Thứ Năm, 31 tháng 1, 2013

Cấm cái con khỉ

Mình đọc trên nét thấy thông tin, theo quy định tại Dự thảo Nghị định mới quy định chăn nuôi lợn, gà khu vực nội thành, nội thị sẽ bị phạt nặng. Đây là Dự thảo Nghị định của Chính phủ "Quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực thú y, giống vật nuôi, thức ăn chăn nuôi" do Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn mới được đưa ra. Cũng theo quy định này, tới đây, việc chăn nuôi lợn, gà trong thành phố, khu vực nội thị, nội đô sẽ bị cấm hoàn toàn, hộ nào vi phạm sẽ bị xử phạt từ 1 triệu đến 2 triệu đồng.
Đọc xong buồn cười rung bụng, vậy là chỉ cấm có lợn và gà, còn thỏ, dê, cừu, trâu, bò, rắn, trăn…vẫn được nuôi tất, hahaha…
Đúng là mấy cái ông ngồi trong tủ kính làm luật. Mình thiết nghĩ, cấm thế thì không hiểu cấm sao đây, khi mà ở Hà Nội có quận Long Biên, ở thành phố Hồ Chí Minh có quận 12.v.v… với hàng trăm, hàng nghìn ha ruộng đồng, không có gà, lợn, dân lấy gì mà ăn?????
Sao ấy nhỉ, dạo này cứ tí lại ra một cái nghị định, thông tư có nội dung cười đến vỡ bụng, cười xong rồi khóc cho người ra luật cùng với người phải thực hiện luật! Khỉ thật!

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013

Người Việt nghĩ gì?

Ở đất nước mặt trời mọc, hình ảnh nghiêng gập người cúi chào thể hiện cả một nền văn hóa Nhật Bản: Cúi nhưng không thấp. Sự nhún nhường chỉ làm tăng thêm sự nể trọng của người đối diện.
Trên các chuyến bay của hãng hàng không Japan Airlines, nụ cười luôn nở trên môi các tiếp viên. Suốt 6 tiếng trong chuyến bay từ Tokyo về Việt Nam không khi nào tiếp viên ngơi tay. Họ sẵn sàng ngồi, chính xác là "quỳ xuống", giúp khách sửa tư thế của đôi chân tê mỏi.
Họ niềm nở, vui vẻ tiếp nhận yêu cầu của hành khách khó tính nhất. Không phải chất lượng máy bay khiến hành khách hài lòng mà chính cách phục  vụ của tiếp viên khiến mọi người vô cùng ấn tượng. Chỉ vài phút khởi hành trễ, toàn bộ nhân viên phục vụ mặt đất và tiếp viên, phi công dàn thành hàng ngang, cúi  rạp người xin lỗi khách. Họ thật sự đã thành công khi để lại ấn tượng sâu sắc về một nước Nhật vô cùng hiếu khách và đạt đến đỉnh cao trong nghệ thuật giao tiếp.
Ở Nhật, bạn khó có cơ hội bắt taxi để đi một cuốc đường dài. Vì sao? Các bác tài sẽ tự chở bạn thẳng đến nhà ga tàu điện ngầm, kèm lời hướng dẫn “Hãy đi tàu điện ngầm cho rẻ”.
Sự trung thực của người Nhật, in đậm nét ở những "mini shop không người bán” tại Osaka. Nhiều vùng ở Nhật không có nông dân. Ban ngày họ vẫn đến công sở, ngoài giờ làm họ trồng trọt thêm. Sau khi thu hoạch, họ đóng gói sản phẩm, dán giá và để thùng tiền bên cạnh. Người mua cứ theo giá niêm yết mà tự bỏ tiền vào thùng. Cuối ngày, trên đường đi làm về, họ ghé đem thùng tiền về nhà. Nhẹ nhàng và đơn giản.
Các con đường mua sắm, các đại siêu thị ở Hokkaido, Sapporo hay Osaka... cũng không nơi nào bạn phải gửi giỏ/túi xách.  Quầy thanh toán cũng không đặt ngay cổng ra vào.  Người Nhật tự hào khẳng định động từ "ăn cắp vặt" gần như đã biến mất trong từ điển.
Nếu bạn đến Nhật, toàn bộ các cửa hàng sẽ tự động trừ thuế, giảm 5 - 10% khi biết bạn là khách nước ngoài.
Nguyên tắc không gây tiếng ồn được áp dụng triệt để tại Nhật. Tất cả đường cao tốc đều phải xây dựng hàng rào cách âm, để nhà dân không bị ảnh hưởng bởi xe lưu thông trên đường. Osaka bỏ ra 18 tỷ USD xây hẳn 1 hòn đảo nhân tạo để làm sân bay rộng hơn 500ha ngay trên biển. Lý do đơn giản chỉ vì “người dân không chịu nổi tiếng ồn khi máy bay lên xuống”.
Tại các cửa hàng mua sắm, dù đang vào mùa khuyến mãi, cũng không một cửa hàng nào được đặt máy phát ra tiếng. Tuyệt đối không được bật nhạc làm ồn sang cửa hàng bên cạnh. Muốn quảng cáo và thu hút thì cách duy nhất là thuê một nhân viên dùng loa tay, quảng cáo với từng khách.
Vì sao trên những cánh đồng ở Nhật luôn còn một góc nguyên, không thu hoạch? Không ai bảo ai, những nông dân Nhật không bao giờ gặt hái toàn bộ nông sản mà họ luôn "để phần" 5-10% sản lượng cho các loài chim, thú trong tự nhiên.
Mọi đứa trẻ đều được dạy về sự bình đẳng.
Để không có tình trạng phân biệt giàu nghèo ngay từ nhỏ, mọi trẻ em đều được khuyến khích đi bộ đến trường. Nếu nhà xa thì xe đưa đón của trường là chọn lựa duy nhất. Các trường không chấp nhận cho phụ huynh đưa con đến lớp bằng  xe hơi.
Việc mặc đồng phục vest đen từ người quét đường đến tất cả nhân viên, quan chức cho thấy một nước Nhật không khoảng cách. Những ngày tuyết phủ trắng nước Nhật, từ trên cao nhìn xuống, những công dân Nhật như những chấm đen nhỏ di chuyển nhanh trên đường. Tất cả họ là một nước Nhật chung ý chí, chung tinh thần lao động.
Văn hóa xếp hàng thấm đẫm vào nếp sinh hoạt hàng ngày của người Nhật. Không có bất cứ sự ưu tiên. Sẽ không có gì ngạc nhiên nếu một ngày bạn thấy người xếp hàng ngay sau lưng mình chính là Thủ tướng.
Ở Nhật, nội trợ là một nghề. Hàng tháng chính phủ tự trích lương của chồng đóng thuế cho vợ. Do đó, người phụ nữ ở nhà làm nội trợ nhưng vẫn được hưởng các chế độ y như một người đi làm. Về già, vẫn hưởng đầy đủ lương hưu.
Độc đáo hơn nữa là nhiều công ty áp dụng chính sách, lương của chồng sẽ vào thẳng tài khoản của vợ. Vai trò của người phụ nữ trong gia đình vì thế luôn được đề cao, tôn trọng./..
(Nguồn: Xứ nét)


Thứ Năm, 10 tháng 1, 2013

Mùa đông ở phương Nam

Biết ngoài ấy đang rét dưới 10 độ, còn có cả mưa rơi, mình cảm nhận được cái giá lạnh chạy từ các đầu ngón chân, ngón tay lan rất nhanh đến tận đỉnh đầu.
Vẫn còn nguyên âm thanh của mưa đông rả rích trong đêm, còn nguyên âm thanh của những cơn gió đông giật từng hồi ngoài khe cửa.
Vẫn thấy đâu đây bộ quần áo thân quen mặc trên người mỗi khi đông về và cả giọng nói trong cái rét tái tê năm nào trên triền đê Hưng Yên.
Đến bây giờ vẫn không hiểu vì sao yêu thương mùa đông đến vậy mà mình nỡ ra đi, bởi mùa đông cho mình bao nhiêu là cảm xúc, mùa đông cũng cho mình biết bao kỷ niệm ngọt ngào.
Cũng may, mấy hôm nay, cái rét đậm của miền Bắc cũng đã tràn tới mảnh đất phương Nam, để sang sớm và chiều buông cảm nhận rõ rệt tiết trời se lạnh của mùa đông ngoài ấy.
Nhưng càng rét thế này, càng buốt lạnh thế này…sẽ thấy chẳng được bình yên và như có lửa đốt vì những day dứt nằm sâu thẳm trong cõi nhớ.....

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

Hai con rắn

Hai con rắn độc đang bò. Một con quay lại hỏi con kia: - Tụi mình là rắn độc phải không? - Đúng vậy, rất độc. Con thứ nhất lại hỏi: Tụi mình có đúng là rắn độc thiệt không? - Thật vậy, chúng ta là rắn độc. Chúng ta là loài rắn cực độc trên thế gian này. À mà sao mày hỏi hoài vậy? - Tao mới cắn phải lưỡi tao mày ạ

Thứ Hai, 31 tháng 12, 2012

Chào con rắn

Thế là hết năm rồng, à mà theo lịch ta thì còn hơn tháng nữa. Dưng mà cũng đã sang năm mới rồi...năm con rắn, xét cho cùng, năm nào mình cũng thấy giống năm nào. Đâm đầu đi làm, đâm đầu đi chơi, hết lo, lại vô lo...ngày qua ngày và tuổi nhiều hơn. Chẳng thấy cái gì là thú vị cho lắm trên cuộc đời này, hay tại mình sống giữa một sân khấu vĩ đại, to nhớn, gặp nhiều diễn viên gạo cội mới xảy ra cái tật vô cảm dư này. Dưng mà thôi, lảm nhảm làm gì, đường nào thì cũng hết năm, chào năm mới, chào con rắn cái đã, cái con mà mình thấy không hề có cảm tình tí nào! trên cuộc đời này mình kinh nhất là con này, kinh nữa là bọn người sống y như rắn, luồn lách khỏe, cắn đớp chết người như bỡn!

Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2012

Đã được sống bao giờ đâu mà lo chết?

Nhân ngày bọn người ham sống sợ chết bấn loạn tinh thần vì lo ngày tận thế, mình lang thang trên xứ nét gặp được nhiều thứ hay kinh. Mình thích những đoạn đại loại dư này:
…Không có gì sinh ra sẽ tồn tại vĩnh viễn. Sự sống trên trái đất nếu cứ trường tồn bình yên thì chính trái đất cũng có điểm cuối của cuộc đời. Mặt trời sau khi sử dụng hết nguồn nguyên liệu cho phản ứng nhiệt hạch ở tâm, nó sẽ phồng to trở thành sao kềnh đỏ, nuốt chửng trái đất vào lòng, rồi phát nổ sau đó. Sự kiện này sẽ xảy ra sau 5,5 tỷ năm nữa. Liệu lúc đó mới là ngày tận thế?

…Xác suất để một dạng sống thông minh đạt trình độ cao xuất hiện chỉ trong Ngân Hà của chúng ta thôi là rất nhỏ. Trong khi đó, vũ trụ mà con người quan sát được chứa tới 170 tỷ thiên hà. Giới khoa học chỉ ra rằng, nếu vũ trụ chỉ cần thay đổi một số thập phân thứ 16 của hằng số Planck, sự sống trên trái đất đã không thể phát sinh. Nếu coi sự phát triển của trái đất trong 4,5 tỷ năm qua như là khoảng thời gian 24 giờ của một ngày, thì lịch sử phát triển của loài người chỉ là 4 giây cuối cùng trước nửa đêm, mà tuổi của trái đất vẫn nhỏ hơn 14 tỷ năm tuổi của vũ trụ.

…Sự tồn tại của nhân loại xét cả về không gian lẫn thời gian đều vô cùng nhỏ bé, chỉ như một sự tình cờ đến mức vô nghĩa của tạo hoá mà thôi.
Có thể trong vũ trụ có nhiều nền văn minh phát triển tới trình độ cao, nhưng không phải nền văn minh nào cũng phát triển mãi mãi mà sớm muộn cũng sẽ bị diệt vong. Nguyên nhân có thể đến từ tự nhiên như va chạm thiên thạch, bão từ, động đất, núi lửa, sóng thần… Nhưng xét cho cùng, các thảm hoạ đó khó xảy ra ở mức độ huỷ diệt trong một khoảng thời gian chỉ vài nghìn đến vài triệu năm. Điều này quá nhỏ bé so với tuổi của vũ trụ.
Vì vậy, nguyên nhân diệt vong lớn nhất của các nền văn minh đến từ chính nội tại nền văn minh đó. Lượng vũ khí hạt nhân các nước đang nắm giữ đủ sức xoá sổ hoàn toàn sự sống trên trái đất. Còn biến đổi khí hậu, hiệu ứng nhà kính, hiện tượng nóng lên toàn cầu, nước biển dâng đang dần dần biến thành mối đe doạ cho hàng tỷ người mỗi ngày.
Tất cả điều đó là do đâu? Không phải do trời, không phải do đất, hay lực lượng siêu nhiên nào, cũng chẳng có hành tinh nào là Nibiru, càng không phải do mặt trời và các hành tinh hay do các ngôi sao vô tri khác, mà do chính con người. Chính chúng ta mới đang sở hữu “quyền năng” tự huỷ diệt chính mình.
Ngày 21/12 không phải ngày tận thế, nhưng nếu con người vẫn tin vào những tin đồn thất thiệt, đặt niềm tin vào những điều huyễn hoặc, mê tín, lợi dụng thì chẳng bao lâu nữa, loài người sẽ phải đối mặt với những thảm hoạ không thể cứu vãn nổi.
Ngày 21/12 tới sẽ là ngày đông chí, bắt đầu một mùa đông ở bắc bán cầu. Nhưng nếu chúng ta không hành động từ bây giờ, thì tới một ngày, trái đất sẽ vĩnh viễn là mùa đông lạnh giá vĩnh cửu, không còn sự sống./..

Và bức ảnh này nữa, mình cũng thích kinh:

Giới khoa học cho rằng, biến đổi khí hậu mới chính là mối đe dọa con người hiện hữu nhất, do đó loài người hãy đứng lên bảo vệ môi trường và sự sống của chính mình hơn là đặt niềm tin vào những điều huyễn hoặc.

Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2012

Cụ Bá Tân dạy

Đừng lại gần con ngựa,
Đặc biệt từ phía sau.
Lại gần bò phía trước
Cũng chẳng hay gì đâu.
Còn với bọn nham hiểm,
Miệng cười, bụng đầy dao,
Lại gần là nguy hiểm,
Bất kỳ từ hướng nào.

Hehehe!!!!!

Thứ Ba, 27 tháng 11, 2012

Phí tiền dân

Sau cái đận thua anh Mã ở bên Vạn Tượng năm nào, mình đã hứa với lòng mình là đéo bao giờ thèm xem tuyển Việt đá đấm thế nào nữa cho đau mắt, mất ngày, mất buổi.
Bẵng đi vài năm, thế chó nào lại tí toáy, tí mẻ bật ti vi xem cái bọn đá như dở người ở bên Thái hai trận liền.


Càng xem càng thấy bóng đá xứ Việt này ngày càng thậm tệ, không hổ danh vùng trũng của bóng đá trái đất. Âu cũng là cái cơ sự màu cờ sắc áo, nòi giống lạc hồng nó phừng phừng khí thế, nên cũng phải tham gia cổ vũ tí ti.
Trận đầu hòa xem chừng có vẻ ấm ức. Dưng trận sau thua anh Phi, mình thấy chẳng oan tí nào. Một lũ ăn tiền dân đóng góp mà như bọn chết đói vật vờ trên sân, có dững cú chuyền bóng ngứa mắt, cay mũi chỉ muốn chửi ĐCM mày, dân đóng tiền cho chúng mày để chúng mày rửng mở đi ngao du nước ngoài hay sao? Có thằng tiền vệ, dẫn bóng ở giữa sân, chẳng có đối thủ nào kèm, tranh cướp bóng, co chân sút ngay sang cho cầu thủ đối phương. Cái thằng gọi là R9 đéo gì xứ giềng, hơn một hiệp không có một đường bóng nào cho ra hồn, thế mà sang tận Bồ chơi túc cầu...vãi đái!!!!
Đến đoạn một ót rung lưới cậu Sơn, mình tắt mẹ nó ti vi và thề: Từ nay trở đi mẹ thằng nào xem bóng đá của xứ Việt!

Thứ Năm, 22 tháng 11, 2012

Hài kinh!

Mình đọc trên nét thấy vô số bài viết về cái sáng kiến của cái ông đéo gì tên rõ hay, nghĩ ra một kế cho giao thông Việt Nam đỡ tắc, xong, thấy cười rũ, xong, thấy chán kinh khủng khiếp cho cái sự mu muội của nỗi bất lực trước một "nền giao thông" không có lối thoát xứ ta. Trước khi ủn hai bài viết trên nét lên, mình góp vui thêm tấm hình cũng trên nét để minh họa cho cái sáng kiến tuyệt vời của cái ông "ngồi rồi, không có việc làm" kia phát minh ra.

Phạt đi! đủ hai rồi nhé!hé hé hé



1/Cấm gái ế, trai cô đơn ra đường giờ cao điểm!

Gái ế không được ra đường giờ cao điểm

Một người giàu tâm huyết có tên Trương Đình Đăng vừa hiến kế cho giao thông Việt Nam đỡ ùn tắc. Đó là, cấm phương tiện xe máy đi một người trong giờ cao điểm. Theo đó, không ai được phép đi xe vào phố mà không chở theo một người phía sau.

Mới xuất hiện một ngày nay, nhưng bài hiến kế giao thông: “Cấm phương tiện xe máy đi một người trong giờ cao điểm” được đăng trên VOV Giao thông khiến cộng đồng mạng dậy sóng.

Theo đánh giá sơ bộ của nhiều người, đề xuất này có nhiều điểm mới lạ và giàu tính đột phá, không thua gì đề xuất đi xe máy phải chính chủ. Tuy nhiên, ý kiến lo lắng hoặc bức xúc cũng không ít.

Thành viên có nick Nglinh trên diễn đàn vozforum băn khoăn: “Thế cái ông chở phải đèo ông ngồi sau về nhà bạn xong mới về nhà mình?”. Anhtramrc_no1 lại phát hiện: “Sắp có dịch vụ cho thuê người ngồi sau rồi”. Một thành viên có tên Super Star Player hiến kế: “Tậu con búp bê, buộc lên yên xe”. Một thành viên có nick james88 trên điễn đàn Otofun lo âu ra mặt: “Chả nhẽ nhà có việc gấp cần về cũng phải tìm người đi chung à”

Theo tác giả bài viết giải thích thì: thực tế trên những tuyến đường cho thấy, số lượng xe máy do một người điều khiển chiếm khoảng hơn 2/3 tổng số xe máy tham gia giao thông. Nếu trong giờ cao điểm, cơ quan chức năng cấm các phương tiện xe máy đi một người một xe sẽ giảm được số lượng lớn phương tiện cá nhân tham gia giao thông.

Nghĩa là người trong cùng trường học, cơ quan, xí nghiệp.... sẽ tổ chức “kết đôi” với nhau để chung tay giảm ùn tắc giao thông. Điều này chỉ áp dụng trong giờ cao điểm sẽ không ảnh hưởng quá nhiều đến sinh hoạt của người dân.

Kế này sau khi được hiến đã khiến nhiều chị em phụ nữ giật mình. Chị có chồng, có bạn trai thì lo xa: “Thế là giờ chồng tôi ngày hai cử sáng đưa đi, chiều đón về một cô đồng nghiệp nào đó hả?”.

Các cô nàng xinh đẹp, thu nhập kha khá, tự tin tràn trề với phương châm “ế nhưng vẫn tinh tế” chuộng độc thân, nay mới là nguy nhất. “Độc thân như tôi thì đến giờ cao điểm phải đóng cửa ngồi ở nhà, cấm ra đường à?”. Các cô có người yêu ở xa, tự thân vận động nay cũng hoang mang: “Luật này mà ra thật thì phải kiếm thêm bạn trai kè kè bên cạnh à, cháy nhà cháy cửa mất thôi.”

Cánh đàn ông chuyên lo cho sự nghiệp mà bỏ bê chuyện gia đình nay cũng lo chẳng kém. “Tuổi này lấy vợ thì mất tự do. Giờ sao giờ? Chấp nhận bị bắt và kết án chung thân trọn đời không ân xá, hay cứ ở vậy và chấp nhận phạt mỗi ngày”, một nhân viên văn phòng quận 1, TP.HCM, bày tỏ.

Bí quá thì có giải pháp này....

Trong lịch sử ngành giao thông đương đại, cũng đã có không ít những hiến kế giao thông có tính đột phá, làm rung động lòng người.

Đó là đề xuất người có vòng đo ngực trung bình dưới 72 cm không được cấp bằng lái hạng A1, tức cũng không được đi xe trên 50 cc. Khi đó, các cô gái thấp bé, nhẹ cân, ngực không được nở nang đã vô cùng lo âu.

Sau đó, kế sách nhập khẩu xe tuk tuk về để hạn chế xe máy lưu thông cũng làm dư luận âu lo khá nhiều. Rồi kế sách đổi giờ học, giờ làm khiến trẻ con, người lớn phải thay đổi không ngừng.

Và gần đây nhất, bao nhiêu bức xúc, bao nhiêu câu chuyện cười ra nước mắt với “xe chính chủ” vẫn chưa lắng xuống. Có người đùa rằng, giờ muốn tỏ tình với ai thì thay vì bối rối gãi đầu ú ớ, chỉ cần nói ngắn gọn: Xe anh chính chủ.

Dẫu sao, tất cả các kế sách ấy cũng đều có cái tốt, đó là tấm lòng mong mỏi được góp phần làm cho giao thông tốt hơn. A, tôi cũng vừa có một kế. Chờ giây lát!

2/Cấm xe máy đi một người:"Thật lắm ý tưởng kỳ dị!"
 “Đừng bắt chúng tôi phải ghép người khi đi xe máy mà nên ghép người vào ô tô trước. Tôi thấy nhiều xe ô tô biển xanh chỉ có mỗi lái xe và một người ngồi như vậy mới là lãng phí”, anh xe ôm Nguyễn Văn Hùng (Nguyễn Khuyến, Hà Đông) chia sẻ với Kienthuc.net.vn khi nghe hiến kế về cấm xe máy đi một người.

Tôi nghe thông tin về việc một người giàu tâm huyết có tên Trương Đình Đăng vừa hiến kế cho giao thông Việt Nam đỡ ùn tắc là cấm phương tiện xe máy đi một người trong giờ cao điểm, không ai được phép đi xe vào phố mà không chở theo một người phía sau để giải quyết tình trạng tắc đường khiến chúng tôi vừa buồn cười, vừa thất vọng. Buồn cười vì đó là một ý tưởng kỳ dị, bàn giấy và vô cùng phi thực tế. Thất vọng vì lại thêm một lần nữa cho thấy các cơ quan công quyền, các chuyên gia giao thông của chúng ta quá lúng túng và bế tắc.


Chúng tôi chạy xe ôm để kiếm miếng cơm, manh áo nhưng dù cả ngày phơi mặt ra đường cũng không mệt mỏi bằng nghe những ý tưởng kỳ dị về giao thông như thế này. Ý tưởng này không khác nhiều so với việc hiến kế trước đây về cấm xe ngoại tỉnh, xe biển chẵn, biển lẻ…

Đồng ý rằng ai cũng thấy trên những tuyến đường số lượng xe máy do 1 người điều khiển chiếm khoảng hơn 2/3 tổng số xe máy tham gia giao thông nhưng chính nhà nước đã quy định nó là phương tiện cá nhân giờ lại biến nó thành phương tiện “không cá nhân” nữa hay sao?

Chúng tôi chạy xe ôm, chở khách xong rồi thì không thể về được nữa vì chỉ còn đi một mình à? Hay là lại phải miễn phí chở thêm một người để cho đủ chỗ ngồi?

Mà tôi thấy không phải xe máy mà ô tô mới là xe đi không đủ người nhiều nhất. Đặc biệt là những xe biển xanh, nhiều khi tôi thấy cả xe chỉ có mỗi lái xe và một người ngồi. Trong khi đó xe ô tô thì to, chiếm đường nhiều, quay xe là gây ùn tắc. Do vậy, muốn ghép thì phải ghép người vào ô tô trước.

Nếu quả thật ý tưởng này mà đưa vào áp dụng thực tế thì tôi sẽ không làm nghề xe ôm nữa mà chuyển sang làm nghề “cho thuê người”. Tôi sẽ ra những chỗ cấm xe máy đi 1 người đứng đó chờ kiểu gì người ta cũng phải thuê tôi lên ngồi cho đủ chỗ. Đi qua chỗ cấm lấy tiền xong lại xuống ngồi chờ. Như thế vừa nhàn mà thu nhập chắc chắn sẽ cao vì chẳng phải dễ để lúc nào đi xe máy cũng đủ được 2 người.

Nói thật là chúng tôi lo lắng vụ thu phí, vụ xe chính chủ chưa xong thì lại mệt đầu với ý tưởng kỳ dị này. Nhưng biết làm sao được, chúng tôi là xe ôm nên nhà nước bắt phải làm sao thì chúng tôi làm vậy.

(Nguồn: Xứ Nét)

Thứ Ba, 20 tháng 11, 2012

Về chó!!!

Con chó của Mozart
Tuyết trút xuống cả mùa đông nước Áo
Phủ lấp chiếc xe ngựa chở Mozart đến nghĩa địa dân nghèo
Run rẩy bước sau quan tài chỉ có mình con chó
Và chiếc lá phong cuối cùng vàng lửa bay theo
Nào bản Requiem của ông không tiễn ông về cõi chết
Và chàng Don Juan ông viết gã phong tình ?
Vợ con với bạn bè ông đâu hết ?
Chỉ con chó tiễn đưa mặc áo tuyết trên mình
Nửa thế kỷ mười tám từng theo ông trên khuôn nhạc
Theo ông đến đám cưới Figaro, đến viếng chiều tà
Sao ông mất cả Châu Âu bỏ mặc
May còn con chó này thay mặt đưa ma
Nếu sống dậy Mozart, ông sẽ khóc
Nước mắt rơi thành nốt nhạc chan hòa
Để ông viết bản Concertos về con chó
Dưới tuyết trắng muôn đời theo mãi nhạc Mozart…

Thương nhớ chó vàng
Tôi như hòn đầu rau, như đòn bánh cóc
Tết đến theo đuôi hết mẹ rồi bà
Mẹ bảo tôi là cún con của mẹ
Con chó vàng làm bạn thuở mười ba
Con chó vàng theo tôi đi mót lúa
Nó tha rơm về góp thóc tôi vàng
Tháng ba đói chó dắt tôi đi đào chuột
Thương chó gầy đêm rét ngủ thềm hoang
Tôi từng ước con chó vàng biết nói
Chắc nó thông minh chẳng kém gì người
Tôi chưa thấy con chó vàng gian dối
Suốt một đời xương xẩu gặm suông thôi
Hôm bị bán con chó vàng chợt khóc
Nó nấc dài, đuôi cuốn lấy chân tôi
Tóc dẫu bạc tôi còn là con cún
Giấc mơ nào theo mẹ chó vàng ơi
(Nguồn: Xứ Nét)