Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2015

Tết

Bốn Tết trời Nam… Tết này mát hơn ba Tết trước. Sáng 30, dậy sớm, mùi hương vòng cháy suốt đêm ngan ngát, mở tung cửa giữa, nhìn ba nhành lan hồ điệp, bông trắng tinh khôi, thấy nhớ nao lòng… Gửi theo hơi ấm và những hương vị đặc trưng của ngày Tết cho em! Để cảm nhận rằng mình rất gần nhau… 30 Tết nắng nhạt, gió nhè nhẹ, không khí thoáng đãng dễ chịu thấy hồn thư thái. Bất chợt thích nghe “ Tiếng hát nơi đảo xa”. Nghe cô ca sỹ người Tiền Giang hát thấy rưng rưng trong lòng. Nhớ Trường Sa, nhớ những ngày lênh đênh trên đại dương, mong ngóng từng giờ để được đặt chân lên đảo…và từ ngày ấy đã biết Tết ở đảo chìm, đảo nổi, nhà giàn. Nhìn cảnh người xe chen nhau đi mua sắm, đường sá kẹt cứng vì không ai chịu nhường ai mà thấy lòng ngao ngán. Người người đua nhau sắm Tết, thượng vàng hạ cám đều mang ra để bán trong ngày Tết, hàng thì chất đống nhưng vẫn tăng giá. Ngày xưa giá tăng bảo xăng tăng, giờ xăng giảm giá vẫn tăng, hỏi vì sao thì được nghe câu nói thật, quanh năm có mấy ngày Tết nên phải tăng để kiếm ăn. Thế mới biết xứ mình khổ thật, khổ nhất vẫn là dân, trong đó có mình! Thấy bảo ở Thủ đô nghìn năm văn vở, giá trông xe máy đã lên 20 nghìn một lần gửi, gấp 4 lần qui định. Giá vé ghi một đằng, thu tiền một nẻo. Mình ước gì một lần được ăn Tết ngoài đảo, cảm nhận sự tĩnh lặng của không gian và thời gian, không thấy cảnh bon chen, tranh giành lẫn nhau của cái bọn gọi là người ở trong đất liền! Những cái Tết đơn sơ của bao người đang bảo vệ phên giậu đất nước, không quà biếu, không phong bao, không hoành tráng những đào, những mai cả trăm triệu một cây, nhưng chắc chắn sẽ ấm lòng và ngập tràn hạnh phúc. Càng thấy quặn lòng khi nhìn những giọt nước mắt của người bán hoa, cây cảnh chiều cuối năm Sài Gòn, họ khóc vì hoa ế! Bữa cơm đơn sơ của những công nhân làm vệ sinh môi trường đêm 30, thấy xót lòng, ứa nước mắt! Những xe dưa hấu bán xô một giá 10 ngàn một trái nặng cả 5-7 cân mới thấy nỗi nhọc nhằn của nông dân trong chiều 30… Tết năm nay ai vui? Có những điều tưởng chừng như vui nhất năm nay cũng trở nên nhạt thếch, đó là Táo quân 2015, một nhận xét chung: cũ, nhàm chán, nhạt nhẽo và vô bổ! Mình ngồi nhìn ba nhành lan hồ điệp trắng tinh khôi và nhớ…, Tết giờ đã khác Tết ngày xưa, chỉ còn một nỗi nhớ, nỗi nhớ đằm sâu, theo mình suốt cuộc đời này, khoảnh khắc đêm 30 thiêng liêng cũng chỉ hướng về nỗi nhớ đó mà thôi, mình mở cửa, nhìn ra ngoài trời đêm và chào một mùa xuân mới trong nỗi nhớ thương vô hạn!

Thứ Hai, 2 tháng 2, 2015

Cậu Minh

Bên ngoại nhà mình có năm chị em, mẹ là lớn nhất, sau đó là ba cậu và một dì. Dì bị bệnh mất sớm lắm, lúc đó anh Tuấn còn chưa sinh, nên mình chẳng thể nào biết được mặt dì. Nhưng nghe nói, dì xinh, trắng, nhanh nhẹn. Ông bà ngoại quê gốc ở Ninh Bình, vì mưu sinh đã chọn đất Chi Nê- Lạc Thủy- Hòa Bình làm quê thứ hai, giờ ông bà nằm bên cạnh một nhánh của sông Bôi, dưới chân núi đá vôi cao ngất, quanh năm đổ bóng xanh thẫm xuống dòng nước trong đến tận đáy. Nơi ông bà yên nghỉ thanh bình đến tĩnh lặng, cái tĩnh lặng của miền sơn cước khiến người ta một lần tới đó thấy lòng mình trong sáng đến vô cùng, quên biến những đố kị, toan tính nhỏ nhen đời thường. Mình vẫn nhớ như in cái lần sau mấy chục năm chị về thăm ông bà ngoại. Bước thấp, bước cao theo sau theo cậu, tìm được mộ ông bà, chị nấc lên từng tiếng và ngồi thụp xuống bên đầu mộ, ai dỗ cũng không nín. Trở lại chuyện về cậu Minh, cậu là thứ ba, tính từ mẹ. Lúc nhỏ, được bố mẹ cho về quê ngoại chơi vào những tháng nghỉ hè. Cả đêm không ngủ được vì nghĩ đến mai được ngồi ô tô cả ngày, bồng bềnh về quê ngoại. Ở đó, có những ngọn núi cao vút, những quả đồi lúp xúp chạy ven đường, bao nhiêu loại cây xanh mướt mát khiến cho những quả đồi biến thành những mâm xôi đầy ắp một màu mơn mởn. Về ngoại, có hai cậu, Bình và Minh. Nhưng dẫn mình và mọi người trèo đồi, chặt củi, hái sim là cậu Minh. Ngày ấy, cậu chỉ gần 30, cả hai vợ chồng cậu là giáo viên cấp một, dạy học một buổi và một buổi lên nương trồng sắn, kiếm củi, thêm thắt vào bữa ăn cho cả nhà. Ấn tượng về cậu hồi đó là mỗi lần đi đồi về, cậu cho mình cả một bơ sim chín mọng. Những trưa hè không ngủ, theo cậu ra vườn khảo mít. Chỉ cần cậu vỗ vào quả mít bồm bộp là y rằng nó tụt cuống, tỏa ra một mùi thơm nưng nức. Chỉ một lát sau, những múi mít béo mọng, vàng ươm được bàn tay cậu tách ra để vào trong chiếc giá tre, nhìn chứ chưa cần ăn đã chảy nước miếng. Đến bây giờ mình vẫn còn cảm giác ngọt và thơm của từng loại mít trong vườn cây nhà ông ngoại. Năm tháng dần trôi, mình cũng mỗi năm lên một lớp, quãng đường từ quê nội về quê ngoại đã thấy gần hơn. Những ngọn núi bên dòng sông Bôi đã thấy thấp hơn, cảm giác đi xe khách từ quê nội đến quê ngoại cũng bớt thích hơn, bởi đã thấy cái nóng, sự chật chội và những mùi khó chịu trong các chuyến xe. Cậu Minh và mợ không được dạy học nữa, nghe nói đâu, cậu mợ sinh quá tiêu chuẩn cho phép, cậu đẻ năm đứa, thằng Quang cuối cùng mắc dị tật. Cũng kể từ ngày đó, nền kinh tế của gia đình cậu xuống dốc không phanh. Hai cậu mợ về nghỉ trước tuổi, đồng tiền được lĩnh chẳng đáng bao nhiêu. Bảy miệng ăn trong thời bao cấp còn hơn cả tằm ăn rỗi. Sắn, ngô trồng được trong vườn ông ngoại là thứ lương thực chính cho gia đình cậu. Nhưng rồi đến những thứ đó cũng trở thành khan hiếm khi chúng không thể sinh sôi kịp với sự lớn nhanh của năm đứa trẻ với năm cái dạ dày lúc nào cũng hau háu! Ngày ấy, cả nước đói, nhà mình năm người, được ăn đủ gạo sổ mà cũng còn đói vàng mắt nữa là nhà cậu. Để chống lại cái đói, nghe nói cậu đi vào trong thung lũng, cách nhà chừng 15 cây số để thuê đất trồng ngô. Ngày ấy, sau vài năm bỏ học phiêu bạt nơi đất Nam, mình trở về Bắc, trở về với hành trang là hai bàn tay trắng, cùng với hai bộ quần áo mùa hè. Không còn được học nữa vì đã quyết bỏ môi trường sư phạm. Muốn đi học thì phải đợi đến kỳ thi tháng 6, và quan trong nhất là phải ôn thi lại. Ngày mình về Bắc đúng vào 20 Tết. Cái lạnh thấu xương của những ngày cuối năm khiến mình cảm giác như rơi xuống đáy vực không còn đường thoát. Về nhà trong một tối mùa đông, nhìn thấy một người xa lạ đang lau bàn, mặc dù đã biết trước đó là chị dâu, bởi ngày ở trong Nam đã nghe tin anh cả lấy vợ, nhưng vẫn không khỏi sững sờ. Ở nhà vài bữa thấy chân tay không yên, chỉ muốn đi, nhưng không biết đi đâu. Thấy ông cả lúi húi tỉa cây ngoài vườn, bèn ra ngắm nghía. Ông cả bảo, giờ người ta chuộng nhất là sung, si, đa, lộc vừng. Mày đi kiếm những loại đó về đây tha hồ tiền mà đi học, khỏi xin bố mẹ! Mình nghe mà như thấy có một con đường giải thoát thênh thang trước mắt, bởi những thứ đó theo mình nghĩ thiếu cha gì! Đêm đó, nằm trằn trọc, nghĩ suy vận mệnh, quá nửa đêm chợt nảy ra ý định về quê ngoại với cậu Minh, bởi ngày xưa mỗi lần về trong đó, theo cậu lên đồi, cậu chỉ cho bao nhiêu thứ cây lạ hoắc, gốc cây xù xì, ngộ nghĩnh, bám chắc trên đá mà lá cây xanh mướt. Mình quyết định đi Chi Nê- Hòa Bình, về với cậu Minh vào một buổi sáng mùa đông không lạnh lắm, lên Hà Nội, rẽ qua ký túc xá Tổng Hợp, rủ Phong – Triết K35, cùng lớp với anh cả, quê Thái Bình đi cùng. Rất may, Phong đang ôn thi cuối kỳ nên đồng ý đi cùng nhưng với điều kiện chỉ cuối tuần là trở về Hà Nội. Sau gần ba tiếng lắc lư trên chiếc xe già nua, hai thằng đã đến được bến xe Chi Nê. Một vùng đồi núi che sùm sụp tầm mắt, tầm nhìn hình như không quá 5 km, lóc cóc đi bộ về nhà cậu, chân mỏi rã rời vì vừa đói, vừa phải leo dốc đồi, nghe mợ nói, cậu vào thung làm nương 5 năm nay rồi, mợ cũng vào, nhưng thỉnh thoảng chạy qua, chạy lại để trông nhà. Bọn em mày cũng theo cậu vào trong đó hết. Thôi bây giờ ra ngoài đường, mợ xin cho đi nhờ xe trâu rồi vào thung với cậu, chứ ở ngoài này cũng chẳng có gì mà ăn. Mình đứng lặng nhìn ngôi nhà thưng vách gỗ mít của ông bà ngoại ngày xưa để lại, giờ bạc trắng màu thời gian, những hòn đá kè vỉa hè không còn chất kết dính, hở hoác thành những cái hang sâu thăm thẳm chạy trong lòng nhà. Vườn mít không như ngày nào, xanh mướt, sum xuê, gốc nhiều cây đã gồ ghề, cành khẳng khiu, không còn sức sống, cho thấy những vụ quả ngày càng tằn tiện, hiếm hoi. Sau hơn một giờ ngồi lên chiếc xe trâu lọc cọc, đi theo hướng ngược Chi Nê ra Vân Đình, mình và Phong hỏi đường vào trong thung lũng, người bán hàng xén hướng dẫn tận tình khi biết có người ở đồng bằng vào thăm họ hàng trong thung. Leo qua một quèn đá dựng đứng, có chỗ chỉ một người lách qua, nơi sinh nhai của cậu là một cái thung lũng nằm lọt thỏm giữa tứ bề là núi đá vôi thẳng đứng, sừng sững. Cái thung lũng này chỉ có hai gia đình lên thuê đất trồng ngô và sắn, trước đây nó là một trang trại của người Pháp trồng cà phê, sau này hợp tác xã ở đây cai quản và cho dân thuê lại. Cậu cháu gặp nhau mừng mừng, tủi tủi, sau bao năm xa cách, một hình ảnh của cậu trai trẻ, sung mãn ngày nào giờ khác đến xa lạ trước mắt mình. Tóc bạc như cước, râu ria lởm chởm, bộ áo quần khoác trên người cậu bạc phếch, tay chân gân guốc, không thể nhận ra, bàn tay cậu ngày xưa đã từng cầm phấn viết lên bảng những dòng chữ thẳng hàng, đều tăm tắp, giờ đây chai sần với cuốc, với dao… - Sao biết cậu ở đây, ai chỉ đường mà hai thằng mò vào được chốn này? Để cậu bảo thằng Nhật gọi gà về, bắt con gà mái nuôi con vụng làm thịt ăn bữa trưa nay! Mình đứng lặng nhìn căn lều cậu và mấy đứa trẻ con ở mà mắt rưng rưng. Mái lều lợp lá mía lè tè, chiếc giường làm bằng những thân cây trên núi đá chặt về ghép lại buộc chắc bằng những sợi mây rừng. Tài sản của cậu nhìn mãi không có gì đáng giá, vài ba cái xoong nhôm méo mó đen thui treo trước bếp, những bộ quần áo vá chằng vá đụp vắt chồng lên nhau qua một sợi dây thép đen bóng buộc từ cây cột đầu lều xuống cây cột cuối lều… Trên vách lều, cơ man là đuôi sóc khô. Cậu bảo, sóc nó phá ngô nhiều lắm, đặt bẫy mãi cũng không xuể, ăn chán cả thịt sóc rồi!Mấy hôm nay mợ mày mang sóc ra ngoài nhà bán, chứ không cậu làm thịt sóc cho ăn! Bữa trưa hôm ấy, cậu cho mình và Phong ăn cơm với thịt gà luộc chấm muối, bởi cũng chẳng thể chế biến được gì khả dĩ hơn món này. Không nước mắm, không lá chanh, không một thứ gia vị nào khác ngoài muối trắng, hạt muối to như hạt ngô. Nhìn mâm cơm, mình cũng đã hiểu, ngày thường cậu và các em ăn như thế nào! Món thịt gà vàng ươm nuôi bằng ngô xé ra chấm muối trộn tiết. Rượu gạo mang từ thị trấn vào thơm lừng, uống mềm hết môi…, bữa ăn hôm đó mãi theo mình đến tận bây giờ! Mười năm cậu ở trong thung, chừng ấy thời gian đã biến cậu từ một thầy giáo thư sinh thành gã nông phu đầu tắt mặt tối. Hãy tưởng tượng bốn bề là núi, 9 giờ sáng mới thấy mặt trời và ba giờ chiều hoàng hôn đã tắt, đêm xuống rất nhanh trong thung với muôn vàn tiếng kêu rầu rĩ của những sinh vật hoang dã, cả thung lũng chìm trong bóng đêm đặc quánh,khiến cho ánh sáng của ngọn đèn thắp bằng dầu hỏa càng thêm leo lét. Mình nằm ngủ ba đêm thôi mà cảm nhận thấy đêm trong thung dài lê thê và đêm đông giữa bốn bề là vách đá thì lạnh buốt và cô đơn đến vô cùng! Mười năm cậu vào thung sinh sống, bằng ấy thời gian cậu đã làm được một việc phi thường, nuôi sống cả nhà 7 miệng ăn, trả hết số nợ nần của những ngày tháng cơm cháo lần hồi trong vay mượn. Ngày ấy giờ đã cách đây 22 năm! Vật đổi, sao dời…, Phong giờ là Phó Giáo sư, Tiến sỹ, Trưởng khoa Kinh tế- Chính trị Học viện báo chí tuyên truyền. Ông cả nhà mình làm Viện phó một cái Viện tên dài như dòng sông Bôi mà không sao mình nhớ nổi, còn bà chị dâu lạ lẫm ngày nào mình về gặp giờ đã có hai đứa con gái chuẩn bị lấy chồng..., Mình cũng đã lăn lóc qua bao nhiêu nỗi nhọc nhằn chuân truyên, có lúc tưởng như chào xa tất cả để về miền sương khói mờ nhân ảnh. Nhưng điều này không dễ thì phải, bởi các cụ bảo sống chết có số! Năm 2010, rời xa quê, mình vào Nam sinh sống, cậu cũng vào Nam ở cùng với con trai trưởng,nhà cậu 5 người giờ mỗi người cũng một nơi, 2 Bắc, 3 Nam. Cái thằng thịt gà cho mình ăn bữa ở trong thung giờ ở chung với cậu. Mấy năm trước, cậu ở với nó được một vài tháng, chưa ấm chỗ lại đòi ra quê, cậu thèm về với đất Chi Nê, nơi có dòng sông Bôi xanh thăm thẳm uốn lượn qua bao chân núi đá vôi dựng đứng, về với đồi Hoa, nơi có bạt ngàn là mua và sim tím ngăn ngắt trải khắp sườn đồi. 5 năm, 4 cái Tết, cậu ăn 3 cái Tết ngoài quê. Năm nay, cậu nói ở lại ăn Tết trong này, không về nữa, mình nhìn mái tóc bạc như cước của cậu, bàn tay đầy gân guốc cầm chén rượu run run biết là cậu cũng đuối sức rồi, không còn như năm xưa để có thể nhảy tàu, nhảy xe vi vu về được nữa. Nhìn cậu, nghĩ đến bố mẹ, tất cả giờ đã bước dần về cõi tiên, bởi giờ đây, mỗi một năm mới đến thấy sức yếu dần đi, những lần cùng cậu nhâm nhi chén rượu như này chắc chẳng còn nhiều nữa! Không còn như cái ngày uống trong thung, rượu mềm môi vẫn đòi rót thêm. Cậu bỗng bảo mình, không xưng cậu với mày nữa: Anh ạ, tôi đang suy nghĩ lắm, nên về hay ở lại đây? Nghe thế, mình biết cậu hỏi vậy là ý như thế nào. Mình chỉ một lời với cậu, cậu cứ yên lòng ở đây, ở với vợ chồng nó, vì nó là con trưởng, rồi khi xong xuôi, cậu sẽ được về quê mà! Lúc đó cậu sẽ được gần ông bà, gần dòng sông năm nao cậu đưa mình đi mua ống giang về cho ông ngoại đan quạt, gần vách núi đá sừng sững soi bóng bên sông Bôi với những bãi mía chạy miết mải tới tận chân núi, ở đó, có những con trâu lầm lũi kéo mật, mùi mật mía thơm lựng trong sương chiều không cất cao được quá đầu người. Ở đó, rất gần những triền đồi, nơi có bạt ngàn là mua và sim, mùa hoa nở tím đến nao lòng. Bao nhiêu sim và mua lòa xòa như níu chân người bước vội trên những con đường mòn khi bóng chiều đã xuống, để kịp về ăn bữa cơm với gia đình chiều 30 Tết!

Thứ Năm, 29 tháng 1, 2015

Chuyện 12 ông dê và anh Bí thư huyện ủy ở Thanh Hóa

Vợ mình đi ra đường về kể cho mình nghe câu chuyện, nghe xong thấy điên cái tiết cho xứ sở mình, điên vì đã bao lần dặn vợ rằng, đừng cho bọn ăn xin tiền, bây giờ tuyền ăn xin lởm thôi, không có tin gì bọn nó! Hôm trước có ngài ăn xin vào nhà, mình xúc gạo mang ra, ngài nhất quyết không lấy, chỉ lấy tiền, mình bảo không có tiền, ngài quay ra mồm nói gì lầm bầm, khạc nhổ bừa bãi, thấy ớn cho ăn xin thời nay. Vậy mà…, vợ mình bảo, em dừng xe ở ngã tư đèn xanh, đèn đỏ. Thấy ngài chìa nón ra lắc lắc, vừa đi chợ về còn 2 nghìn lẻ, để vào nón cho ngài, ngài nhìn vào đồng tiền, quắc mắt chửi em giữa bàn dân thiên hạ, vừa xấu hổ, vừa bực mà không làm gì được. Hehehe, ăn xin dư vậy chỉ có ở trời Nam, ngày đi xin, tối đi nhậu, sáng uống cà phê, đến giờ tốt ra ngã tư ngồi…, sướng hơn công chức quèn như mình! Bởi vậy, hổm rồi nghe Sài Gòn hô hào đừng nên cho tiền ăn xin, mình hưởng ứng nhiệt liệt, bụng mừng rơn vì có cơ hội trả thù ngài ăn xin chửi vợ mình cho tiền ít bữa trước. Cả tuần nay, đọc hàng tá bài viết về 12 ông dê lạc vào nhà anh Bí thư huyện ủy ở Thanh Hóa, mình ưng nhất bài này. Đúng là dân thì gian và tất nhiên quan là 99% phải tham. Bài ấy đây: “ Nhiều anh chị ngoạc mõm chửi anh Bí thư huyện ủy cắn 12 con dê cho dân nghèo, tôi là tôi đéo ưng, vì anh chị chả biết cái đéo gì về cả dê lẫn người nghèo. Tôi quen 1 anh xã trưởng, anh mời tôi bú diệu thịt gà nhà trồng được, ngà ngà say, anh ngồi khóc tu tu, tôi hỏi sao khóc, anh nói tao mừng quá, tôi hỏi sao mừng, anh nói vì xã anh được liệt vào hạng .... xã nghèo. http://nongnghiep.vn/mung-ron-vi-duoc-cong-nhan-ngheo-post4… Người nghèo, được phát dê mà đẩy họ sang diện "cận nghèo" thì họ không ưng đâu, họ thích làm hộ nghèo hơn để được hỗ trợ, hãy đọc 1 ví dụ nhỏ : http://vtv.vn/…/nguoi-ngheo-tu-choi-nhan-bo-ho-tro-nghich-l… Cán bộ mà muốn cho hộ nghèo dê, phải nịnh gãy lưỡi hoạc kê phóng lợn vào cổ may nó mới nhận cho, và lí do hộ nghèo đéo nhận dê dẫn ra thường là chê do dê gầy, (khó tin không? gọi là ăn mày đòi xôi gấc hehe). Một hộ được liệt hạng nghèo thì đc hỗ trợ xây nhà trong chương trình xóa nhà lá, đc mua bảo hiểm miễn phí, được học miễn phí, được lĩnh tiền hỗ trợ hộ nghèo hàng tháng, và đứng đầu các danh sách nhận quà tặng khi được vô khối các đoàn từ thiện giàu có mang đến... Họ ra khỏi hộ nghèo bằng 2 con dê hay 1 con bò làm đéo gì ơ kìa? Xong vụ nghèo nhé, giờ đến dê. Dê là loại nuôi theo đàn, nếu nuôi chỉ 2 con thì vừa phí công chăn, vừa dễ chết vì không có giao cấu, 1 đực 1 cái thì con cái chịu không nổi, 2 cái thì thiếu đực. 2 đực thì cuồng cái. Dân nhân có dê thường gom lại thành đàn, và chăn thì vừa lợi nhuận, vừa đỡ mất công chăn, 1 người chăn 1 đàn 50 con thì rõ ràng lợi hơn là 25 thằng chăn 50 con. Tiếp tục, dê là loại nhân giống tại địa phương, tức dê Nông Cống thì phải phát cho bà con Nông cống, chứ dẫn ra Bỉm Sơn nó chết, do phần lớn là đường ruột nhẽ không quen thổ nhưỡng . Trường hợp anh Bí thư huyện ủy nhập 12 con dê vào đàn của anh, tôi không cho rằng anh có ý đớp 12 con dê, thậm chí tôi tin anh ta không biết mình có đàn dê, nhẽ cháu chắt họ hàng nhà anh, chứ cả đời tôi chưa thấy anh Bí thư huyện ủy nào chăn dê hết. Bọn có dê gộp với đàn dê của anh thôi. Tôi thì tin, thằng cán bộ nông nghiệp phụ trách việc phát dê, khi không có hộ nghèo nào đoái hoài, thì nhét bừa vào đàn của anh để nhân giống tại địa phương thôi. Làm đến Bí thư huyện ủy, thì không ai ăn con dê, quý anh chị ạ. Anh chị không làm quan được đâu nếu tin Bí thư ăn dê, hãy động não đi. http://laodong.com.vn/…/thanh-hoa-12-con-de-cho-ho-ngheo-ch…(Nguồn: Ngẩu Pín lừng danh)

Những ngày cuối năm…

Cận kề Tết Nguyên đán, lại một cái Tết nữa xa quê. 5 năm, 4 cái Tết, thời gian nhanh như chó đuổi. Hết ngày dài lại đêm thâu, tuần qua tuần, tháng qua tháng và lại một năm mới. Một chuyến đi xa về thấy cả nhà ốm lăn lóc, bố mẹ sốt, ho suốt đêm, gà gáy sáng vẫn thấy ho, nghe tức hết trong ngực. Có lẽ khí hậu trong này đang chuyển theo ngoài đó, mọi năm, sau noel, giờ này nắng lắm rồi, vậy mà đêm và sáng lạnh run rẩy, thời tiết vậy nên sinh bệnh cho người già. Nhưng âu cũng là qui luật cả thôi, bố mẹ đã sang phần cuối của dốc bên này cuộc đời mất rồi… Chỉ còn vài ngày nữa là hết năm, nhìn mẹ đi lẫm chẫm từ nhà xuống bếp đã thấy lòng se sắt. Nhìn những động tác chậm chạp của bố cầm ấm pha nước đã thấy tuổi già đè nặng lên hai vai, cánh tay và cả bàn tay! Giờ Tết đâu còn ý nghĩa với mình nữa, tuyệt nhiên hết sạch rồi, cảm nhận mờ ảo, tâm trạng như vô cảm với Tết… Chỉ còn mấy ngày nữa là hết năm… ngoài đường người đi cũng có thấy đông hơn, ồn ã hơn, đã thấy mai vàng chúm chím nở đâu đó bên tường nhà ai. Hàng quán thấy rực lên màu vàng, đỏ của những thứ nước giải tỏa những cơn khát của bao trận nhậu nhẹt tơi bời thâu đêm suốt sáng mừng năm mới. Mình chỉ thấy buồn và buồn, buồn nhiều đến nỗi không buồn hơn được nữa! Mỗi cái Tết đến, điều không muốn, không dám nghĩ ấy lại càng đến gần hơn với mình, đó là cái ngày mà mình sẽ phải dần xa những người thân yêu nhất! Chỉ còn vài ngày nữa là hết năm… Đọc tin tức càng thấy cuộc sống con người quá mỏng manh, yếu ớt, sự sống hữu hạn, ngắn chẳng tày gang. Một chiếc UH1 rơi, thế là mang theo cả 4 người ra đi, chỉ còn mấy ngày nữa là Tết. Một cô gái căng đầy sức xuân với cái chết nghiệt ngã trong nhà trọ. Một đám cưới trở thành đám tang…., không ngày nào, không có những cái chết tức tưởi. Giờ thân xác trôi bồng bềnh trên sông, hay nằm dấp dúi trong bụi cỏ bên đường còn sẵn hơn cả ngày xưa đi bắt cá rô chết cóng mùa đông ngoài quê! Chỉ còn mấy ngày nữa là Tết, mình cầu mong cho những gì mình đang cầu mong và an ủi rằng, cuộc sống là vốn quí, mình đang tồn tại, đang sống cùng với những người thân yêu của mình như thế này là điều tuyệt vời nhất rồi, dù bệnh tật đang hành hạ những người thân yêu và bệnh tật rồi thì cũng sớm qua!

Thứ Tư, 21 tháng 1, 2015

Tombe La Neige

Mùa đông năm nay ngoài đó đã hứng vài trận rét đậm, thời tiết trong này năm nay thật lạ, cũng lạnh theo, qua Noel đến cả tháng rồi mà sáng ra trời vẫn lạnh, có hôm còn dưới 20 độ, cảm nhận như đông ngoài đó đã dịch chuyển theo mình vào phương Nam. Cũng sương mù, cũng hanh hao, cũng lạnh toát tay chân những buổi sớm hay đêm khuya mờ ảo đèn đường vàng vọt. Chợt nhớ ngày ở ký túc xá Đại học Sư phạm Hà Nội 1, một đêm đông muộn, nghe từ bên nhà A8, tiếng cát sét của phòng nào đó vọng ra giai điệu du dương, trầm bổng. Tiếng Ngoại quốc, mình không hiểu, nhưng giai điệu thì tuyệt vời, càng lắng nghe càng thấy đê mê… Nghe trong đêm khuya càng đê mê tợn…, đứng trên ban công tầng 5 nhìn ra sân vận động, một khoảng trời đêm đông Hà Nội chỉ một sắc vàng của đèn đường, hơi sương lạnh toát của mùa đông mà thấy lòng rưng rưng! Mãi sau này, khi mua được chiếc cát sét và trong một lần đi mua băng ở ngoài tiệm, nghe thấy giai điệu quen thuộc ấy, mình đã mừng rú lên như bị động kinh, hỏi mua liền và cũng lần đầu tiên biết tên bài hát này, do ca sỹ Ngọc Lan hát. Đó là ca khúc: Tombe La Neige, được dịch ra là “Tuyết rơi”. Lúc đó cũng mới biết là của Pháp…, và đây, lời Việt của Tombe La Neige: “Ngoài kia tuyết rơi đầy, sao anh không đến bên em chiều nay, ngoài kia tuyết rơi rơi, trong băng giá tim em tả tơi. Đâu đây đám tang u buồn, mắt ai vương lệ thẫn thờ, lũ chim trên cành ngu ngơ, khóc thương ai đời bơ vơ. Không có anh vuốt ve đêm nay, môi mắt em xanh xao hao gầy. Tuyết vẫn rơi đầy trên cây, giông tố như vô tình qua đây. Tuyết vẫn rơi rơi, chiều nay sao anh không đến bên em? Tuyết rơi, tuyết rơi, phủ kín hồn em một màu tang trắng. Buồn ơi ta khóc thương thân mình, vắng em căn phòng giá lạnh. Nỗi cô đơn nào không đau, nhớ thương bao giờ qua mau./…

Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2015

Đại đoàn kết

Mình ấn tượng khi xem những hình ảnh cuộc tuần hành ở phản đối khủng bố ở Pháp. Ấn tượng khi xem bức hình chụp Tổng thống Pháp Hollande và Thủ tướng Đức Angela Merkel chia sẻ đau buồn trước những mất mát của nước Pháp, nhưng cũng nói lên sự đoàn kết của châu Âu. Bức ảnh của hãng tin AP chụp, rất xúc động. Ấn tượng với người dân Berlin, Đức tập trung tại Cổng Brandenburg với những tấm biển hình cây bút chì ghi một câu nói của tiểu thuyết gia người Pháp Victor Hugo: "Tự do bắt đầu ở nơi sự ngu dốt kết thúc. Càng ấn tượng hơn khi cụ bà Fanny Appelbaum, 75 tuổi, người từng mất hai chị em gái và một anh trai trong trại tập trung của Đức Quốc xã, trả lời phỏng vấn hãng tin Reuters. "Hôm nay, chúng ta là một" và "Chúng ta sẽ không để một nhóm tội phạm nhỏ thay đổi cuộc sống của chúng ta". Châu Âu văn minh là vậy, thế mà hôm nọ đọc cái tin ông Gorbachev, cựu Tổng thống Liên Xô cũ cảnh báo chiến tranh hạt nhân Nga - phương Tây mà thấy rùng mình! Theo đó, hôm 9/1, phát biểu trong cuộc phỏng vấn với tuần báo Der Spiegel của Đức, cựu Tổng thống Liên Xô Mikhail Gorbachev cho rằng căng thẳng giữa Nga và châu Âu liên quan tới cuộc khủng hoảng ở Ukraine, có thể dẫn tới không chỉ một cuộc chiến tổng lực mà cả một cuộc chiến tranh hạt nhân. "Cuộc chiến như vậy sẽ không thể tránh khỏi dẫn tới chiến tranh hạt nhân. Chúng ta không thể tồn tại trong vài năm tới, nếu ai đó không giữ được bình tĩnh trong tình hình khó khăn này". - ông Gorbachev cho hay. Và nếu chiến tranh hạt nhân xảy ra, châu Âu sẽ biến thành cái gì thì không ai tưởng tượng nổi, như vậy, sự đoàn kết, tuần hành hàng triệu người với sự tham gia của hàng chục, hàng trăm nhà lãnh đạo châu Âu hôm 11/1 cũng sẽ vô nghĩa! Và nếu theo như lời nhận định trên của ông Gorbachev, thì tiên đoán về châu Âu của nhà tiên tri Vanga vào những năm tới đây có thể đúng! Bà Vanga cho rằng, năm 2016 - Châu Âu gần như không có người sinh sống. Năm 2018 - Trung Quốc sẽ trở thành cường quốc thế giới mới. Những nước phát triển sẽ trở thành kẻ bóc lột các nước khác từ việc khai thác các nguồn tài nguyên khoáng sản. Năm 2023 - Quỹ đạo Trái đất thay đổi. Năm 2025 - Xuất hiện một bộ phận nhỏ người di cư đến Châu Âu!!! Nếu đúng, khối đại đoàn kết trên sẽ trở thành khói bụi!!! đau buồn và đau buồn…

Thứ Hai, 5 tháng 1, 2015

Muối mặn xót lòng dân

Theo Trung tâm Thông tin thương mại và công nghiệp (Bộ Công thương) cho biết, trong năm 2015, cả nước sẽ thiếu hụt khoảng 300.000 tấn muối. Cơ quan này cho biết, nhu cầu sử dụng muối tiêu dùng và sản xuất nông - công nghiệp năm 2015 là 1,5 triệu tấn, trong khi tổng sản lượng muối hiện nay cả nước mới đạt xấp xỉ 1,2 triệu tấn. Phần thiếu hụt sẽ chủ yếu là loại muối công nghiệp. Mình không hiểu dư này là dư nào? Muối sử cho công nghiệp có khác gì muối để ăn không? Mà sao cái nước mình có đường bờ biển dài đến hàng mấy nghìn ki lô mét sao vẫn không đủ muối để phục vụ trong nước. Người nông dân mấy nắng, mấy sương để làm ra được hạt muối thì giá rẻ như cho, có lúc chỉ vài trăm đồng một cân muối. Nhiều nơi, muối không bán được vì ế, người ta để luôn ngoài ruộng, không thèm thu hoạch, bảo quản cho mưa gió làm hư hỏng hết đống muối to đùng ngã ngửa ngoài ruộng. Muối rẻ đến nỗi không tưởng, hôm mình đi xuống Long Hải- Vũng Tàu, qua mấy ruộng muối của diêm dân nơi đây, xuống chụp ảnh thật thích vì mênh mông cánh đồng muối, sáng lấp lánh trong ánh mặt giời, chỉ người làm muối là đen thui, đen cả da lẫn đen cả số phận, vì ông trời bắt mang nghiệp làm muối suốt đời, từ cha truyền đến con nối. Mình hỏi xin một vốc muối trực tiếp tại ruộng, bà chủ đồng muối sai thằng con lấy cái bao tải dứa ra xúc cho mình một bao và bảo, tặng chú đấy, mang về xài, khi nào hết xuống đây chị cho nữa! Mấy chục cân muối chứ chẳng ít, mình và thằng cu Vinh lặc lè khênh lên xe…, thế mới biết rẻ như muối giời ạ! Giờ thấy bảo năm 2015, nước mình phải nhập tận 300.000 tấn muối, mà muối thì ở biển ấy, cái đât nước mình được gọi là quốc gia biển sao lại phải nhập? Muối đang thừa, rẻ ê hề trong dân, sao lại phải nhập? Hay muối dùng cho công nghiệp thì khác, phải nhập muối ngoại mới được? Mình chưa biết hỏi ai? Đành bắc thang lên hỏi ông giời, bao giờ diêm dân xứ Việt hết xót lòng vì muối mặn?

Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2014

Thiếu phụ mùa đông

Em hát trên cánh đồng, Cánh đồng không còn hoa cúc vàng mới nở... Bàn tay người trong gió, Quờ nắm sương mai trắng tóc trên đầu... Đôi mắt lạnh thuyền câu, Nắng chiều nhạt chỉ còn tình ấm lửa? Sông dài hút gió, Miền hư vô cũng hóa bồng bềnh... Em hát cho một miền xanh, Rừng đã thắm môi hồng lên như lửa... Anh nhặt từng lá khô trong gió, Thắp yêu thương, Để sưởi ầm hồn người... Miền xa cũng là miền khát trong đời, Miền gần cũng là miền chân trần tắm gội, Phù sa ngấn sương đêm ùa tới, Và bao nhiêu hoang vắng bỗng úa vàng... Ai là cơn gió rét đi hoang? Thổi mải miết giữa đời em mắc nợ? Đi tìm hoa giữa nghìn ngày sương gió, Mùa đông tràn những dự cảm vu vơ... Thiếu phụ mùa đông, Đong đầy sương trắng, Em hát cho hoa vàng nắng... Anh với Mùa đông. Rủ lá khô về... (Nguồn: Thái Thăng Long)

Thứ Năm, 4 tháng 12, 2014

Bài tình ca cho Em

Anh hát cho em bài tình ca thiết tha. Anh hát cho em dù lòng nghe xót xa. Một lần gặp gỡ đã là bao thương nhớ. Thương dáng em cười nhớ nụ mắt bờ môi. Anh nhớ năm xưa mùa xuân em đến thăm. Em nói yêu anh rồi tình qua rất nhanh. Một ngày chợt đến bỗng tình như đã lỡ. Một ngày chợt đến bỗng đời như tan vỡ. Ai đã yêu em những đêm buồn giá lạnh. Và ai âu yếm hát những lời thiết tha trìu mến. Ai đã nâng niu đón đưa ngày tháng dài. Giờ đâu còn nữa ngày vui đã hết tình ta đã chết. Anh chúc cho em đời yên vui đắm say. Anh chúc cho em dù lòng nghe đắng cay. Một ngày nào đó dẫu tình ta đã lỡ. Một ngày nào đó ta vẫn yêu mãi người thôi...

Giấc mơ

“ Căn nhà ông nội ngày xưa rộng thênh thang như hồi mình vẫn thò lò mũi xanh. Ban đêm, tối om, nhưng sao mình vẫn nhìn thấy từng thứ được bày biện rất rõ ràng như ban ngày. Kia là chiếc giường của ông, vẫn chiếc màn màu cháo lòng, đình màn bằng vải trắng đã ngả sang nâu đất. Mình nằm ở chiếc giường, nơi gần cửa ra vào, không gian im lặng như tờ, tịnh không một âm thanh, âm thanh của đêm cũng chẳng có! - Em về bao giờ? - Em về nghỉ phép, đã hai tuần rồi! Đối thoại trong đêm, chỉ nghe tiếng trả lời, không nghe tiếng mình hỏi. Hình như, trong mơ, nếu mình là chủ nhân giấc mơ, lúc nói chuyện sẽ không có tiếng, mà nó chỉ là trong tâm tưởng suy nghĩ. - Sao em lại vậy? Mình buồn bã hỏi, khi nhìn thấy một sự hồi sinh mới lạ đang hiện hữu. Em trả lời rằng, đó chỉ là do một ngày vô tình, rất vô tình…nên mới vậy. - Thế bao giờ em đi? - Nốt ngày mai nữa, thứ 6 em hết phép rồi!” Tất nhiên, giấc mơ còn tương đối dài cho đến khi mình giật mình tỉnh dậy! nhìn đồng hồ, 1h20’, mồ hôi đẫm lưng. Không tài nào chợp nổi mắt nữa. Tại sao lại là giấc mơ ấy. Giấc mơ này cách giấc mơ trước chỉ khoảng gần 1h đồng hồ. Sao lại vậy??? Một nỗi buồn nặng hết trong lồng ngực, lên đến đầu và tê tái khắp người. Với tay lấy điện thoại…, và mình đã hiểu vì sao, điều đó rất có thể liên quan đến giấc mơ của mình. Mình chợt hiểu, không thể có được hạnh phúc như mình vẫn mong chờ, bởi thứ hạnh phúc ấy nó luôn nằm trong đêm tối, như đêm tối trong căn nhà của ông nội cách đây ba, bốn chục năm. Hạnh phúc không bao giờ có, khi người ta thiếu lòng tin, niềm tin và luôn sống trong dằn vặt, nghi ngờ. Khi sự nghi ngờ và thiếu niềm tin luôn thường trực trong lòng con người, hạnh phúc dẫu có cũng chỉ là mong manh./..