt tới cô lái xe xinh đẹp. Chúng bắt cô dừng xe và muốn “vui vẻ” với cô. Tất nhiên là cô lái xe kêu cứu, nhưng tất cả hành khách trên xe chỉ đáp lại bằng sự im lặng.
Lúc ấy một người đàn ông trung niên nom yếu ớt tiến lên yêu cầu ba tên du côn dừng tay; nhưng ông đã bị chúng đánh đập. Ông rất giận dữ và lớn tiếng kêu gọi các hành khách khác ngăn hành động man rợ kia lại nhưng chẳng ai hưởng ứng. Và cô lái xe bị ba tên côn đồ lôi vào bụi rậm bên đường.
Một giờ sau, ba tên du côn và cô lái xe tơi tả trở về xe và cô sẵn sàng cầm lái tiếp tục lên đường… - “Này ông kia, ông xuống xe đi!” cô lái xe la lên với người đàn ông vừa tìm cách giúp mình. Người đàn ông sững sờ, nói: - “Cô làm sao thế? Tôi mới vừa tìm cách cứu cô, tôi làm thế là sai à?” -“Cứu tôi ư? Ông đã làm gì để cứu tôi chứ?” Cô lái xe vặn lại, và vài hành khách bình thản cười. Người đàn ông thật sự tức giận. Dù ông đã không có khả năng cứu cô, nhưng ông không nên bị đối xử như thế chứ. Ông từ chối xuống xe, và nói: “Tôi đã trả tiền đi xe nên tôi có quyền ở lại xe.” Cô lái xe nhăn mặt nói: “Nếu ông không xuống, xe sẽ không chạy.”
Điều bất ngờ là hành khách, vốn lờ lảng hành động man rợ mới đây của bọn du côn, bỗng nhao nhao đồng lòng yêu cầu người đàn ông xuống xe, họ nói: - “Ông ra khỏi xe đi, chúng tôi có nhiều công chuyện đang chờ và không thể trì hoãn thêm chút nào nữa!”. Một vài hành khách khỏe hơn tìm cách lôi người đàn ông xuống xe.
Ba tên du côn mỉm cười với nhau một cách ranh mãnh và bình luận: -“Chắc tụi mình đã phục vụ cô nàng ra trò đấy nhỉ!” Sau nhiều lời qua tiếng lại, hành lý của người đàn ông bị ném qua cửa sổ và ông bị đẩy ra khỏi xe. Chiếc xe bus lại khởi tiếp hành trình. Cô lái xe vuốt lại tóc tai và vặn radio lên hết cỡ.
Xe lên đến đỉnh đồi và ngoặt một cái chuẩn bị xuống đồi. Phía tay phải xe là một vực thẳm sâu hun hút. Tốc độ của xe bus tăng dần. Gương mặt cô lái xe bình thản, hai bàn tay giữ chặt vô lăng. Nước mắt trào ra trong hai mắt cô. Một tên du côn nhận thấy có gì không ổn, hắn nói với cô lái xe: “Chạy chậm thôi, cô định làm gì thế hả?”. Tên du côn tìm cách giằng lấy vô lăng, nhưng chiếc xe bus lao ra ngoài vực như mũi tên bật khỏi cây cung. Hôm sau, báo địa phương loan tin một tai nạn bi thảm xảy ra ở vùng “Phục Hổ Sơn”. Một chiếc xe cỡ trung rơi xuống vực, tài xế và 13 hành khách đều thiệt mạng.
Người đàn ông đã bị đuổi xuống xe đọc tờ báo và khóc. Không ai biết ông khóc cái gì và vì sao mà khóc!.
Thứ Tư, 4 tháng 7, 2012
Ới giời ôi!
Hôm nay mới có thời gian dỗi hơi, mình lẩn mẩn gúc thế đếch nào, phát ra một mớ giải "cháo bí" tận đỉnh cao.
Đúng là đỉnh cao, càng đọc càng "đảo kinh", tí ngã.
Xong mấy bài có hạng, chỉ biết thốt lên ba tiếng: Ối giời ơi...
Thôi đành, xin làm người hát rong vậy, hahaha... Mình cũng thích hát về biển, tuyền những bài lâm li, bi đát dư: Nghe em hát ở Trường Sa, Sức sống Trường Sa, Nơi đảo xa...
Nhưng thôi, hát để lúc khác, ngắm biển phát đã, mình xin tự giới thiệu, đây tuyền là mình tự chộp lấy, nên màu sắc, bố cục, chủ đề...nói chung là do mình sáng tác....
Đúng là đỉnh cao, càng đọc càng "đảo kinh", tí ngã.
Xong mấy bài có hạng, chỉ biết thốt lên ba tiếng: Ối giời ơi...
Thôi đành, xin làm người hát rong vậy, hahaha... Mình cũng thích hát về biển, tuyền những bài lâm li, bi đát dư: Nghe em hát ở Trường Sa, Sức sống Trường Sa, Nơi đảo xa...
Nhưng thôi, hát để lúc khác, ngắm biển phát đã, mình xin tự giới thiệu, đây tuyền là mình tự chộp lấy, nên màu sắc, bố cục, chủ đề...nói chung là do mình sáng tác....
Hoàng hôn Sầm Sơn
Hoàng hôn biển Rạch Giá
Cũng hoàng hôn nốt...biển Vũng Tàu
Vũng Tàu chiều mưa, bên trái có cầu vồng đấy nhé
Chiều Côn Đảo
Côn Đảo huyền ảo
Cô độc... biển Hà Tiên
Chiều Hà Tiên
Gạch nối đôi bờ Hà Tiên
Đường ra Vin Bơn- Nha Trang
Nha Trang ngày về
Lửa đã thắp trên Hòn Mun- Nha Trang
Phú Quí -đảo ngọc thân thương
Biển cực Nam của tổ quốc, nhìn từ Mũi Cà Mau
Thứ Ba, 3 tháng 7, 2012
Về quê để thấy còn nợ quê nhiều lắm!
Buồn kinh! lang thang trên nét nhặt được cái này của tác giả Trần Minh Anh. Bài viết hay kinh, làm mình đang nhớ về quê, càng thấy lòng chộn rộn lên một cảm giác khó tả...
Bao nhiêu tình cũng chưa đủ để làm nên một tấm lòng thuần hậu dành cho quê. Bấy nhiêu lần về để thấy người ly quê vẫn còn cảm khái quê mình như gió sông và nắng trời. Thoáng đạt và tự nhiên, lòng yêu quê là một nhu cầu nguồn cội.
Quê mình đơi các bẹn ơi...cái ảnh này mình chộp trước ngày rời quê Nam tiến
Bao nhiêu tình cũng chưa đủ để làm nên một tấm lòng thuần hậu dành cho quê. Bấy nhiêu lần về để thấy người ly quê vẫn còn cảm khái quê mình như gió sông và nắng trời. Thoáng đạt và tự nhiên, lòng yêu quê là một nhu cầu nguồn cội.
Nhẹ gót giày trong phố đã chục năm, nay chân trần cuốc bộ qua bến sông quê để về làng. Con đường mùa gặt thoang thoảng mùi rơm rạ. Không nồng nàn như hương hoa sữa của những phố giăng mắc tình yêu của trẻ thị thành. Không lác đác vàng rơi như Phan Đình Phùng san sát sấu mùa đổ lá.
Đường quê xuyên qua đồng bãi, chạy thẳng ra bến sông. Bắt gặp phù sa cho ngô khoai sinh trưởng, bắt gặp cả những thanh âm cầu kinh từ phía nhà thờ xóm đạo, bắt gặp những khuôn mặt mục đồng lấm lem bùn đất đang hò reo trên lưng trâu gặm cỏ...
Không gian rộng và thoáng đã làm vơi đi những chật hẹp vốn bám víu trong lòng mình trong những ngày mải miết sinh nhai giữa phố. Tiếng gió vút lên đủ gạt đi tiếng còi inh ỏi xe cộ. Hoa cỏ may đủ duyên dáng để xua đi nỗi thèm đồng nội. Trí nhớ gợi về một bài thơ nổi tiếng của nữ sĩ tài hoa Xuân Quỳnh, trong đó rưng rưng câu thơ đẹp: "Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may/ Áo em sơ ý cỏ găm đầy...".
Gác phố, về quê, lòng đã mênh mang!
Bến sông bên lở bên bồi. Đục trong dòng nước bao đời vẫn thế. Những tổ ấm nghèo trôi dạt trên sông vẫn duy trì một hình thức phục vụ dạ dày: đánh bắt cá và đổi tiền mua gạo. Vẫn còn đó cậu bé đen nhẻm khát chữ, miệng bi bô hỏi chuyện người đi xa về mà tay không ghi nổi dòng địa chỉ. Hỏi nhỏ khi nào đến trường thì ánh mắt cụp xuống vì chưa tìm thấy câu trả lời chính xác, vì hổ thẹn với nỗi nghèo.
Đò đầy thì phải sang sông. Con sào tre nhà vạn cắm dốc đứng xuống lòng sông, làm điểm tựa để dịch chuyển một trọng lượng xe, người trước khi máy nổ xình xịch. Chen chúc và nhiều chuyện. Tiếng quê rộn rịp cả một khúc sông làm giao thông thủy lộ. Đối xứng hai bờ sông là hai phiên chợ. Dễ hiểu vì sao khách thường xuyên của nhà đò là những anh, chị đi buôn từ tinh mơ đến chập tối. Họ đã một phần làm nên lối mòn xuống bến quê, một phần từ lâu lắm rồi cất lên tiếng gọi "đò ơi" không đứt quãng, là một phần của tấp nập.
Gác phố, về quê để thấy lòng mình biết lắng nghe và còn nhiều rung cảm nguyên sơ như cái ngày đầu tiên ly quê nhập phố.
Phải can đảm lắm mới nhìn sâu xuống giếng khơi trong khu vườn nhà cũ. Vẫn trong văn vắt và sâu thăm thẳm. Vẫn nằm trong lòng đất để đợi người về múc từng gầu nước lên. Mát và đầy vơi. Sạch sẽ và ngọt lịm.
Ở phố không ai dám uống nước máy. Về quê, tôi tha hồ uống nước giếng. Ở phố, nước là thứ mà cư dân có thể ăn cắp, đơn giản như vặn nhỏ cái vòi chảy để kim đồng hồ không quay.
Về quê, nước là thứ tài sản truyền đời, không ai đánh cắp. Những mạch ngầm chắt chiu trong lòng đất đã tích tụ một khả năng cung cấp nguồn sống cho gia đình phả hệ. Và những mạch ngầm đó còn là nơi mạnh mẽ cuốn đi bao uẩn khúc, ức chế của đời người.
Không tin bạn hãy suy ngẫm câu chuyện sau đây: khi cha tôi say mèm và bị kích thích bởi men rượu, mẹ tôi cằn nhằn tiếng bấc tiếng chì; khi giọng điệu của người đàn bà ngoa ngoắt thêm một chút, người đàn ông đang làm bạn với Chí Phèo quẫn chí phóng hỏa đốt nhà; khi mái nhà tranh bị cháy, khi tiếng kêu than thống khổ kịch tính thì nước ở giếng đã được hàng xóm múc lên để dập hỏa; khi nước đã cuốn trôi tro bụi thì mẹ tôi đã khóc ròng rã trong sự tỉnh rượu của cha.
Vài ngày sau, mái nhà được sửa sang, tôi thấy cha đứng cạnh giếng, múc nước cho mẹ gội đầu. Hương bồ kết, nước giếng trong đã gột sạch bao tức tưởi, lỗi lầm, thay vào đó là bao dung và bày tỏ tình cảm. Nếu ở phố thời nay, khi xảy ra một cuộc cãi vã giữa vợ và chồng, tôi quan sát thấy người chồng khá giả đi mua Iphone về tặng vợ. Tiện ích công nghệ bậc cao đã nằm trong ý nghĩ chiều chuộng nhau của các già nhân ngãi!
Về quê, cứ kiêu hãnh và can đảm nhìn vào giếng khơi để thấy mình còn quê để được an ủi, được gột rửa, được ngẫm nghĩ theo chiều kích nào đó của tâm tính người nhà quê mộc mạc.
Bao nhiêu tình cũng chưa đủ để làm nên một tấm lòng thuần hậu dành cho quê. Bấy nhiêu lần về để thấy người ly quê vẫn còn cảm khái quê mình như gió sông và nắng trời. Thoáng đạt và tự nhiên, lòng yêu quê là một nhu cầu nguồn cội.
Gác phố, về quê để thấy mình còn nợ quê nhiều lắm!
Thứ Hai, 2 tháng 7, 2012
Đêm Sa Pa
và trời thấp hơn
Em chạm tay vào trăng, sao và mây...
Mười sáu, trăng đâu thời con gái?
Đêm nay Sa Pa , em xa anh
Sóng cồn lòng em...
Những khao khát chẳng có tên...
Em tan ra.... như mây sóng....
Cái này là của Nhìu Sa, hóa ra người Xá Phó lãng mạn y dư người Kinh. Mình chưa kịp hỏi, khi chưa xuống Hà Nội, Nhìu Sa thấy sóng bao giờ? mà sóng lòng thì khủng khiếp lắm, nó còn tởm hơn cả sóng thần hồi năm trước ở Nhựt Bủn ấy chứ. Vậy nên, có tan nát cũng đáng thôi!
Thằng Hòa chộp mình bằng di động trước nhà thờ Sa Pa năm 2008
Bốn phát
Đang phóng xe như điên thấy đùi rung lên bần bật.
Mẹ khỉ, gọi quái gì giữa trưa nắng chang chang thế này. Mở máy thấy số phòng con Vịt. Nó bẩu mình đang ở đâu, mình bẩu đang đi xe máy ngoài đường. Nó không tin, nói mình đang ngồi trong xe hơi thì có, được thể bốc phét luôn.
Anh đang ở Vũng Tàu, mới lấy con loét xù đi thử.
Nó hỏi bao nhiêu? Mình giả nhời: Xe cũ, tỷ mốt...hehehe...con Vịt tin sái cổ, ngất ngây cùng mình.
Sau một hồi xe cộ, nó mới quay lại chủ đề chính.
Anh bẩu em bắt ai? Thế hôm trước mày bắt ai?
Nó thảm thương: Em với bà dai chần bắt Đức, mất cả chì lẫn chài.
Mình ca cho nó một bài vì tội không hỏi ý kiến người thân, cho chết.
Thế trận này bắt ai? Mình hỏi.
Nó bảo anh bảo bắt ai thì em bắt ấy.
Tây nhé, Tây nhé, nhớ nhời anh dặn đấy, không là móm thì chớ trách!
...
Cả đêm nằm một mình xem áo đỏ- áo xanh quần nhau.
Dưng mà chỉ có mỗi áo đỏ quần áo xanh.
Áo xanh bạc nhược, dư sắp chết, phần nhều đá mỗi nửa sân...
Rút cục thì 4 phát mới đau, hai phát đầu mình sướng, các phát sau chẳng thấy gì nữa, bởi cái kiểu đá dư thế này thì cả chục phát cũng có, thậm chí 11 phát, tặng đủ cho cả thằng đang đá và chấn thương.
Nghe bình loạn vớ vẩn giữa trận đấu, ông Tú thì không sao, cái thằng chả gì ở báo quốc doanh bóng đá thích áo xanh nên cay cú, nghe đến ghét, chẳng ra cái thể thống đéo gì cả.
Hôm nay đọc mấy cái bình luận trên thỉ thao văn hớ, cũng lại thấy mấy cậu ghét áo đỏ lải nhải chê bai. Mình thấy chán kinh, chê bai cái cục cứt, đá thế vẫn còn chê, thể nào cũng có ông trong số chê bai ấy bỏ tiền ra đi xem giải hạng nhất của mình đấy...hihihi
Nói gì thì nói, mình vẫn thích kiểu lolotica của áo đỏ. Hay kinh, chẳng buồn ngủ tí nào dư mấy anh bình loạn viên nói. (À quên tiquitaka, không lại nhầm thành cháo lòng tiết canh của quê mình thì dở).
Túm lại là hết Ơ Rô, túm lại là đội mình thích đã vô địch, túm lại là hết. Không biết con Vịt và dai chần có ăn đậm trận này không?
Mẹ khỉ, gọi quái gì giữa trưa nắng chang chang thế này. Mở máy thấy số phòng con Vịt. Nó bẩu mình đang ở đâu, mình bẩu đang đi xe máy ngoài đường. Nó không tin, nói mình đang ngồi trong xe hơi thì có, được thể bốc phét luôn.
Anh đang ở Vũng Tàu, mới lấy con loét xù đi thử.
Nó hỏi bao nhiêu? Mình giả nhời: Xe cũ, tỷ mốt...hehehe...con Vịt tin sái cổ, ngất ngây cùng mình.
Sau một hồi xe cộ, nó mới quay lại chủ đề chính.
Anh bẩu em bắt ai? Thế hôm trước mày bắt ai?
Nó thảm thương: Em với bà dai chần bắt Đức, mất cả chì lẫn chài.
Mình ca cho nó một bài vì tội không hỏi ý kiến người thân, cho chết.
Thế trận này bắt ai? Mình hỏi.
Nó bảo anh bảo bắt ai thì em bắt ấy.
Tây nhé, Tây nhé, nhớ nhời anh dặn đấy, không là móm thì chớ trách!
...
Cả đêm nằm một mình xem áo đỏ- áo xanh quần nhau.
Dưng mà chỉ có mỗi áo đỏ quần áo xanh.
Áo xanh bạc nhược, dư sắp chết, phần nhều đá mỗi nửa sân...
Rút cục thì 4 phát mới đau, hai phát đầu mình sướng, các phát sau chẳng thấy gì nữa, bởi cái kiểu đá dư thế này thì cả chục phát cũng có, thậm chí 11 phát, tặng đủ cho cả thằng đang đá và chấn thương.
Nghe bình loạn vớ vẩn giữa trận đấu, ông Tú thì không sao, cái thằng chả gì ở báo quốc doanh bóng đá thích áo xanh nên cay cú, nghe đến ghét, chẳng ra cái thể thống đéo gì cả.
Hôm nay đọc mấy cái bình luận trên thỉ thao văn hớ, cũng lại thấy mấy cậu ghét áo đỏ lải nhải chê bai. Mình thấy chán kinh, chê bai cái cục cứt, đá thế vẫn còn chê, thể nào cũng có ông trong số chê bai ấy bỏ tiền ra đi xem giải hạng nhất của mình đấy...hihihi
Nói gì thì nói, mình vẫn thích kiểu lolotica của áo đỏ. Hay kinh, chẳng buồn ngủ tí nào dư mấy anh bình loạn viên nói. (À quên tiquitaka, không lại nhầm thành cháo lòng tiết canh của quê mình thì dở).
Túm lại là hết Ơ Rô, túm lại là đội mình thích đã vô địch, túm lại là hết. Không biết con Vịt và dai chần có ăn đậm trận này không?
Vũ điệu lolotica...hahaha
Thứ Bảy, 30 tháng 6, 2012
Cuối tuần cười phát
Anh khinh, quay đít không thèm chấp
Mưa suốt, chẳng chịu tạnh, càng đêm càng mưa rầm rập, buồn kinh. Chẳng muốn cày cuốc gì cả, tự dưng mất hứng, đúng thật là là là...Thôi thì cuối tuần làm cái này cho vui một tí:
Con chim sẻ đang bay tránh rét nhưng rét quá bay không nổi rơi xuống bờ mương chờ chết.
Con bò đi qua ị vào con chim, chim ấm lên tỉnh dậy và cất tiếng hót véo von yêu đời.
Con mèo đi qua kéo con chim khỏi đống cứt… rồi ăn thịt.
Bài học 1: Không phải thằng nào ỉa lên đầu mình cũng là kẻ thù
Bài học 2: Không phải thằng nào kéo mình ra khỏi đống cứt cũng là bạn
Bài học 3: Lúc ngập ngụa trong đống cứt nên ngậm miệng lại./...
Thứ Năm, 28 tháng 6, 2012
Mưa
Chiều qua, mưa bất chợt ào đến, xối xả từng đợt. Sau nửa tiếng tưởng dứt, dưng trời chuyển mưa nhỏ, cứ tí tách rơi suốt.
Mưa Nam bộ ngày xưa hầu như không dai dẳng, chợt đến, chợt đi.
Vậy mà bây giờ, trong này cũng có mưa dầm, có đêm kéo dài hàng gần chục tiếng đồng hồ. Không biết có phải do người Bắc di cư vào nhiều quá, mang theo cả thứ mưa tí tách dầm dề của ông Ngâu- bà Ngâu vào hay không?
Mưa xuống, trời trở lạnh đột ngột, cứ dư miền Bắc vào thu. Nếu có mùi hoa sữa thoang thoảng đâu đó thì chẳng khác đang đi trên đường quê vào độ tháng 10.
Nằm nghe mưa mãi không ngủ được.
Với tay vặn to radio thêm chút nữa át bớt tiếng mưa ngoài hiên.
Nỗi nhớ...
Không hiểu sao lại vậy???
Có thể là nhân duyên...
Đêm qua, trên Fm phát bài "Tình ca Tây Bắc" và giấc mơ đến dư mình vẫn mơ.
Đúng là nghe nhạc trong lúc ngủ, giấc mơ sẽ càng lãng mạn, tuyệt vời hơn. Tỉnh dậy buồn nao cả người.
Trong giấc mơ có hoa ban, mặc dù mình chưa giáp mặt loài hoa ấy, chỉ nhòm qua cửa kính xe. Dưng màu trắng của nó thật mê hồn.
Trong giấc mơ, có muôn ngàn con bươm bướm vây quanh dững mỏm đá bên khe suối, giấc mơ đến cứ dư một cuốn phim...lúc tỉnh dậy, mình nằm miên man nghĩ. Sao lại vậy??? Sao lại vậy???
Dưng mà thôi, cảm giác hạnh phúc và buồn mênh mang vẫn còn nguyên trong mình, mong sao, giấc mơ như vậy sẽ đến với mình vào dững đêm sau này, có thể đây sẽ là thang thuốc chữa đau đầu cho mình hiệu quả nhất.
Mưa Nam bộ ngày xưa hầu như không dai dẳng, chợt đến, chợt đi.
Vậy mà bây giờ, trong này cũng có mưa dầm, có đêm kéo dài hàng gần chục tiếng đồng hồ. Không biết có phải do người Bắc di cư vào nhiều quá, mang theo cả thứ mưa tí tách dầm dề của ông Ngâu- bà Ngâu vào hay không?
Mưa xuống, trời trở lạnh đột ngột, cứ dư miền Bắc vào thu. Nếu có mùi hoa sữa thoang thoảng đâu đó thì chẳng khác đang đi trên đường quê vào độ tháng 10.
Nằm nghe mưa mãi không ngủ được.
Với tay vặn to radio thêm chút nữa át bớt tiếng mưa ngoài hiên.
Nỗi nhớ...
Không hiểu sao lại vậy???
Có thể là nhân duyên...
Đêm qua, trên Fm phát bài "Tình ca Tây Bắc" và giấc mơ đến dư mình vẫn mơ.
Đúng là nghe nhạc trong lúc ngủ, giấc mơ sẽ càng lãng mạn, tuyệt vời hơn. Tỉnh dậy buồn nao cả người.
Trong giấc mơ có hoa ban, mặc dù mình chưa giáp mặt loài hoa ấy, chỉ nhòm qua cửa kính xe. Dưng màu trắng của nó thật mê hồn.
Trong giấc mơ, có muôn ngàn con bươm bướm vây quanh dững mỏm đá bên khe suối, giấc mơ đến cứ dư một cuốn phim...lúc tỉnh dậy, mình nằm miên man nghĩ. Sao lại vậy??? Sao lại vậy???
Dưng mà thôi, cảm giác hạnh phúc và buồn mênh mang vẫn còn nguyên trong mình, mong sao, giấc mơ như vậy sẽ đến với mình vào dững đêm sau này, có thể đây sẽ là thang thuốc chữa đau đầu cho mình hiệu quả nhất.
Nhớ "Những người thợ xẻ" của Nguyễn Huy Thiệp- dững câu văn động chạm vào lòng người đến vô cùng, nó cũng liên quan đến hoa ban...
Đoạn mở đầu: “Hai bên bạt ngàn là ngô và bông. Những dãy núi đá vôi trập trùng cao ngất. Chúng tôi đi men ở dưới chân núi, vừa bé nhỏ, vừa cô đơn, lại liều lĩnh, mà bất lực, thậm chí vô nghĩa nữa. Bạt ngàn là hoa ban trắng, màu trắng đến là khắc khoải, nao lòng. Này hoa ban, một nghìn năm trước thì mày có trắng thế không?”…
Và đoạn kết: “Chúng tôi cứ đi trên cái cầu vồng bảy sắc. Bạt ngàn là hoa ban trắng bên đường, màu trắng đến là khắc khoải, nao lòng. Này hoa ban, một nghìn năm sau thì mày có trắng thế không?”
Chán thật, không phải hoa ban
Dịu mắt, dịu cả nỗi lòng
Quá đỗi bình yên
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
















