Thứ Hai, 29 tháng 9, 2014

Đau

Đến hôm nay thì bé Phạm Thị Nhung ở Đức Bồng (Hà Tĩnh) có lẽ đã mồ yên mả đẹp. Thôi thế cũng xong một kiếp con người. Bé gái mất đi vì một tai nạn thương tâm mà nguyên do là vì cái đói. Trong khi đó, những con số 34 ngàn tỷ và 800 tỷ để đổi mới sách giáo khoa (SGK) vẫn nhảy múa trên các trang báo. Có lẽ nhiều người cũng đã biết về cái chết của bé Nhung- một học sinh lớp 3 ở Hà Tĩnh, sáng em phải nhịn đói đi học, đến 10 giờ thì mệt quá muốn xỉu đi, cô giáo cho em uống hộp sữa rồi gọi bố đến đưa về. Em đạp xe qua cầu, có lẽ vì choáng đã va vào thành cầu rồi rớt xuống sông chết đuối, bố nhảy xuống vớt con thì đã muộn. Câu chuyện làm cho ai đọc đến cũng thấy sốc, cũng thấy đau như đứt ruột. Vì đến khi bé Nhung ra đi rồi, tìm trong nhà không có một manh áo tử tế cho cháu mặc, bát cơm cúng cũng phải nhờ hàng xóm mang gạo đến cho. Nhà em vẫn nghèo rớt mùng tơi nhưng đã được xã cho ra khỏi diện nghèo để lên hộ cận nghèo vì thu nhập cả nhà 6 miệng ăn này đã được 4 triệu đồng/tháng. Thoát nghèo để lên “hộ cận nghèo”. Những khái niệm ấy xa lạ với hầu hết những ai đang sống ở thành phố. Chính quyền xã phân bua nói rằng họ không có lỗi. Cha mẹ em cũng không có lỗi. Bé Nhung chết chỉ vì tai nạn thôi. Nhưng cái đói là có thực, cái đói có lỗi, cái đói đã khiến một đứa trẻ không thể học nổi, phải bỏ dở buổi học giữa chừng. Cái đói đã khiến một đứa bé nghèo rơi xuống sông chết thảm. Trong cả nước này, liệu còn bao nhiêu đứa học trò như thế, bụng rỗng đi học, đi chân đất đi học, mặc áo quần rách đi học, và bữa đói bữa no? Tôi muốn kể cho bạn đọc nghe câu chuyện thương tâm về bé Nhung, chỉ để nói một điều rằng, trong khi xã hội vẫn còn những đứa học trò có thể chết vì đói như thế, thì người ta đang làm những dự án giáo dục ngàn tỷ như thế nào. Vài tháng trước đây, Bộ GDĐT gây sốc khi công bố một đề án đổi mới SGK trị giá 34 ngàn tỷ, dư luận phản đối ầm ầm, ông Bộ trưởng liền đăng đàn nói là “tại anh em khớp quá”, đó chỉ là “lỗi kỹ thuật”. Đến hôm 27/9 vừa qua, Bộ lại trình Ủy ban thường vụ Quốc hội một Dự thảo Đề án đổi mới chương trình, SGK giáo dục phổ thông sau năm 2015 với tổng kinh phí tròm trèm 800 tỷ đồng, khiến Chủ tịch Quốc hội phải thốt lên: “Từ 34.000 tỷ đồng xuống còn 800 tỷ đồng. Tôi sợ quá”. Nhưng chưa hết, Bộ vẫn “thòng” thêm một câu: “có thể còn kinh phí phát sinh”. Và nhiều người chưa hết hoang mang liệu cái khoản phát sinh này có lên tới con số ngàn tỷ hay không. Ai mà lường được. Vì từ 34 ngàn tỷ, Bộ vẫn kéo xuống được 800 tỷ thì kéo lên vài ngàn tỷ cũng là chuyện dễ như bỡn mà thôi. Những con số 34 ngàn tỷ và 800 tỷ ấy vẫn nhảy múa trên mặt báo, kéo dư luận vào một cuộc khiêu vũ chóng mặt và không ít hoang mang, không hiểu rồi đây, liệu con số chính xác nào sẽ được chốt lại. Chuyện ngàn tỷ cho đổi mới SGK phục vụ học trò cả nước đương nhiên là chuyện lớn. Chuyện bé gái lớp 3 chết trên đường về nhà vì đói quá, theo quý bạn đọc, là chuyện lớn hay nhỏ? Chắc có người sẽ bảo: Xời, hai chuyện này có liên quan gì đến nhau? Xin thưa, có liên quan cả đấy. Nếu các quan chức Bộ GDĐT nghĩ nhiều hơn đến những đứa học trò gia cảnh nghèo túng, đến những trường lớp liêu xiêu dột nát, những đứa bé mẫu giáo ngồi trong lớp mà chân vẫn dẫm trong bùn, những đứa bé phải nhờ dự án thiện nguyện cộng đồng “Cơm Có Thịt” mới khỏi bắt chuột để ăn, thì chắc chắn họ sẽ tính toán từng đồng dự án kỹ lưỡng hơn. Sẽ không có chuyện nay 34 ngàn tỷ, mai 800 tỷ và ngày kia là bao nhiêu tỷ tỷ không ai dự đoán nổi nữa. Không chỉ là chuyện dự án của Bộ GDĐT mà thôi, mỗi ngày, bao nhiêu lĩnh vực, có hàng trăm hàng ngàn dự án được ký duyệt, được thông qua, được rót tiền. Nếu những người có địa vị và quyền lực nghĩ đến những người nghèo mỗi ngày một nghèo hơn, những đứa bé nhịn đói đi học, có đứa như bé Nhung- ngã xuống sông mà chết, thì họ có thay đổi chút gì không? Có tiêu tiền dự án trách nhiệm hơn không? Tôi ước ao làm sao từ đây, trước khi đệ trình một dự án ngàn tỷ, ký duyệt một đề án ngàn tỷ trong ngành giáo dục, những người có trách nhiệm hãy nhớ đến bé Nhung trong một vài giây phút. Họ đang chi tiêu những đồng tiền thuế của dân, trong đó có cả những người dân nghèo và rất nghèo. Tiền ngân sách vẫn lãng phí ở đâu đó hàng trăm hàng ngàn tỷ đồng và ở đâu đó, những đứa bé nghèo như Nhung, vẫn chết vì đói, vì bệnh, ai biết đó là đâu. Nếu còn có kiếp sau, tôi cầu xin Thượng đế cho bé Nhung được đầu thai vào một xứ sở khác. (Nguồn: Đất Việt)

Chủ Nhật, 28 tháng 9, 2014

Vẫn y nguyên

Cách cả thế kỷ, Cụ Phan Chu Trinh nói về những đặc điểm của người xứ mình, từ xưa nó đã vậy và giờ nó cũng tương tự thế, huhuhu: “1. Trong khi người nước ngoài có chí cao, dám chết vì việc nghĩa, vì lợi dân ích nước; thì người nước mình tham sống sợ chết, chịu kiếp sống nhục nhã đoạ đày. 2. Trong khi người ta dẫu sang hay hèn, nam hay nữ ai cũng lo học lấy một nghề; thì người mình chỉ biết ngồi không ăn bám. 3. Trong khi họ có óc phiêu lưu mạo hiểm, dám đi khắp thế giới mở mang trí óc; thì ta suốt đời chỉ loanh quanh xó bếp, hú hí với vợ con. 4. Trong khi họ có tinh thần đùm bọc, thương yêu giúp đỡ lẫn nhau; thì ta lại chỉ quen thói giành giật, lừa đảo nhau vì chữ lợi. 5. Trong khi họ biết bỏ vốn lớn, giữ vững chữ tín trong kinh doanh làm cho tiền bạc lưu thông, đất nước ngày càng giàu có; thì ta quen thói bất nhân bất tín, cho vay cắt cổ, ăn quỵt vỗ nợ, để tiền bạc đất đai trở thành vô dụng. 6. Trong khi họ biết tiết kiệm tang lễ, cư xử hợp nghĩa với người chết; thì ta lo làm ma chay cho lớn, đến nỗi nhiều gia đình bán hết ruộng hết trâu. 7. Trong khi họ ra sức cải tiến phát minh, máy móc ngày càng tinh xảo; thì ta đầu óc thủ cựu, ếch ngồi đáy giếng, không có gan đua chen thực nghiệp. 8. Trong khi họ giỏi tổ chức công việc, sắp xếp giờ nghỉ giờ làm hợp lý, thì ta chỉ biết chơi bời, rượu chè cờ bạc, bỏ bê công việc. 9. Trong khi họ biết gắng gỏi tự lực tự cường, tin ở bản thân; thì ta chỉ mê tín nơi mồ mả, tướng số, việc gì cũng cầu trời khấn Phật. 10. Trong khi họ làm việc quan cốt ích nước lợi dân, đúng là “đầy tớ” của dân, được dân tín nhiệm; thì ta lo xoay xở chức quan để no ấm gia đình, vênh vang hoang phí, vơ vét áp bức dân chúng, v.v…”

Thứ Sáu, 26 tháng 9, 2014

Lạc quan và bi quan

* Bố ơi, người bi quan là người thế nào? - Đó là người không muốn vắt sữa con bò cái, vì sợ rằng sữa đã chua. * Một người đàn ông nói với bạn: - Tớ rất lạc quan về công việc kinh doanh của công ty tớ trong tương lai. - Vậy tại sao trông cậu lại buồn thế kia? - Vì tớ không tin chắc sự lạc quan của tớ là đúng... * Cậu có biết người thực sự lạc quan là người như thế nào không? - Đó là người tưởng rằng một phụ nữ sắp rời ca-bin điện thoại vì cô ta vừa nói “tạm biệt” với bạn gái ở đầu dây đằng kia. - Người bi quan là người như thế nào? - Đó là người vứt que diêm cuối cùng đi, nếu sau khi đã quẹt tất cả các que diêm trước mà không một que nào cháy.

Thứ Năm, 25 tháng 9, 2014

Tổ quốc nhìn từ biển

Nếu Tổ quốc đang bão giông từ biển Có một phần máu thịt ở Hoàng Sa Ngàn năm trước con theo cha xuống biển Mẹ lên rừng thương nhớ mãi Trường Sa Đất Tổ quốc khi chập chờn bóng giặc Các con nằm thao thức phía Trường Sơn Biển Tổ quốc chưa một ngày yên ả Biển cần lao như áo mẹ bạc sờn Nếu Tổ quốc hôm nay nhìn từ biển. Mẹ Âu Cơ hẳn không thể yên lòng. Sóng lớp lớp đè lên thềm lục địa. Trong hồn người có ngọn sóng nào không. Nếu Tổ quốc nhìn từ bao quần đảo. Lạc Long cha nay chưa thấy trở về. Lời cha dặn phải giữ từng thước đất. Máu xương này con cháu vẫn nhớ ghi. Đêm trằn trọc nỗi mưa nguồn chớp bể. Thương Lý Sơn đảo khuất giữa mây mù. Thương Cồn Cỏ gối đầu lên sóng dữ. Thương Hòn Mê bão tố phía âm u. Nếu Tổ quốc nhìn từ bao thương tích. Những đau thương trận mạc đã qua rồi. Bao dáng núi còn mang hình góa phụ. Vọng phu buồn vẫn dỗ trẻ, ru nôi. Nếu Tổ quốc nhìn từ bao hiểm họa. Đã mười lần giặc đến tự biển Đông. Những ngọn sóng hóa Bạch Đằng cảm tử. Lũ Thoát Hoan bạc tóc khiếp trống đồng. Thương đất nước trên ba ngàn hòn đảo. Suốt ngàn năm bóng giặc vẫn chập chờn. Máu đã đổ ở Trường Sa ngày ấy. Bạn tôi nằm dưới sóng mặn vùi thân. Nếu Tổ quốc neo mình đầu sóng cả. Những chàng trai ra đảo đã quên mình. Một sắc chỉ về Hoàng Sa thuở trước. Còn truyền đời con cháu mãi đinh ninh. Nếu Tổ quốc nhìn từ bao mất mát. Máu xương kia dằng dặc suốt ngàn đời. Hồn dân tộc ngàn năm không chịu khuất. Dáng con tàu vẫn hướng mãi ra khơi. (Nguồn: Nguyễn Việt Chiến)

Thứ Ba, 23 tháng 9, 2014

Ôi người Việt

Không rầu lòng sao được khi thấy những cảnh này đã và đang hiển hiện từng ngày, từng giờ ở xứ mình, hóa ra, ở cái xứ này, có một người nào đó đã nói: Đây không phải là nước chậm phát triển, kém phát triển mà là nước khó phát triển, mới thấy đúng vô cùng. Dân đã nghèo, kéo theo sự dốt, đã dốt lại còn muốn tỏ ra nguy hiểm nên mới thế này. Cái ông Nguyễn Quang Thiều, một ông thợ văn chương bảo: “Sự nghèo khó cũng là một nguyên nhân gây ra thái độ không tử tế, nhưng nó chỉ là một phần rất nhỏ. Lấy ngay lịch sử của dân tộc như một minh chứng về chúng ta trong những năm tháng thật đói khổ, nghèo khó. Tôi nhớ mẹ tôi thường giã muối ngô chứ không phải muối vừng, ngô rang lên giã với muối để mình ăn cơm nắm và đầy khoai, tại sao lúc đó người ta lại có thể sống đẹp đẽ, hồ hởi đầy khát vọng như vậy? Và tại sao khi có ngôi nhà đầy vương giả nhưng bên trong những ngôi nhà đó lại chứa đựng đầy hận thù?" Thì thế, mới minh chứng cho những điều gì đang xảy ra hàng ngày, và mọi người không lấy gì là kinh ngạc, bởi nó quá đời thường ở Việt Nam. Đây: ****Ngày 21/9, tuyến cao tốc Nội Bài – Lào Cai được thông xe toàn tuyến với tổng chiều dài 245 km, rút ngắn thời gian di chuyển còn một nửa. Tuy nhiên, chỉ sau khi thông xe vài giờ, nhiều tài xế đã phản ánh có tình trạng rải đinh trên tuyến đường này. Anh Bảo Sơn, một tài xế đi qua tuyến đường này cho hay, sau khi thông xe toàn tuyến vài giờ, tại km21-190, thuộc địa phận thị trấn Gia Khánh, huyện Bình Xuyên, tỉnh Vĩnh Phúc xuất hiện một cậu bé khoảng 10 tuổi rải đinh tự chế. Theo ghi nhận của phóng viên, trưa 22/9 tại km21-190 cao tốc Nội Bài – Lào Cai (thuộc địa phận thị trấn Gia Khánh, Bình Xuyên, Vĩnh Phúc) xuất hiện một số ốc vít nhọn, đinh tán rơi vãi trên lòng đường. Những chiếc ốc vít này có chiều dài khoảng 2 cm, một số bu-lông có chiều dài 3-4 cm. “Tất cả các phương tiện đều di chuyển với vận tốc từ 80-120km/h. Vì thế, nếu xe đâm phải đinh tự chế sẽ bị mất lái và rất dễ xảy ra tai nạn, nhẹ thì bị hư hỏng xe, nặng thì ảnh hưởng tới tính mạng”, anh Bảo Sơn chia sẻ. Sau khi chứng kiến cảnh rải đinh trên, tài xế này đã thông báo tới ban quản lý đường và công an giao thông. Đồng thời, anh cũng cảnh báo tới tất cả anh em, bạn bè cẩn thận khi đi qua tuyến đường. ****Gia đình bác sĩ chết ngạt trong ôtô: Người đi đường thờ ơ? Đến chiều 22/9, người dân ven quốc lộ 62 thuộc địa bàn ấp 5, xã tân lập huyện Mộc Hóa (Long An) vẫn xôn xao về vụ ôtô lao xuống ao nước (không phải kênh như thông tin ban đầu) làm bốn người thiệt mạng rạng sáng nay. Đoạn đường thẳng tắp không một vết ổ gà, hai bên đường là những tán cây xanh mướt đã không còn bình lặng như thường ngày khi vài người đến cắm những nén nhang tại vị trí chiếc ôtô 4 chỗ bị lật. Trong tai nạn này, ngoài tài xế Đặng Anh Thi (30 tuổi), ba người còn lại là vợ chồng bác sĩ Đặng Chí Đông Giang (48 tuổi) và em ruột Đặng Thị Tuyết Trinh (45 tuổi) đều ngụ khu phố 1, thị xã Kiến Tường, Long An. Ngồi thừ trong căn nhà cách hiện trường một đoạn ngắn, anh nông dân Trương Văn Tuấn, người đầu tiên phát hiện tai nạn kể, 4h30 sáng, đang lui cui trong nhà anh bỗng nghe tiếng rít rất khủng khiếp. Sau đó là một âm thanh lớn như có vật gì rơi xuống ao nước. "Chạy ra xem tôi thấy đèn xe nhấp nháy dưới ao nước ven quốc lộ. Một mình không thể làm được gì, tôi lấy đèn ra giữa lộ để tìm người cứu giúp", anh Tuấn nhớ lại. Thấy chiếc ôtô đầu tiên chạy đến, anh quơ đèn và hô lớn “có người bị nạn, làm ơn cứu giúp” nhưng chiếc xe vẫn không dừng lại. Bà Nguyễn Thị Lài ở gần đó hay tin chạy đến cũng gắng sức kêu các xe dừng lại để hỗ trợ cứu các nạn nhân nhưng không được nên chạy khắp nơi gọi bà con. ****Thái Lan bắt 3 người Việt bắt cóc, cắt ngón tay đồng hương Cảnh sát Thái Lan đã bắt giữ 3 nam giới người Việt bị cáo buộc bắt cóc đồng hương để lấy tiền chuộc. Trong một vụ việc, 3 người này còn cắt ngón tay của nạn nhân để đe dọa. Các vụ bắt giữ được tiến hành sau khi Tai Hua Hai, 39 tuổi, làm nghề bán cá dạo ở chợ Thành phố Bang Yai, tỉnh Nonthaburi, bị bắt cóc. Các nghi phạm được xác định là Nguyen Tai Hai, 27 tuổi, Niam, 28 tuổi, và Long, 28 tuổi. Những người này đã xuất hiện trong cuộc họp báo của cảnh sát vào hôm thứ bảy vừa qua. Cảnh sát cho biết băng nhóm trên đã bắt cóc Tai Hua Hai ở khu ở tại quận Bang Yai và yêu cầu vợ anh phải trả 1,5 triệu baht tiền chuộc. Khi người vợ chỉ đưa cho chúng 100.000 baht, chúng đã cắt một ngón út của nạn nhân và gửi cho người thân của anh với lời đe dọa sẽ cắt cả cánh tay vào lần sau. Vợ của nạn nhân sau đó đã tìm kiếm sự giúp đỡ của cảnh sát ở Bang Yai. Sau đó, cảnh sát đã tìm thấy nạn nhân bị kiệt sức, bị bịt mắt và bị xích ở trong nhà vệ sinh của một ngôi nhà bỏ hoang. Hiện cảnh sát đang tìm kiếm thêm 2 nghi phạm nữa. Một người là Thongsin, được cho là thủ lĩnh băng nhóm, và Nguyen Tian Lab, kẻ đã cắt ngón tay của Tai Hua Hai. Cảnh sát cho biết băng nhóm này trước đó đã bắt cóc một cậu bé người Việt và đã lấy được khoản tiền chuộc là 80.000 baht. ***VTV "dạy" chặt đầu baba: Giáo dục thế thì thật đáng sợ! Vừa qua, trong chương trình Vua đầu bếp phát sóng ngày 20/9, cảnh tượng các thí sinh vật lộn với hàng loạt động vật sống như ba ba, cá trình...khiến người xem giật mình. Đặc biệt, hành động chọc mắt, chặt đầu con baba của một thí sinh đã bị nhiều cư dân mạng nhận xét là "quá dã man", "không phù hợp để đưa lên sóng truyền hình"... Ông Đinh Ngọc Hải - Hội Bảo vệ Thiên nhiên và Môi trường tỉnh Cao Bằng, thuộc Hội Bảo vệ Thiên nhiên và Môi trường Việt Nam cho rằng : "Việc đưa những hình ảnh chọc mắt, cắt cổ động vật sống ngay trên sóng truyền hình là phản cảm, không thể chấp nhận, phản giáo dục". Đây là một hành động đáng phê phán, bởi đối với tất cả các loài động vật, dù không thuộc diện phải phải bảo vệ, quan tâm ở mức tối đa, cũng không nên giết mổ, không nên đánh đập như thế. Vì vậy, đó là một hành động thiếu văn hóa.. Trước đó, trên màn ảnh truyền hình cũng đã có rất nhiều trường hợp giết động vật như trong bộ phim Vừa đi vừa khóc, 4 chú mèo được đưa vào trong phim cũng bị dìm nước, trong khi trên phim lại là hình ảnh chúng được cứu vớt đầy tính nhân văn, đậm tình người, câu chuyện này nhận rất nhiều phản đối từ dư luận, đó là sự giả dối trên phim ảnh. /..

Chủ Nhật, 21 tháng 9, 2014

Ngồi buồn vạch cúc…xem phim nước mình

Thấy cái cậu đạo diễn được cho là tài ba của xứ mình làm bộ phim mất hơn hai chục tỷ rồi nhập kho, vì chiếu chẳng có ma nào xem, mới hay phim của người Việt thậm tệ đến thế nào. Một bộ phim tiêu tốn cả hàng chục tỷ đồng, vậy bao năm qua, có bao nhiêu tỷ đổ vào những bộ phim như vậy để rồi xếp xó. Tiền đấy là tiền dân, tiền của những con người lam lũ, còng lưng chắt chiu từ những mùa vụ nắng rát mặt, rét buốt chân. Trong khi bao trẻ em miền núi, vùng sâu, vùng xa còn ăn đói, mặc rách, trường thì sập sệ, bàn ghế thì gãy đổ, chỉ cần một tỷ đồng, bọn trẻ có thể được một chỗ ngồi học tử tế hơn. Ấy vậy mà, những đống tiền tỷ kia cứ dễ dàng ấn vào tay những cậu văn nghệ sỹ có tý “bỗng” vào là bán giời không văn tự, phét đến tận mây xanh, rằng tác phẩm của mình là nhất! Để rồi khi tiền đã giải ngân xong, chuyển hóa thành những bộ phim vô thưởng, vô phạt, đến nỗi khán giả không lấy một bóng người ngó qua mới thấy sự phí phạm đến vô cùng! Mình đọc cái này trên Giáo dục Việt Nam, thấy quá nhiều cái đúng cho phim Việt Nam, chẳng thế, ông Khoa ông ấy bảo ở nhà vạch cúc mà xem C, còn hơn vào rạp xem phim của cái nước mình nó sản xuất…hahaha Câu chuyện khán giả thờ ơ với những bộ phim sản xuất trong nước không phải là chuyện mới. Nó đã và đang tiếp tục làm cho các nhà sản xuất phim trong nước phải đau đầu. Vậy, đâu là nguyên nhân khiến khán giả không mặn mà với điện ảnh nước nhà. Một bộ phim hấp dẫn phải xuất phát từ một kịch bản tốt. Không có bất cứ đạo diễn nào có thể nhào nặn ra một bộ phim hấp dẫn dựa trên kịch bản dở. Kịch bản có thể coi là yếu tố quan trọng mang tính quyết định cho sự thành bại của một bộ phim. Tuy nhiên, điện ảnh Việt đang thiếu một đội ngũ biên kịch chuyên nghiệp đủ tâm và đủ tầm để cho ra đời những câu chuyện thực sự hấp dẫn, mang hơi thở của thời đại. Ở lĩnh vực phim truyện, đa số các đạo diễn, nhà sản xuất kiêm luôn người biên kịch. Đôi khi, họ vừa chỉ đạo diễn xuất vừa “sáng tác” kịch bản. Do vậy, nhìn chung, kịch bản của không ít bộ phim Việt Nam khá hời hợt về nội dung. Thậm chí, không ít bộ phim như Cát Nóng, Tối nay, 8 giờ (của đạo diễn Lê Hoàng); Bụi đời Chợ Lớn,…bị cho là thiếu logic trong tình tiết của truyện. Ngay cả những bộ phim ăn khách như Scandal, Mất xác, Mỹ nhân kế… vẫn tồn tại những hạt sạn to đùng trong tình tiết và diễn tiến của truyện phim. Ở các bộ phim truyền hình, các nhà sản xuất và đạo diễn luôn phải “gồng mình” để kéo bộ phim ra 30 – 40 tập cho phù hợp với “tiêu chuẩn”. Thêm vào đó, kết cấu và tình tiết của truyện phim khá đơn giản. Do vậy, người xem chỉ theo dõi vài tập đầu là có thể “đoán” được tuyến nhân vật cũng như kết thúc của truyện phim. Điều này không tạo cho khán giả cảm giác háo hức, chờ đợi được theo dõi những tình tiết bất ngờ của phim. Có rất ít bộ phim Việt như Gió làng Kình, Ma làng, Ngõ lỗ thủng,… đi vào những góc cạnh, những vấn đề thời sự nóng hổi của cuộc sống. Việc kịch bản chạy theo thị hiếu tầm thường làm cho phim Việt xa rời thực tế cuộc sống. Các bộ phim truyền hình Việt thường thực hiện kiểu quay hình trước, lồng tiếng sau. Diễn viên lồng tiếng thường phải cố gắng để làm sao cho tiếng phù hợp với khẩu hình. Điều này khiến cho lời thoại trở nên khô cứng, thiếu cảm xúc. Cùng với sự ngô nghê, thiếu logic của lời thoại, cách “diễn tiếng” này làm cho phim Việt bị chai cứng về cảm xúc. Người xem cảm thấy nhàm chán trước những lời thoại đều đều không cảm xúc của diễn viên. Không chỉ thế, không ít bộ phim khẩu hình của diễn viên không đi đôi với tiếng. Nó khiến người xem có cảm giác đang được xem “nói nhép” một cách lộ liễu. Đặc điểm chung nhất trong các bộ phim Việt Nam chính là cách ngắt câu khá vô lý của các diễn viên lồng tiếng. Những lời đều đều và cách ngắt nhịp độc nhất vô nhị kiểu như: “Anh ấy… đang rất buồn” hoặc: “Tôi không ngờ… anh lại… có thể làm…như thế”. Không chỉ có lời thoại của nhân vật, những âm thanh từ ngoại cảnh cũng khá thô và đầy tính sắp đặt. Đôi khi nó trở nên thô vụng và vô lý đến không thể chấp nhận được. Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến phim Việt kém hấp dẫn khán giả xem truyền hình. Diễn viên là một trong những yếu tố làm cho phim Việt càng trở nên kém hấp dẫn. Hầu hết các bộ phim đều sử dụng các diễn viên “tay ngang”. Sự thiếu kiến thức về diễn xuất cũng như vốn sống làm cho các diễn viên không thể lột tả hết những cảm xúc của nhân vật (vốn đã khá gượng ép về mặt kịch bản). Do vậy, người xem dễ dàng nhận ra sự cố gắng để “khóc” cho thật giống… khóc của diễn viên. Việc diễn viên phải gồng mình để diễn tròn vai càng làm cho bộ phim trở nên nặng nề và đầy tính kịch. Không chỉ thế, để thu hút khán giả, không ít đạo diễn mạnh dạn mời các hotgirl tham gia diễn xuất. Những “người nổi tiếng” vì ngực khủng, phát ngôn sốc này trở thành một trong những nguyên nhân biến điện ảnh Việt trở thành thảm họa. Thêm vào đó, những lời thoại đầy tính kịch, thậm chí sáo mòn khiến cho các bộ phim truyền hình trở nên kịch và xa rời với đời sống thực tế. Rất khó để khán giả có thể thấy một đoạn thoại thực sự đời thường trong các bộ phim Việt. Đây cũng chính là một trong những nguyên nhân khiến cho phim Việt luôn xa lạ với khán giả./..

Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014

Ru Đời Đi Nhé

Có khi mưa ngoài trời, là giọt nước mắt em. Đã nương theo vào đời, làm từng nỗi ưu phiền. Ngoài phố mùa đông đôi môi em là đốm lửa hồng, ru đời đi nhé cho ta nương nhờ lúc thở than. Chân đi nằng nặng hoang mang, ta nghe tịch lặng rơi nhanh, dưới khe im lìm. Ru đời đi nhé, ôi môi ngon này giữa trần gian. Ru từng chiếc bóng lênh đênh vào giấc ngủ ngon. Cho tôi tay gối mong manh, cho tôi ôm lấy vai thon./.. (Nguồn: Trịnh Công Sơn) … Mưa nhiều quá, gần một tuần nay rồi! Bất chợt thấy một điều đắng chát trong lòng. Đời người trôi dần tới điểm kết thúc của sự sống, một khoảng thời gian quá ngắn ngủi trong dòng thời gian vô tận, cuộc sống thì vô tình, trung thực, khách quan đến lạnh lùng với đời người, với mỗi số phận con người. Có phải vậy nên con người luôn bấu víu vào một niềm tin nào đó để tồn tại cho hết cuộc hành trình ngắn ngủi của mình? Nhưng niềm tin đâu phải lúc nào cũng được bảo hộ? Khi quá tin vào một điều gì đó, sự thất vọng sẽ không thể cứu vãn được khi niềm tin tan vỡ! Niềm tin có thể tồn tại được không khi cứ phải đuổi theo những cung bậc thăng trầm của tình cảm, niềm tin có thể nguyên vẹn được không khi không còn chỗ nào để bấu víu? “ Ru đời đi nhé, cho ta nương nhờ lúc thở than…”, ngoài kia, quê cũng sắp vào đông, lại một mùa đông nữa mãi mãi đi qua đời mình!!!

Thứ Năm, 21 tháng 8, 2014

Chuyện phim ảnh

Cái sự xem phim giờ thấy thật phong phú đa dạng, lúc nào và ở đâu cũng có, thế mới biết thời đại văn minh, con người sung sướng vô cùng, nhất là tụi trẻ. Chẳng cần đi đâu thì ở nhà, cầm cái điều khiển đứa trẻ lên ba bấm túi bụi là màn hình ti vi to như cái bàn sẽ chuyển từ kênh này sang kênh kia, thỏa sức chọn phim mà xem, chẳng hoạt hình thì chuyện cổ tích rồi văn nghệ, văn gừng. Không thích xem thì đi ra rạp, giờ nào cũng có phim chiếu cho mà xem, no mắt, phim bây giờ cũng khác ngày xưa, tận ba, bốn D gì đó, mà có khi tận mười D gì rồi ấy chứ, bởi khoản này mình mù tịt vì gần 30 năm rồi đâu có biết xem phim màn ảnh lớn trong rạp. Nhớ lại cái thời tuổi thơ ảm đạm của mình cách đây mấy chục năm, những năm đó đã thuộc về thế kỷ 20. Phim ảnh là điều vô cùng xa xỉ đối với những đứa trẻ như mình. Thậm chí cả với những người đã nhớn. Lần đầu tiên biết chiếu phim là hồi mình 5 tuổi, ngày ấy, mẹ gửi mình về ở với ông nội ở quê, mà quê mình, ngày ấy mọi người gọi chiếu phim là chiếu phin. Năm ấy, vẫn nhớ dư in trong đầu, nhà ông nội ngay ở đình làng, cạnh đình có cái sân gạch rất rộng, gọi là sân kho ( ngày ấy thấy nó rộng, nhưng sao giờ về nhìn nó bé tí, cũng thể do mình già đi, nên mắt có vấn đề! Hehehe). Buổi tối, nghe tiếng cái máy gì đó nổ rì rì, ánh đèn thì sáng quắc, hắt lên một vùng văn minh khá rộng giữa làng, cái ánh sáng văn minh ấy báo hiệu cho các làng khác, xã khác rằng, tối nay ở đây có chiếu phim! Rồi sau đó là tiếng người nói oang oang trong cái loa sắt, mình thật kinh ngạc, vì sao nói to quá thể vậy? Mình hỏi ông? Người ta làm gì ở sân đình làng vậy? Ông bảo: - Tối nay có đoàn chiếu bóng về phục vụ mọi người! Mình hỏi, chiếu bóng là gì hả ông? Ông tiếp lời: - Là chiếu phim! Vậy là chỉ biết đến đó, vì ông cũng chẳng cho mình đi ra sân kho, mặc dù rất thèm bởi cái thứ ánh sáng mê hoặc của mấy cái bóng điện giữa đêm quê mịt mùng tối om. Ông nói, ở đó đông người, ra chỉ có lạc hoặc bị mẹ mìn bắt đi! Mình vào lớp bốn, mẹ cho xuống trường ở tập thể, nơi ấy cách quê nội mấy cây số. Lần đầu tiên được mẹ cho đi xem phim là nhân một dịp gì đấy chẳng nhớ nổi nữa, có đội chiếu bóng 97 của huyện Ân Thi về chiếu phục vụ bộ phim: “ Kỵ sỹ không đầu”. Tất cả địa điểm chiếu phim hồi đó đều là ở sân kho, ngày thì để phơi thóc, đêm thành rạp chiếu phim. Biết được đi xem, cả chiều hôm đó không còn thiết tha gì ăn uống, chỉ mong cho trời mau tối để được đến sân kho hợp tác xã xem người ta chiếu phim dư thế nào. Trời sẩm tối, nuốt vội bát cơm với nước canh toàn muối không mì chính, cùng mẹ và mấy cô trong dãy tập thể rảo bước nhanh về phía ánh đèn hắt lên sáng rực một vùng. Người đâu mà đông thế, lần đầu tiên thấy toàn người là người, đông đến hoa cả mắt. Mình giục mẹ vào đi, mẹ bảo chờ cô Hiền mua vé ra rồi mới vào được, lúc sau, thấy mỗi người cầm trên tay một tờ giấy bé tí, đen xỉn, mình mới biết đấy là cái vé để được vào sân xem phim. Mình bẩu, sao con không có, cô Hiền bảo, trẻ con không cần vé, phim này là phim người lớn, đáng lẽ trẻ con phải ở nhà. Mình nghe thế chỉ sợ người ta đuổi ra, tưn nhiên cầm chặt lấy tay mẹ như keo dính chuột. Dòng người xô đẩy, hỗn loạn đi vào giữa hai cái dây thừng, trên đầu là một chiếc bóng điện lắc la, lắc lư, toàn những con gì bay qua bay lại bám kín cả cái dây điện và thân cây gần đó. Sau một hồi xô đẩy, cuối cùng mình và mọi người cũng lọt được vào trong sân kho, mồ hôi, mồ kê nhễ nhại vì chen lấn, vừa hôi, vừa chua như cứt mèo! Sau một hồi tìm được chỗ ngồi, giữa biển người nhốn nháo, mẹ và các cô mỗi người rút ra một chiếc dép làm ghế. Mình được ưu tiên ngồi lên hòn gạch cho cao, cũng chẳng biết ai nhặt được hòn gạch ở đâu, từ lúc nào mà mình lại được cái ghế xịn đến vậy! Người đông, đêm hè, cái sân gạch cả ngày phơi nắng giờ bốc ngùn ngụt hơi nóng làm ai cũng ướt đẫm lưng áo, mồ hôi cháy trên má ròng ròng, may mẹ mang quạt giấy đi theo chứ không thì người như bị luộc. Đến giờ chiếu, lần đầu tiên mình nhìn thấy những hình người khổng lồ phi ngựa chạy ầm ầm trước mặt, hết nhìn lên cái màn ảnh bằng vải trắng có viền đen bốn chung quanh lại nhìn ngược về cái máy chiếu chạy xè xè. Tiếng trên cái loa sắt cứ lẫn lộn với nhau, lúc thì xì xồ, lúc thì lại là tiếng ta, mẹ giải thích, đây là phim nước ngoài, nên có cái chú ở đội chiếu bóng ngồi ở cuối sân phải thuyết minh bằng tiếng Việt. À ra vậy, mình giờ mới hơi hiểu ra sự việc. Cứ vậy, một lúc đèn bừng sáng lên, lại thấy có chú tháo tháo, lắp lắp gì đó, rồi đèn lại tắt đi và máy lại xè xè…, mình ngồi một lúc lâu nhìn lên màn ảnh thì mắt díp lại. Ngủ gật một lúc thì thành ngủ thật, đến lúc nghe tiếng mẹ gọi dậy đi hết phim rồi mình mới giật bắn mình đang nằm trong lòng mẹ ngủ một giấc ngon ơ, áo ướt như dội nước. Mình nhìn quanh, thấy không phải là mỗi mình mình ngủ mà cơ man nào là trẻ con đang bị đánh thức gọi dậy đi về. Hehehe, cái sự xem phim ở quê thế kỷ trước là vậy, chỉ cần biết có đội chiếu bóng về là mừng rơn, chẳng cần biết phim gì, trẻ con thường loanh quanh ra hỏi mấy cái ông máy nổ hoặc máy chiếu là có bao nhiêu cuốn, càng nhiều thì càng hay, hôm nào biết phim chỉ có dăm bảy cuốn là chán ngắc, phim vớ vẩn. Ngày ấy, mỗi huyện chỉ có một hai đội chiếu bóng lưu động, nên cứ đi quanh huyện là mất cả mấy tháng, nên mỗi xã chỉ được phục vụ một hai tối là cùng. Cũng từ buổi ấy, cứ thấy có cái xe bò, kéo theo một đống lùm lùm phủ bạt, có hai cái cây tre dài thò ra đi về ngang qua cổng trường là trẻ con ùn ùn kéo nhau ra hô toáng lên: phin về, phin về… Buổi chiều, tầm bốn rưỡi, năm giờ đi qua sân kho, nhìn thấy cái phông vải trắng chuyển màu cháo lòng, viền đen, kéo qua hai cây tre và bốn sợi dây thừng căng ra bốn góc, cùng với cái loa sắt méo mó khọt khẹt treo cạnh màn màn ảnh là lòng thấy rộn ràng khó tả, mừng như bắt được vàng, chạy nhanh về nhà xin được đi xem. Mình nhớ có lần, cùng ông anh đi xem, đang xem, thấy nhốn nha nhốn nháo, cái phông vải tự nhiên đổ kềnh ra, loa thì bị gạch ném bẹp dúm, hỏi ra mới biết là các giai làng tranh nhau tán gái, tức khí lên đánh nhau, phá luôn cả phông màn của đội chiếu bóng. Có hôm đang xem, tự nhiên thấy giọng ông thuyết minh khèn khẹt như cơm khê: Yêu cầu đồng chí máy nổ tăng cho mười vôn điện, thế là lúc sau lại thấy giọng ông ấy trong trở lại và màn hình thì đầy phè ra, tài thật! Cũng có lần, đội chiếu bóng về, chiếu phim toàn bị đứt, cả buổi chiếu, đứt mấy chục lần, thanh niên trai tráng la ó ầm ĩ, đốt cả phông màn, thế là đành hoãn buổi chiếu, sáng mai đội chiếu bóng thu xếp đồ nghề lên xe bò di chuyển, mặc dù theo lịch vẫn còn một tối nữa. Trước khi đi, ông đội trưởng còn nói với theo một câu: Bao giờ bò đực đẻ thì mới về đây chiếu lại cho mà xem. Mình và bọn trẻ con trong dãy tập thể nghe mà sợ, mà buồn mấy hôm không thôi, bởi thế thì từ nay hết được xem phim rồi còn gì nữa. Nhớ những lần, phim về, mừng khấp khởi trong lòng, về nhà xin tiền mẹ đi xem, mẹ bảo không được đi, mình hỏi sao lại vậy? Mẹ bảo đấy là phim người lớn, không xem được, tối ở nhà nằm úp mặt xuống gối khóc vì tiếc không được đi, cứ nghe tiếng loa ở sân kho vọng về là nước mắt lại trào ra. Bây giờ mình vẫn nhớ hai bộ phim mẹ cấm không cho đi xem là “Mối tình đầu” và “Ngày Lễ Thánh”. Ngày ấy, có lần được đi xem bộ phim “ Cô Nhíp”, xem xong, về đêm nằm mơ mình là diễn viên điện ảnh, tỉnh dậy mới thấy đang nằm còng queo trên giường, tiếc hùi hụi, buồn mấy ngày không hết. Bẵng đi hơn chục năm, bắt đầu có ti vi đen trắng, mỗi làng lác đác có một hai chiếc, cái sự xem phim ở sân kho cũng đã không còn là nỗi háo hức như ngày trước nữa, nhưng vẫn là cơ hội của các anh, các chị làng trên, xóm dưới đến xem thì ít mà hẹn hò nhau thì nhiều. Bởi vậy, chuyện đấm đá nhau trong lúc xem phim và tan phim vẫn xảy ra như cơm bữa, cho đến khi có một vụ trọng án gần chết người vì thanh niên đâm nhau ở xã bên cạnh vào một buổi chiếu phim thì mẹ cấm mình không được đi xem phim nữa. Cũng kể từ ngày ấy, cái sự xem phim ở sân kho nhạt dần trong mình, để đến giờ phim trong rạp cũng không lai vãng tới. Có lẽ gần 26 năm không phim ảnh gì đâm lười, nhất là xem phim của Việt mình sản xuất, tệ kinh lên được, mới thấy cái anh thần đồng thơ Khoa phán đúng ghê: “Ngồi buồn vạch cúc xem…. Còn hơn vào rạp xem phim nước mình”./..

Thứ Ba, 19 tháng 8, 2014

Miếng ăn mang sự đau khổ của người và chó

Có thể nói, miếng ăn thực khách đưa lên miệng ở các nhà hàng thịt chó thấm đẫm nỗi đau của cả người và chó. Có thể, món thịt chó ở Việt Nam sẽ tồn tại mãi. Nhưng, sự vận hành của ngành công nghiệp này đã nhuốm mầu đau khổ và tàn bạo... Tại Việt Nam, hầu như nhà nào ở nông thôn cũng mất 1,2 con chó. Có nhà mất tới 10 con trong những năm qua. Liên tục xảy ra những vụ trộm chó bị đánh chết, và gần đây là người đuổi theo trộm chó bị tử vong. Đi đâu, ở đâu cũng có thể gặp những con chó bị trầy xước ở chân, ở cổ do bị kéo lê trên đường khi bị bắt. Hoặc hàng trăm con bị dồn nén ngạt thở trên thùng xe tải, hay bị nhồi thức ăn cho tới nôn oẹ, lử đử rũ rượi trong những cơ sở thu gom. Trong một cơ sở thu mua chó ở làng Sơn Đông, xã Thành Lộc, Hậu Lộc, Thanh Hoá, một người cầm một cái kìm dài khoảng một mét rưỡi. Anh ta ngó xem bụng con chó nào lép, rồi thò kìm kẹp cổ con đó, lôi ra một cái máy bơm, trông giống máy bơm nước từ giếng lên nhưng to hơn nhiều. Hai người giữ con chó nằm ngửa, đưa mồm nó vào một cái ống. Một người khác đứng trên một cái ghế, đu người kéo một cái cần dài khoảng hai mét trên cao để bơm thức ăn vào bụng con chó. Xong, con chó lại bị cặp cổ tống vào chuồng. Dưới sàn trắng xoá đồ nôn ra của những con vật khốn khổ vốn được coi là rất trung thành với con người. Những cơ thể nép vào nhau run rẩy, những cặp mắt tuyệt vọng nhìn qua song sắt... Khác với lợn, gà, chó được chăm nuôi đơn giản, không tốn công sức và đầu tư. Chỉ bằng cơm thừa canh cặn, con chó vẫn lớn được. Bà Thu, 78 tuổi ở xóm 3, Xã Thượng Sơn, huyện Đô Lương, Nghệ An mỗi năm bán được 4 con chó làm hai đợt. Mỗi đợt thu về chừng 1,8 triệu. Mặc dù đã có tiền tuất của chồng, tiền các con biếu hàng tháng nhưng số tiền thu nhập từ nuôi chó giúp bà có đồng ra đồng vào, dùng vào việc phúng viếng, cưới xin, cho các cháu nhỏ. Lượng tiêu thụ thịt chó ở Việt Nam là rất lớn. Ở làng Sơn Đông, cứ chiều về là có rất nhiều xe tải chở đầy chó đi phân phối ở các tỉnh ở miền Bắc. Một cơ sở làm thịt chó nhỏ, đồng thời là nơi chế biến, bán thịt chó cho các nhà hàng ở thôn Tó, Tây Mỗ, Từ Liêm, Hà Nội hay ở khu chợ tạm Trung Mỹ Tây, Sài Gòn một ngày giết thịt từ 20 tới 70 con, tuỳ theo lượng khách. Hầu như, tại huyện nào ở Việt Nam cũng có nơi giết mổ, chế biến chó. Là một nguồn thu về kinh tế và là một món khoái khẩu phổ biến như vậy thì việc kêu gọi không ăn thịt chó sẽ là điều không tưởng! Vấn đề đáng bàn ở đây, là “ăn” như thế nào, chứ không phải là có nên ăn hay không. Trong ấy, việc “ăn” ở đây liên quan tới hành trình đau khổ những con vật phải chịu đựng trước khi biến thành miếng thịt. Xã hội không thể chấp nhận sự vận hành có nhiều yếu tố phi pháp của khâu thu mua chó, sự đối xử nhẫn tâm đối với con vật trước khi giết thịt, bởi vì cái ác đối với con vật là tiền đề dẫn tới cái ác với con người. (Nguồn: Vietnamnet)

Thứ Tư, 13 tháng 8, 2014

Tháng 7 mưa Ngâu

Mùa này, ngoài ấy lại bắt đầu mưa tầm tã, tháng Ngâu đã sang được 2 tuần rồi! Ngày xưa, nhớ mùa Ngâu trong bão, gió giật liên hồi và mưa xối xả cả đêm, sáng ra, nhãn, bưởi, ổi rụng đầy sân, đầy lối đi, những quả bưởi xanh nổi lềnh bềnh dưới ao, ông nội chống gậy ra nhìn xót ruột. Mùa mưa trong này không giống mùa Ngâu ngoài ấy, nhưng vẫn có cảm giác như nó đang ở đâu đây… Đêm nằm nghe tiếng nước rơi tí tách ngoài hiên, giật mình thấy tiếng gậy lọc cọc của ông nội gõ trên sân gạch, có cả tiếng những cây tre cọ vào nhau ken két và cả lá xạc xào, xạc xào từng hồi. Ngỡ đang cùng em trên đường quê lát gạch, ướt đẫm nước mưa, những con đường gạch hẹp của làng đón bước chân em ngập ngừng trong chiều thu bỗng trở nên thao thiết! Nhớ chiều nào ra thắp hương ông bà nội, con cháu hỏi, sao chú không đưa cô về? Cánh đồng quê rộng mênh mông, bao năm vẫn không có gì thay đổi, vẫn toàn lúa là lúa với lác đác bóng người thăm đồng muộn, thân gầy bước thấp bước cao, tất bật quanh năm chẳng đủ ăn. Cúi xuống nhặt cỏ may bám đầy hai ống quần thật lâu mà vẫn không trả lời được câu hỏi của nó. Mới đấy mà đã sang thu, cái mùa đặc trưng của ngoài đó, heo may về ngập không gian, báo hiệu cho một mùa đông cũng sắp trở lại. Một mùa đông ao ước cùng em đi dọc triền đê, đón gió Bắc thổi từng cơn về, lạnh cóng tay, buốt má, cảm giác ấy bây giờ đã không thể năm nào cũng có được nữa! Thu đã sang, để hoa sữa đơm bông, ngào ngạt hương dọc đường Nguyễn Văn Linh, vẫn còn mùi rơm rạ đốt từ phía cánh đồng bên đường Triệu Quang Phục bay về, nồng nàn, thơm mùi lúa mới. Vẫn còn những làn khói chiều bốc lên phía xa xa từ thửa ruộng mới gặt, vẫn có tiếng gọi con trẻ về ăn cơm chiều muộn đâu đó vẳng về… Sẽ bên nhau trong không gian đó, để cảm nhận nỗi nhớ khi xa quê đằng đẵng bao ngày, đã hứa với nhau như vậy, lòng chẳng bao giờ nguôi ngoai. Tháng 7 mưa Ngâu, heo may đã về…