Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013

Việt Nam hãy chọn hoa xấu hổ là quốc hoa

Cả ngày lang thang trên xứ nét, mãi mới thấy có thứ này hay hay, ủn lên cho vui lốc.

Cái này mình chộp ở huyện ủy Sơn Dương- Tuyên Quang

Ngay từ cái tên của mình, hoa xấu hổ đã gợi nhắc một phẩm chất cần có của con người: lòng tự trọng. Biết xấu hổ là còn lòng tự trọng, đó là điều vô cùng cần thiết, thậm chí không thể thiếu.
Câu chuyện bình chọn quốc hoa cách đây 3 năm mấy ngày nay lại nóng trở lại khi trực tiếp Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chỉ đạo Bộ Văn hóa Thể thao Du lịch được giao chủ trì phối hợp với các tổ chức có liên quan để nghiên cứu đề xuất việc tổ chức lấy ý kiến nhân dân và cách lựa chọn suy tôn quốc hoa.
Đến thời điểm này, trên trang web bình chọn Quốc hoa của Bộ VH-TT-DL, hoa sen được bình chọn với hơn 62%, tiếp theo là hoa đào (hơn 15%), hoa mai (hơn 14%), hoa ban (4,4%). Dù chiếm ưu thế với tỉ lệ áp đảo nhưng có không ít người tỏ ra không đồng tình với việc lựa chọn hoa sen.
 Một nhà văn hóa cho hay hoa sen dù thân thuộc và gần gũi với người dân nhưng đối với thế giới, nó không đặc trưng cho Việt Nam. Việt Nam cũng không phải là nơi có nhiều sen đẹp và cũng không có loài sen nào đặc trưng. Thậm chí ở khu vực Đông Nam Á, nhiều nước có sen đẹp hơn Việt Nam.
 Thêm vào đó, các sản phẩm văn hóa có sử dụng hình ảnh của sen đều bị ảnh hưởng bởi Phật giáo mà nguồn gốc của Phật giáo lại bắt nguồn từ Ấn Độ và nước này cũng đã chính thức chọn hoa sen trắng làm Quốc hoa. Ngoài Ấn Độ, không ít quốc gia đã chọn hoa sen làm Quốc hoa.
 Chỉ lý do đó đã đủ khiến dư luận băn khoăn, có nên chọn đại diện hoa của đất nước giống nhiều nước khác như vậy. Dư luận lo lắng bởi các đề cử khác cũng vấp phải điểm nọ điểm kia chưa phù hợp: hoa đào chỉ sống ở xứ lạnh trong khi mai thì không thể thiếu nắng ấm, hoa ban chỉ có ở vùng núi Tây Bắc... Ấy là người ta chưa biết rằng, ở Việt Nam, có một loài hoa dại mọc ở hầu hết các vùng quê, đẹp dịu dàng nữ tính, đầy đủ tiêu chuẩn để trở thành quốc hoa, loài hoa trinh nữ (hay còn gọi là hoa xấu hổ).
 Hoa xấu hổ đã tồn tại từ rất lâu ở nước ta. Nó đã đi vào trong truyền thuyết, trong những câu truyện cổ tích Việt Nam, từ biết bao thế hệ. Tiêu biểu trong số đó là câu chuyện buồn về người con gái đoan trang thùy mị.
 Ngày xửa ngày xưa có một người con gái đẹp như tiên sa, nụ cười của nàng còn đẹp hơn cả hoa ban mai vừa nở… Nàng có biết bao nhiêu chàng trai si mê đến ngỏ lời và chỉ chờ nàng ban tặng một cái nhìn, một nụ cười. Nhưng nàng là người đoan trang nên chỉ yêu có một lần và lấy người đó làm chồng.
 Nàng hạnh phúc trong cuộc sống được yêu thương chiều chuộng, nhưng chồng nàng là người không có chức cao quyền trọng. Vì vậy mà trong những lễ hội là nơi có thể gặp gỡ biết bao kẻ có thế lực nàng ngày càng thấy mình nhỏ bé và buồn chán, thất vọng vì chồng mình.
 Sự đời trớ trêu, sự phản bội của nàng phải trả giá: mỗi lần chồng nàng âu yếm là nàng co mình lại và héo hon từng ngày rồi qua đời. Sau đó, trên mộ của nàng mọc lên một loài cây cứ có người chạm vào lại co mình lại. Loại cây đó người đời đặt tên là là cây xấu hổ. Chỉ một câu chuyện này cũng đủ minh chứng rằng, đây là loài hoa gắn liền với truyền thống dân tộc.
Về tính phổ biến, không cần phải bàn cãi nhiều vì đó là hoa dại, với sức sống mãnh liệt của một loài cây dại. Hoa xấu hổ dù chỉ là một loài hoa nhỏ nhưng nó là biểu tượng cho sức sống bền bỉ, khả năng thích nghi mãnh liệt khi có thể tồn tại và phát triển ở khắp các vùng trong cả nước. Người ta có thể tìm thấy nó ở mọi nơi, từ trong cánh rừng cho tới khoảng đất ven ruộng. Chưa kể, Việt Nam là một đất nước nhiệt đới ẩm gió mùa nên cây cối, các loài hoa và cỏ dại cũng là một đặc trưng tiêu biểu cho đới khí hậu này. Vì thế, chọn hoa dại làm quốc hoa hẳn cũng phù hợp với điều kiện địa lý tự nhiên của đất nước.

Hoa xấu hổ cũng đại diện cho tính cách người con gái Việt. Sống sát đất đen, loài hoa đó vẫn giữ sự e ấp, thẹn thùng. Và nó đẹp, màu tím hồng phơn phớt trên những nhụy hoa mỏng như tơ khiến cho bất cứ chợt nhìn thấy đều dâng lên cảm xúc nhẹ nhàng thư thái. Và nó cũng là biểu tượng của sự thủy chung, đức tính được đề cao nhất của người phụ nữ Việt.
 Hơn nữa, dù chỉ là một loài cỏ dại nhưng hoa  xấu hổ lại là biểu tượng của tinh thần bất khuất của dân tộc. Dù có bất kỳ dự tác động, hay ảnh hưởng nào, cây trinh nữ vẫn giữ nguyên phẩm chất của mình, co lại nhưng không vì thế mà dần tàn lụi, ngay sau đó lại vươn lên mạnh mẽ hơn nữa.
Một lý do cũng không kém phần quan trọng, ngay từ cái tên của mình, hoa xấu hổ đã gợi nhắc một phẩm chất cần có của con người: lòng tự trọng. Biết xấu hổ là còn lòng tự trọng, đó là điều vô cùng cần thiết, thậm chí không thể thiếu. Cuộc sống hiện đại khiến nhiều người đánh mất sự biết xấu hổ, cho nên, khi nhìn thấy quốc hoa là loài hoa này, họ sẽ giật mình nhận ra điều mà họ đang thiếu.
 Với những phẩm chất và đặc tính như vậy, hoa xấu hổ xứng đáng trở thành quốc hoa của Việt Nam. Hơn nữa, hiện nay chưa có nước nào trên thế giới chọn loài hoa này làm Quốc hoa nên lựa chọn đó cũng góp phần tạo nên nét đặc trưng, riêng biệt của du lịch Việt.

Lê Minh/Phunutoday


Thứ Bảy, 9 tháng 3, 2013

Nửa Hồn Thương Đau

Nhắm mắt cho tôi
tìm một thoáng hương xưa
Cho tôi về đường cũ nên thơ
Cho tôi gặp người xưa ước mơ
Hay chỉ là giấc mơ thôi
Nghe tình đang chết trong tôi
Cho lòng tiếc nuối xót thương suốt đời

Nhắm mắt ôi sao nửa hồn bỗng thương đau
Ôi sao ngàn trùng mãi xa nhau
Hay ta còn hẹn nhau kiếp nào
Anh ở đâu? Em ở đâu?
Có chăng mưa sầu buồn đen mắt sâu

Nhắm mắt chỉ thấy một chân trời tím ngắt
Chỉ thấy lòng nhớ nhung chất ngất
Và tiếng hát và nước mắt

Đôi khi em muốn tin
Đôi khi em muốn tin
Ôi những người ôi những người
Khóc lẻ loi một mình
Khóc lẻ loi một mình./.

Phạm Đình Chương
Bên xa lộ Hà Nội bây giờ

Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2013

Người Hưng Yên

Lại đến năm con rắn, những ngày Tết cũng qua nhanh, 3 cái Tết phương Nam, nắng và gió lồng lộng. Ngày 30, mùng 1...ở nhà cởi trần uống bia, rượu.
Nhớ cái rét tháng Giêng ngoài đó, Tết Bắc vì lạnh nên ấm cúng hơn Tết Nam? nhớ quê, lần đọc những người nổi tiếng quê mình, hóa ra cũng khá đông, dưng mà có người mình biết, có người đọc tên lần đầu, có người biết dưng mà chẳng ưa...dẫu sao, cũng là quê ta, tiếng nổi, chẳng hiểu cái ông WikipediA, ông ấy chọn theo kiểu gì mà có cả một mớ lộn tùng phèo, có dững ông chỉ nổi tiếng phá cũng có tên trong này, hahaha:
           Bùi Quỹ
           Bùi Thị Cúc
           Bồ Xuân Luật
           Cao Việt Bách
           Chu Lai (nhà văn)
           Chu Mạnh Trinh
           Chử Đồng Tử
           Dương Bá Trạc
           Dương Hữu Miên
           Dương Phúc Tư
           Dương Quảng Hàm
           Dương Trọng Tế
           Giuse Phạm Quang Túc
           Hoa Tâm
           Hoàng Hoa Thám
           Hoàng Minh Thảo
           Hoàng Nghĩa Giao
           Hoàng Đức Lương
           Hải Thượng Lãn Ông
           Học Phi
           Hồng Thanh Quang
           Hữu Ước
           Lang Công
           Lã Đường
           Lê Lựu
           Lê Như Hổ
           Lê Quang Hòa
           Lê Quý Quỳnh
           Lê Văn Lương
           Lê Xuân Hựu
           Lý Khuê
           Lý Thường Kiệt
           Mai Đức Chung
           Nguyễn Bình
           Nguyễn Công Hoan
           Nguyễn Công Tiễu
           Nguyễn Kỳ
           Nguyễn Lân
           Nguyễn Lân Dũng
           Nguyễn Mạnh Hà
           Nguyễn Quyết
           Nguyễn Thiện Dương
           Nguyễn Thiện Kế
           Nguyễn Thiện Thuật
           Nguyễn Thị Hồng Ngát
           Nguyễn Trung Ngạn
           Nguyễn Trọng Xuyên
           Nguyễn Tài
           Nguyễn Vinh Phúc
           Nguyễn Văn Linh
           Nguyễn Văn Trắm
           Nguyễn Xuân Oánh
           Nguyễn Đình Nghị
           Nguyễn Đình Phách
           Phạm Thanh Ngân
           Nhu Thuận hoàng hậu
           Phan Thúy Thanh
           Phan Văn Ái
           Phó Đức Chính
           Phó Đức Phương
           Phạm Công Trứ
           Phạm Huy Thông
           Phạm Ngũ Lão
           Phạm Thị Trân
           Phạm Đình Trạc
           Trần Phương (phó thủ tướng)
           Thích Thanh Tứ
           Triệu Túc
           Triệu Việt Vương
           Trùm Thịnh
           Trương Thị Trong
           Trần Công Soạn
           Trần Văn Phác
           Trần Đình Hoan
           Trần Đình Thọ
           Tô Hiệu
           Tô Lâm
           Tô Ngọc Vân
           Tô Quang Đẩu
           Văn Chung
           Vũ Duy Chí
           Vũ Hoàng Chương
           Vũ Văn Hiền
           Vương Sư Bá
           Đoàn Như Khuê
           Đoàn Thị Điểm
           Đào Công Soạn
           Đào Nghiễm
           Đào Thị Huệ
           Đặng Vũ Hiệp
           Đỗ Nhân
           Đỗ Tống

Thứ Năm, 31 tháng 1, 2013

Cấm cái con khỉ

Mình đọc trên nét thấy thông tin, theo quy định tại Dự thảo Nghị định mới quy định chăn nuôi lợn, gà khu vực nội thành, nội thị sẽ bị phạt nặng. Đây là Dự thảo Nghị định của Chính phủ "Quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực thú y, giống vật nuôi, thức ăn chăn nuôi" do Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn mới được đưa ra. Cũng theo quy định này, tới đây, việc chăn nuôi lợn, gà trong thành phố, khu vực nội thị, nội đô sẽ bị cấm hoàn toàn, hộ nào vi phạm sẽ bị xử phạt từ 1 triệu đến 2 triệu đồng.
Đọc xong buồn cười rung bụng, vậy là chỉ cấm có lợn và gà, còn thỏ, dê, cừu, trâu, bò, rắn, trăn…vẫn được nuôi tất, hahaha…
Đúng là mấy cái ông ngồi trong tủ kính làm luật. Mình thiết nghĩ, cấm thế thì không hiểu cấm sao đây, khi mà ở Hà Nội có quận Long Biên, ở thành phố Hồ Chí Minh có quận 12.v.v… với hàng trăm, hàng nghìn ha ruộng đồng, không có gà, lợn, dân lấy gì mà ăn?????
Sao ấy nhỉ, dạo này cứ tí lại ra một cái nghị định, thông tư có nội dung cười đến vỡ bụng, cười xong rồi khóc cho người ra luật cùng với người phải thực hiện luật! Khỉ thật!

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013

Người Việt nghĩ gì?

Ở đất nước mặt trời mọc, hình ảnh nghiêng gập người cúi chào thể hiện cả một nền văn hóa Nhật Bản: Cúi nhưng không thấp. Sự nhún nhường chỉ làm tăng thêm sự nể trọng của người đối diện.
Trên các chuyến bay của hãng hàng không Japan Airlines, nụ cười luôn nở trên môi các tiếp viên. Suốt 6 tiếng trong chuyến bay từ Tokyo về Việt Nam không khi nào tiếp viên ngơi tay. Họ sẵn sàng ngồi, chính xác là "quỳ xuống", giúp khách sửa tư thế của đôi chân tê mỏi.
Họ niềm nở, vui vẻ tiếp nhận yêu cầu của hành khách khó tính nhất. Không phải chất lượng máy bay khiến hành khách hài lòng mà chính cách phục  vụ của tiếp viên khiến mọi người vô cùng ấn tượng. Chỉ vài phút khởi hành trễ, toàn bộ nhân viên phục vụ mặt đất và tiếp viên, phi công dàn thành hàng ngang, cúi  rạp người xin lỗi khách. Họ thật sự đã thành công khi để lại ấn tượng sâu sắc về một nước Nhật vô cùng hiếu khách và đạt đến đỉnh cao trong nghệ thuật giao tiếp.
Ở Nhật, bạn khó có cơ hội bắt taxi để đi một cuốc đường dài. Vì sao? Các bác tài sẽ tự chở bạn thẳng đến nhà ga tàu điện ngầm, kèm lời hướng dẫn “Hãy đi tàu điện ngầm cho rẻ”.
Sự trung thực của người Nhật, in đậm nét ở những "mini shop không người bán” tại Osaka. Nhiều vùng ở Nhật không có nông dân. Ban ngày họ vẫn đến công sở, ngoài giờ làm họ trồng trọt thêm. Sau khi thu hoạch, họ đóng gói sản phẩm, dán giá và để thùng tiền bên cạnh. Người mua cứ theo giá niêm yết mà tự bỏ tiền vào thùng. Cuối ngày, trên đường đi làm về, họ ghé đem thùng tiền về nhà. Nhẹ nhàng và đơn giản.
Các con đường mua sắm, các đại siêu thị ở Hokkaido, Sapporo hay Osaka... cũng không nơi nào bạn phải gửi giỏ/túi xách.  Quầy thanh toán cũng không đặt ngay cổng ra vào.  Người Nhật tự hào khẳng định động từ "ăn cắp vặt" gần như đã biến mất trong từ điển.
Nếu bạn đến Nhật, toàn bộ các cửa hàng sẽ tự động trừ thuế, giảm 5 - 10% khi biết bạn là khách nước ngoài.
Nguyên tắc không gây tiếng ồn được áp dụng triệt để tại Nhật. Tất cả đường cao tốc đều phải xây dựng hàng rào cách âm, để nhà dân không bị ảnh hưởng bởi xe lưu thông trên đường. Osaka bỏ ra 18 tỷ USD xây hẳn 1 hòn đảo nhân tạo để làm sân bay rộng hơn 500ha ngay trên biển. Lý do đơn giản chỉ vì “người dân không chịu nổi tiếng ồn khi máy bay lên xuống”.
Tại các cửa hàng mua sắm, dù đang vào mùa khuyến mãi, cũng không một cửa hàng nào được đặt máy phát ra tiếng. Tuyệt đối không được bật nhạc làm ồn sang cửa hàng bên cạnh. Muốn quảng cáo và thu hút thì cách duy nhất là thuê một nhân viên dùng loa tay, quảng cáo với từng khách.
Vì sao trên những cánh đồng ở Nhật luôn còn một góc nguyên, không thu hoạch? Không ai bảo ai, những nông dân Nhật không bao giờ gặt hái toàn bộ nông sản mà họ luôn "để phần" 5-10% sản lượng cho các loài chim, thú trong tự nhiên.
Mọi đứa trẻ đều được dạy về sự bình đẳng.
Để không có tình trạng phân biệt giàu nghèo ngay từ nhỏ, mọi trẻ em đều được khuyến khích đi bộ đến trường. Nếu nhà xa thì xe đưa đón của trường là chọn lựa duy nhất. Các trường không chấp nhận cho phụ huynh đưa con đến lớp bằng  xe hơi.
Việc mặc đồng phục vest đen từ người quét đường đến tất cả nhân viên, quan chức cho thấy một nước Nhật không khoảng cách. Những ngày tuyết phủ trắng nước Nhật, từ trên cao nhìn xuống, những công dân Nhật như những chấm đen nhỏ di chuyển nhanh trên đường. Tất cả họ là một nước Nhật chung ý chí, chung tinh thần lao động.
Văn hóa xếp hàng thấm đẫm vào nếp sinh hoạt hàng ngày của người Nhật. Không có bất cứ sự ưu tiên. Sẽ không có gì ngạc nhiên nếu một ngày bạn thấy người xếp hàng ngay sau lưng mình chính là Thủ tướng.
Ở Nhật, nội trợ là một nghề. Hàng tháng chính phủ tự trích lương của chồng đóng thuế cho vợ. Do đó, người phụ nữ ở nhà làm nội trợ nhưng vẫn được hưởng các chế độ y như một người đi làm. Về già, vẫn hưởng đầy đủ lương hưu.
Độc đáo hơn nữa là nhiều công ty áp dụng chính sách, lương của chồng sẽ vào thẳng tài khoản của vợ. Vai trò của người phụ nữ trong gia đình vì thế luôn được đề cao, tôn trọng./..
(Nguồn: Xứ nét)


Thứ Năm, 10 tháng 1, 2013

Mùa đông ở phương Nam

Biết ngoài ấy đang rét dưới 10 độ, còn có cả mưa rơi, mình cảm nhận được cái giá lạnh chạy từ các đầu ngón chân, ngón tay lan rất nhanh đến tận đỉnh đầu.
Vẫn còn nguyên âm thanh của mưa đông rả rích trong đêm, còn nguyên âm thanh của những cơn gió đông giật từng hồi ngoài khe cửa.
Vẫn thấy đâu đây bộ quần áo thân quen mặc trên người mỗi khi đông về và cả giọng nói trong cái rét tái tê năm nào trên triền đê Hưng Yên.
Đến bây giờ vẫn không hiểu vì sao yêu thương mùa đông đến vậy mà mình nỡ ra đi, bởi mùa đông cho mình bao nhiêu là cảm xúc, mùa đông cũng cho mình biết bao kỷ niệm ngọt ngào.
Cũng may, mấy hôm nay, cái rét đậm của miền Bắc cũng đã tràn tới mảnh đất phương Nam, để sang sớm và chiều buông cảm nhận rõ rệt tiết trời se lạnh của mùa đông ngoài ấy.
Nhưng càng rét thế này, càng buốt lạnh thế này…sẽ thấy chẳng được bình yên và như có lửa đốt vì những day dứt nằm sâu thẳm trong cõi nhớ.....

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

Hai con rắn

Hai con rắn độc đang bò. Một con quay lại hỏi con kia: - Tụi mình là rắn độc phải không? - Đúng vậy, rất độc. Con thứ nhất lại hỏi: Tụi mình có đúng là rắn độc thiệt không? - Thật vậy, chúng ta là rắn độc. Chúng ta là loài rắn cực độc trên thế gian này. À mà sao mày hỏi hoài vậy? - Tao mới cắn phải lưỡi tao mày ạ

Thứ Hai, 31 tháng 12, 2012

Chào con rắn

Thế là hết năm rồng, à mà theo lịch ta thì còn hơn tháng nữa. Dưng mà cũng đã sang năm mới rồi...năm con rắn, xét cho cùng, năm nào mình cũng thấy giống năm nào. Đâm đầu đi làm, đâm đầu đi chơi, hết lo, lại vô lo...ngày qua ngày và tuổi nhiều hơn. Chẳng thấy cái gì là thú vị cho lắm trên cuộc đời này, hay tại mình sống giữa một sân khấu vĩ đại, to nhớn, gặp nhiều diễn viên gạo cội mới xảy ra cái tật vô cảm dư này. Dưng mà thôi, lảm nhảm làm gì, đường nào thì cũng hết năm, chào năm mới, chào con rắn cái đã, cái con mà mình thấy không hề có cảm tình tí nào! trên cuộc đời này mình kinh nhất là con này, kinh nữa là bọn người sống y như rắn, luồn lách khỏe, cắn đớp chết người như bỡn!

Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2012

Đã được sống bao giờ đâu mà lo chết?

Nhân ngày bọn người ham sống sợ chết bấn loạn tinh thần vì lo ngày tận thế, mình lang thang trên xứ nét gặp được nhiều thứ hay kinh. Mình thích những đoạn đại loại dư này:
…Không có gì sinh ra sẽ tồn tại vĩnh viễn. Sự sống trên trái đất nếu cứ trường tồn bình yên thì chính trái đất cũng có điểm cuối của cuộc đời. Mặt trời sau khi sử dụng hết nguồn nguyên liệu cho phản ứng nhiệt hạch ở tâm, nó sẽ phồng to trở thành sao kềnh đỏ, nuốt chửng trái đất vào lòng, rồi phát nổ sau đó. Sự kiện này sẽ xảy ra sau 5,5 tỷ năm nữa. Liệu lúc đó mới là ngày tận thế?

…Xác suất để một dạng sống thông minh đạt trình độ cao xuất hiện chỉ trong Ngân Hà của chúng ta thôi là rất nhỏ. Trong khi đó, vũ trụ mà con người quan sát được chứa tới 170 tỷ thiên hà. Giới khoa học chỉ ra rằng, nếu vũ trụ chỉ cần thay đổi một số thập phân thứ 16 của hằng số Planck, sự sống trên trái đất đã không thể phát sinh. Nếu coi sự phát triển của trái đất trong 4,5 tỷ năm qua như là khoảng thời gian 24 giờ của một ngày, thì lịch sử phát triển của loài người chỉ là 4 giây cuối cùng trước nửa đêm, mà tuổi của trái đất vẫn nhỏ hơn 14 tỷ năm tuổi của vũ trụ.

…Sự tồn tại của nhân loại xét cả về không gian lẫn thời gian đều vô cùng nhỏ bé, chỉ như một sự tình cờ đến mức vô nghĩa của tạo hoá mà thôi.
Có thể trong vũ trụ có nhiều nền văn minh phát triển tới trình độ cao, nhưng không phải nền văn minh nào cũng phát triển mãi mãi mà sớm muộn cũng sẽ bị diệt vong. Nguyên nhân có thể đến từ tự nhiên như va chạm thiên thạch, bão từ, động đất, núi lửa, sóng thần… Nhưng xét cho cùng, các thảm hoạ đó khó xảy ra ở mức độ huỷ diệt trong một khoảng thời gian chỉ vài nghìn đến vài triệu năm. Điều này quá nhỏ bé so với tuổi của vũ trụ.
Vì vậy, nguyên nhân diệt vong lớn nhất của các nền văn minh đến từ chính nội tại nền văn minh đó. Lượng vũ khí hạt nhân các nước đang nắm giữ đủ sức xoá sổ hoàn toàn sự sống trên trái đất. Còn biến đổi khí hậu, hiệu ứng nhà kính, hiện tượng nóng lên toàn cầu, nước biển dâng đang dần dần biến thành mối đe doạ cho hàng tỷ người mỗi ngày.
Tất cả điều đó là do đâu? Không phải do trời, không phải do đất, hay lực lượng siêu nhiên nào, cũng chẳng có hành tinh nào là Nibiru, càng không phải do mặt trời và các hành tinh hay do các ngôi sao vô tri khác, mà do chính con người. Chính chúng ta mới đang sở hữu “quyền năng” tự huỷ diệt chính mình.
Ngày 21/12 không phải ngày tận thế, nhưng nếu con người vẫn tin vào những tin đồn thất thiệt, đặt niềm tin vào những điều huyễn hoặc, mê tín, lợi dụng thì chẳng bao lâu nữa, loài người sẽ phải đối mặt với những thảm hoạ không thể cứu vãn nổi.
Ngày 21/12 tới sẽ là ngày đông chí, bắt đầu một mùa đông ở bắc bán cầu. Nhưng nếu chúng ta không hành động từ bây giờ, thì tới một ngày, trái đất sẽ vĩnh viễn là mùa đông lạnh giá vĩnh cửu, không còn sự sống./..

Và bức ảnh này nữa, mình cũng thích kinh:

Giới khoa học cho rằng, biến đổi khí hậu mới chính là mối đe dọa con người hiện hữu nhất, do đó loài người hãy đứng lên bảo vệ môi trường và sự sống của chính mình hơn là đặt niềm tin vào những điều huyễn hoặc.

Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2012

Cụ Bá Tân dạy

Đừng lại gần con ngựa,
Đặc biệt từ phía sau.
Lại gần bò phía trước
Cũng chẳng hay gì đâu.
Còn với bọn nham hiểm,
Miệng cười, bụng đầy dao,
Lại gần là nguy hiểm,
Bất kỳ từ hướng nào.

Hehehe!!!!!