Thứ Sáu, 21 tháng 10, 2016

Khi phụ nữ mới dùng xe hơi

Một phụ nữ viết tâm sự lên blog cá nhân về những gì đã trải qua khi mới dùng xe hơi:

"Lão chồng mình bảo học lái đi rồi tặng xe. Cố mấy năm mới lấy được bằng. Đêm đầu tiên lấy xe về lão dê già gạ, vào xe đổi gió, hăng tiết vịt làm 2 nháy, gớm nhọc quá ngủ thiếp đi, tí thì ngạt chết cả đôi.

Hôm đầu mang xe đến công ty, thằng cha đi bộ cứ đánh võng trước mũi xe, đã cố tránh mà ko đc, làm óe phát may chỉ què, trước khi đi viện nó còn mếu máo cố cãi, em đi trên vỉa hè thì động gì đến chị. Vớ vẩn!

Tuần đầu tiên mình đếm được 28 người chửi thẳng mặt, tổ sư đi ngu như lợn, định giết người à. Mình nghĩ họ thật quá đáng.

Từ hồi có xe tổng cộng đã có 4 anh, toàn đẹp giai nằm rạp dưới chân mình. Hóa ra hạ giai đẹp không khó, chỉ cần mở cửa bất ngờ, các anh cứ hự lên 1 phát rồi mãi mới tỉnh.

Đợt vừa rồi có anh CSGT tuýt mình, láng tráng thế nào mà mình ăn ngay ngón chân cái của anh. Nó tím như quả mận. May mà ko bị truy tố tội chống người thi hành công vụ.

Tuần trước mình gọi chồng bảo, bộ chế hòa khí của xe có nước vào anh ạ. Lão chồng còn cười khẩy bảo em biết bộ chế nằm ở đâu mà bảo nước vào. Khinh vợ quá thể, xe nằm dưới ao thì kiểu gì mà nước chả vào chế.

Buồn quá, chả biết hôm nào mới lấy được xe ra."

Thám tử Séc Lốc Hôm đến Việt Nam



Thám tử lừng danh Séc lốc Hôm vừa hạ cánh xuống phi trường Tân Sơn Nhất. Nghe tin này, các nhà báo chen chúc ra đón ông. Và họ thấy hiện ra ở cửa một ông già nhỏ bé, với chiếc tẩu thuốc cong queo và cây gậy trứ danh.

Séc Lốc Hôm
Không giấu nổi thất vọng, một nhà báo nói: Thưa ngài, bề ngoài của ngài chẳng có chút gì hình sự cả.

Nhà thám tử vĩ đại của nước Anh nhún vai: Tôi rất tiếc. Tôi không cơ bắp, không lái xe như bay hoặc bắn súng cả hai tay. Tôi không biết cả tắm biển với người đẹp. Tôi không đủ sức giết một con ruồi. Tôi chỉ biết dùng cái đầu của mình một cách vụng về thôi.

Các nhà báo nhìn nhau nghi ngờ. Kinh nghiệm bản thân khiến cho họ xưa nay có một mối nghi ngờ truyền thống về cái đầu kẻ khác cũng như đầu của chính mình. Một nhà báo tiến lên: Thưa ngài Séc-lốc Hôm, ý ngài nói là mọi vụ án đều có thể khám phá bằng cách phân tích và suy diễn?

- Một cách khoa học. Nhà thám tử khẳng định.

Nhà báo bèn rút ra hai tập tiền: Vậy xin ngài cho ý kiến về hai xấp tiền này.

Séc-lốc Hôm cầm một xấp lên ngắm nghía vài giây rồi nói ngay:

-Đây là tiền cát-sê của một nam ca sĩ.

Thiên hạ ồ lên: Sao ngài biết?

Thám tử phân tích:

-Vì các ca sĩ có thói quen nắm chặt micrô, và nắm tiền cũng vậy nên xấp này bị quăn ở hai bên. Đấy là đặc điểm thứ nhất. Tiền thù lao luôn luôn bị bầu rút bớt, nên nó thường là con số lẻ, đấy là điểm thứ hai. Ca sĩ để tiền trong hộp trang điểm, nên có một số bụi phấn. Dựa vào chất lượng phấn, biết ngay đây là một ca sĩ hạng B. Đây là ca sĩ nam vì tiền có mùi thuốc lá, nhưng có thể là nam "bóng" vì thuốc lá này rất nhẹ, người ta chỉ hút lấy dáng và hút cho sang. Vài tờ giấy bạc bên ngoài có mùi ốc nướng, chứng tỏ ca sĩ sau khi nhận tiền có đi ăn ốc vỉa hè, và ăn trong đêm khuya, lúc rút tiền không muốn cho bạn bè nhìn thấy mà chỉ thò tay vào túi giật mạnh nên có một vài bột giấy bị vướng vào giây thun. Xấp tiền cũng thoảng mùi xăng dầu, chứng tỏ chủ nhân ngồi xe suốt đêm khi đi hát ở tỉnh. Xăng này có pha dầu hôi, chứng tỏ là xe đò, không phải xe nhà nên ca sĩ này nghèo. Lúc lĩnh tiền, ca sĩ có khóc với ông bầu, sau đó dùng tay quệt nước mắt rồi cầm tiền nên có những tờ dính bột mắc-ca-ra.

Đám đông im lặng như tờ. Thám tử cầm lên xấp thứ hai: Đây là tiền của một thí sinh lên thành phố thi đại học. Nó bỏ trong túi quần, ngồi hon-da ôm nên tiền dính bết vào nhau. Các đồng tiền rất khác nhau về màu sắc và độ cũ nát, vì đây là tiền của người nông dân bán sản phẩm gom góp, một số tờ bạc bị mốc vì cất quá lâu, một số tờ bạc khác lại nhàu vì nắm chặt trong tay. Xấp tiền này được một bà già đếm cẩn thận nên có dính quết trầu và được buộc bằng ba lần dây thun chứng tỏ họ rất nâng niu. Thí sinh này khi lên thành phố thi mới diện một chiếc quần mới, nên tiền có mùi hồ. Quần này đi từ biên giới Cam-pu-chia sang nên mùi hồ là hồ Thái Lan, và do đó ta biết chủ nhân của quần ở miền Tây. Cứ chốc chốc chủ nhân lại sờ lại tiền nên những tờ bên ngoài mang dấu tay chằng chịt.

Toàn thể quan khách đờ ra. Một nhà báo bước lên, đưa ra hai xấp tiền khác: Xin ngài đoán xem.

Nhà thám tử đón lấy: Đây là tiền giải thưởng cuộc thi hoa hậu. Tiền này lấy từ nhà tài trợ. Nhà tài trợ nào cũng vay ngân hàng nên tiền mới tinh và theo đúng số thứ tự sê-ri. Còn đây là tiền lương của diễn viên hài. Tiền này được gói kín vì sợ kẻ này biết con số của kẻ khác và được để trong tờ biên nhận để trống con số, có sẵn các số không nên nhiều hình tròn, bà con gọi là to như cái bánh xe.

Cử tọa vỗ tay. Một nhà báo đưa ra hai xấp cuối cùng: Thưa ngài, đây là hai thứ tiền gì?

Nhà thám tử liếc qua nhanh như chớp:

-Đây là tiền bồi dưỡng và tiền hối lộ. Chỉ có chúng mới giống hệt nhau!



(FB. Vũ Tuấn Anh)

Những người vui tính

- Alô! Con chim nhỏ của anh đấy à?

- Không! Chim bố đây.

- Ấy chết! Cháu xin lỗi bác! Bác có khỏe không?

- Khỏe để đánh nhau với ai?

- Dạ... cho cháu hỏi Trang có nhà không ạ?

- Nó không có nhà thì là dân vô gia cư à?

- Dạ, dạ... ý cháu là Trang có ở nhà không bác?

- Nếu không thì sao?

- Thế... thì Trang đi đâu, thưa bác?

- Ðến cơ quan rồi.

- Bác có thể cho cháu xin số điện thoại của Trang được không?

- Nó có nhiều số lắm!

- Thế thì bác cho cháu xin một số thôi!

- 8...

-Dạ 8 rồi... mấy nữa ạ?

- Thì cậu bảo chỉ cần một số thôi mà...

- Dạ bác cho cháu xin nốt mấy số còn lại luôn đi.

- 5 7 3 6 8 2, còn sắp xếp sao thì tùy cậu.

- Vâng! Số bác cho như thế nầy, chắc là cháu gọi Trang không được. Vậy xin bác cho cháu nhắn Trang một tiếng. Bác sĩ ở Từ Dũ dặn Trang là hơn 3 tháng rồi không phá được... sợ hại cả mẹ đó... Cảm ơn. Bác nghỉ khỏe nhé./..


Thứ Ba, 27 tháng 9, 2016

Kiếm tiền dễ phết

Chị này chắc hơn trăm tỷ

Chị này chắc hơn bốn nghìn tỷ

Chị này chắc gần 50 tỷ

Xinh dư lày mà được có hơn 16 tỷ....hehehe, còn nhiều nữa, kể ra hơi bị mỏi mồm....

Trịnh Công Sơn viết về mẹ


- Có một người đàn bà yêu thương tôi và tin tưởng ở tôi nhất trên đời này người ấy có thể vì tôi mà hy sinh cả tính mạng. Đó là Mẹ tôi.

- Có một người bạn trung thành với tôi nhất trên đời này, người ấy có thể vì tôi mà từ bỏ hết mọi của cải, mọi thứ ân sủng quý giá nhất. Đó là Mẹ tôi.

- Nếu có ai bảo với tôi rằng ở một nơi nào đó có một người xem con mình vừa là mục đích đầu tiên vừa là mục đích cuối cùng của đời mình thì tôi tin chắc rằng người đó không ai khác hơn là Mẹ tôi.

- Mỗi người tình có thể ác độc với bạn nhưng trong lòng người mẹ thì chỉ có từ tâm.

- Sự ác độc mang đến giá băng trong lòng bạn và chỉ có hủy diệt chứ không thể nào làm sinh nở một điều gì tốt lành. Chỉ có ở người mẹ, bạn mới có thể tìm được lòng chung thủy tuyệt đối.

- Khi mẹ mất rồi thì bạn hãy tin chắc rằng không thể ở nơi nào có một lòng chung thủy tương tự như vậy nữa, bởi vì đối với mẹ, bạn là mục đích đầu tiên và sau cùng.

- Khi một người tình cho bạn một tình yêu thì trong trái ngọt đã có thêm mùi vị của cay đắng. Tình yêu của mẹ là không vụ lợi. Ở trái tim người mẹ chỉ có sự tràn đầy, không có bớt đi hoặc thêm vào gì nữa.

- Nếu thân xác đi mà linh hồn vẫn còn lại thì bạn hãy tin rằng, mẹ sẽ là người đau khổ nhất chứ không phải là bạn. Ở nơi linh hồn đó, mẹ biết rằng từ nay không còn ai đủ tình yêu để chăm sóc và an ủi bạn trong những phiền muộn chập chùng của cuộc đời.

- Mất mẹ là mất một phần lớn của cuộc vui muốn được đền đáp, chia xẻ. Không có bài hát nào nói đủ về mẹ. Mất mẹ là mất đi một tài sản lớn nhất trong toàn bộ sự giàu có của một đời người.

(Nguồn: Báo Văn Nghệ)

Ảnh màu Việt Nam 1954

Khu vực từ Nam Định sang Thái Bình năm 1954...
...Còn đây là Hải Phòng năm 1954

(Nguồn: Bee)

Thứ Hai, 26 tháng 9, 2016

Gửi bạn báo


Chỉ trong một tuần, đã có 2 nạn nhân bị những chiếc xe chở tôn của "dân" cứa cổ dẫn đến tử vong tại Thủ đô Hà Nội anh hùng. Đó là những chiếc xe cà tàng chế từ sắt vụn kiểu 3 bánh hoặc hơn một chút, không hề qua kiểm định, do những người "dân" trên răng, dưới dép, không bằng lái điều khiển. Cả 2 nạn nhân xấu số đều không thể qua khỏi mặc dù được các ý bác sĩ tận tình cứu chữa, với những công nghệ hiện đại của thể kỷ 21.
Đã có nhiều người khóc thương cho 2 thân phận một già một trẻ. Nhiều người mong cho cả cháu bé lẫn cụ già đều sớm đầu thai ở Thuỵ Sĩ, NewZealand hay Hoa Kỳ.
Nhưng cũng thật khó để đoán định nạn nhân tiếp theo sẽ là ai.
Đã có nhiều người phân tích lỗi của vụ việc, nhưng quan trọng nhất lại là lỗi của mấy bạn làm báo thiếu lương tâm nghề nghiệp.
Một xã hội thượng tôn luật pháp, ắt sẽ không thể thấy những chiếc xe chở tôn kiểu này chạy vù vù trên phố đông. Tiếc thay, chúng vẫn ung dung hoạt động ngày đêm dưới mác thương binh, hay dân nghèo và mặc nhiên không ai dám động đến, kể cả những người duy trì luật pháp trên đường phố như CSGT.
Đã có rất nhiều vụ CSGT túyt còi và tạm giữ phương tiện chở hàng cồng kềnh, nhưng chính các bạn báo lại lên tiếng khóc than và tấn công CSGT bằng ngòi bút của mình. Lý do các bạn nêu ra ở đây là do anh ta nghèo và CSGT làm việc thì cũng phải cần cái tình. Ơ thế, nghèo thì được phạm luật à?
Một chị giám đốc vi phạm luật giao thông, không chấp hành hiệu lệnh của CSGT và ra sức chạy trốn, bị cẩu cả người lẫn xe về trạm, thì chính các bạn báo lại cố tìm cách chứng minh CSGT đã sai và dẫn dắt dư luận chĩa mũi dùi vào lực lượng đang làm những việc bảo vệ các bạn. Lý do các bạn ấy đòi thông cảm là cô ấy là phụ nữ chân yếu tay mềm thì làm sao có thể chống lại lực lượng CSGT. Ơ thế phụ nữ thì được vượt đèn đỏ à?
Một gã bán thực phẩm không rõ nguồn gốc trên phố, gây mất mĩ quan và trật tự đô thị, khi bị nhắc nhở đã tấn công lại anh công an. Khi bị công an khống chế thì chính các bạn báo nhảy vào rủa xả, đòi phải trừng trị anh công an đầy tinh thần trách nhiệm kia. Lý do mà các bạn bênh vực anh bán hàng rong là chỉ vì anh ta nghèo khó. Hóa ra, nghèo khó thì được bầy bừa, ỉa đái khắp nơi và được bán hàng không rõ nguồn gốc, và hoàn toàn không phải chịu trách nhiệm gì trước sức khỏe, tính mạng của người khác?
Một anh CSGT đã bất chấp nguy hiểm đến tính mạng của mình trong khi đang phối hợp với một tổ khác đá ngã một gã côn đồ đãng bạt mạng chạy ngược chiều, đã bị quay clip và tung lên mạng bêu riếu, thậm chí đòi đuổi khỏi ngành. Thậm chí, anh còn bị các bạn báo đến tận nơi, quay clip, chụp ảnh nhân danh phỏng vấn rồi tung lên mạng, chỉ điểm cho đám dũ đãng tìm đánh và nhục mạ nhân phẩm trên mạng. Hóa ra, muốn làm người tử tế, trách nhiệm với cộng đồng cũng rất khó.
Một tay kền kền báo chí đang cố sức xâm nhập vào hiện trường của một vụ án trên cầu Nhật Tân, bất chấp lời cảnh báo, khuyên nhủ và van vỉ của những người bảo vệ hiện trường, đã bị cưỡng chế ra khỏi khu vực. Nhưng rất tiếc, chính các bạn báo chí lại quên mất mục đích chính là đưa tin về vụ án, thay vào đó các bạn đồng thanh gầm rú đưa hình ảnh anh kền kền bị công an đá đít. Sự hiếu chiến của các bạn không chỉ là ở chỗ thiếu khách quan, dàn dựng clip, khiêu khích cán bộ công an đang thực thi nhiệm vụ, mà còn ở chỗ các bạn đã và đang chống người thi hành công vụ và dường như đang cố ý xóa bỏ mọi dấu vết của tội phạm. Bằng cách này, chính các bạn đang tiếp tay cho ái ác, tiếp tay cho những tên giết người, bởi hành vi của các bạn sẽ gây khó cho cơ quan điều tra.
Còn rất nhiều những ví dụ khác nói lên lỗi của các bạn khi viết bài. Vì những bài viết ấy, những vụ vi phạm pháp luật đã được bảo kê và ngày càng trở nên trầm trọng.
Không xa nữa, chính các bạn sẽ là nạn nhân của những chiếc xe chở tôn cồng kềnh. Chính các bạn và những người dân lương thiện sẽ là nạn nhân của thực phẩm bẩn đường phố. Cũng chính các bạn sẽ phải nằm dưới bánh của những chiếc xe ô tô được điểu khiển bới những kẻ vô pháp vô thiên, "chân yếu tay mềm". Nhẹ thì để lại một phần thân thể, nặng hơn thì giá hạc quy tiên.
Cũng không xa đâu, kẻ giết người trên cầu, ném xác anh taxi tội nghiệp xuống gầm sẽ quay trở lại và tìm các bạn, bởi chúng không bị bắt khi chính các bạn đã nhiệt tình giúp chúng xóa dấu vết tội phạm tại hiện trường.
Cuối cùng, nhắc các bạn, hãy thượng tôn luật pháp để những cái chết thương tâm không bao giờ xảy ra.
P/s: Bài viết không nhằm vào các nhà báo chân chính, lương thiện.

(Nguồn:blog trelang)

Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2016

Lo cho dân hay chứng minh không có bồ, việc nào bảo vệ uy tín Bí thư?

Việc chăm lo cho dân bằng cả tâm huyết và việc chứng minh mình không có bồ nhí, việc nào sẽ “bảo vệ uy tín cho Bí thư Thanh Hóa” tốt hơn?
Trong tháng 8 và đầu tháng 9 năm  2016, một loạt các bài viết về lạm thu tại Thanh Hóa xuất hiện trên các báo.
Tại huyện Nông Cống tỉnh Thanh Hóa, chị Nguyễn Thị Toàn bị cán bộ làng, xã xông vào nhà tịch thu cái giường duy nhất khi gia đình không đủ tiền đóng góp theo quy định của xã. Chồng chị đã mất. Một mình chị nuôi hai con. Chiếc giường là một trong những tài sản hiếm hoi còn được gọi là có giá trị trong nhà.
Tại huyện Hà Trung tỉnh Thanh Hóa, gia đình chị Vũ Thị Mai thiếu 1.000.000 (một triệu đồng) tiền sản. Cán bộ xã, thôn vào tận nhà “cưỡng chế” chiếc xe máy và giữ tại nhà bếp của trưởng thôn. Khi chị Mai có đủ tiền nộp mới được chuộc xe về. Cùng hoàn cảnh với chị Mai, gia đình ông Hoàng Văn Chính bị “cưỡng chế” đôi lợn trong chuồng và cả chiếc ti vi khi ông Chính bôn ba kiếm ăn trên Hà Nội. Cho đến khi ông về đóng đủ tiền chuộc mới được lấy tài sản về.
Đó chỉ là một vài hoàn cảnh tiêu biểu trong “ma trận tận thu” tại Thanh Hóa. Ở một vài địa phương, trẻ con sơ sinh còn phải đóng phí nghĩa trang và trẻ ba tuổi phải đóng tiền làm đường ra đồng dù nhà không có ruộng. Ông Lê Như Tiến, đại biểu Quốc hội khóa 12, 13, nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, thiếu niên và nhi đồng của Quốc hội khóa 13 nói về hiện tượng tại Thanh Hóa “Tôi cho rằng, có lẽ đang hình thành tầng lớp giống như chánh tổng, lý trưởng ngày xưa, đó là cường hào mới ở nông thôn. Chỉ có cường hào thì mới o ép dân đến như thế.”
Sau khi các báo đăng rất nhiều bài viết Bí thư tỉnh ủy Thanh Hóa Trịnh Văn Chiến chỉ có một phát biểu duy nhất được đăng trên báo: "Tôi sẽ chỉ đạo Ủy ban nhân dân tỉnh kiểm tra và xử lý thông tin này". Sau đó mọi việc chìm vào im lặng.
Giữa tháng 9.2016, một loạt các trang mạng chống phá Đảng và các trang mạng không chính thống đưa thông tin về việc ông Trịnh Văn Chiến có bồ nhí. Những thông tin ngoài luồng này không được xã hội tiếp nhận và cũng không có bất kỳ giá trị gì trong hệ thống chính trị Việt Nam.
Thế nhưng ngay lập tức Bí thư tỉnh ủy Thanh Hóa Trịnh Văn Chiến lên tiếng. Đầu tiên ông  cho biết “không quan tâm vì đây hoàn toàn là thông tin bố láo, bịa đặt”.
Tuy “không quan tâm vì đây hoàn toàn là những thông tin bố láo, bịa đặt” nhưng cả hệ thống chính trị của tỉnh Thanh Hóa đã vào cuộc. Tỉnh ủy Thanh Hóa có công văn gửi Ban Tuyên giáo, Bộ Thông tin – Truyền thông đề nghị xử lý các thông tin sai sự thật. Tỉnh ủy Thanh Hóa cũng có văn bản gửi chính thức gửi các cơ quan báo chí để thông tin chính xác, khách quan về vụ việc trên. Ông Đỗ Trọng Hưng, Phó bí thư Thường trực Tỉnh ủy Thanh Hóa cho biết “Tập thể thường vụ thấy những thông tin như vậy là bịa đặt, vu khống. Hiện công an vào cuộc điều tra, làm rõ để bảo vệ uy tín cho Bí thư”.
Cả con trai Bí thư Thanh Hóa là ông Trịnh Linh cũng lên tiếng bảo vệ bố mình “Tôi là người trong gia đình, tôi hiểu rõ bố tôi nhất, làm gì có chuyện đó”.
Việc chăm lo cho dân bằng cả tâm huyết và việc chứng minh mình không có bồ nhí, việc nào sẽ “bảo vệ uy tín cho Bí thư” tốt hơn?
Không hiểu sao tôi cứ tưởng tượng về một viễn cảnh. Đó là khi thông tin về lạm thu được đăng trên báo chí, bí thư Trịnh Văn Chiến đến thăm hỏi những người dân. Ông huy động cả hệ thống chính trị vào cuộc để làm sáng tỏ vấn đề. Thay mặt Đảng ông có thể xin lỗi và cam kết sẽ chăm sóc cuộc sống của những người nghèo đói và yếm thế một các chu đáo hơn. Những người dân được đền bù và những sai phạm bị xử lý.
Rồi ngày hôm nay, khi tin đồn ông có bồ nhí lan tỏa thì chính những người dân khốn khổ ấy sẽ nói với cả xã hội rằng không Bí thư của chúng tôi là người tốt. Ông ấy không thể làm những việc “bố láo” như vậy được.
Khi những người dân gần ông nhất tin tưởng ông đến vậy, chắc hẳn công luận cũng sẽ dành cho ông nhiều thiện cảm hơn.
Nhưng viễn cảnh đó không xảy ra.
Người dân đã phải tự mình vật lộn với những o ép trong cuộc sống.
Và giờ đây ông Bí thư Trịnh Văn Chiến phải huy động mọi công cụ để bảo vệ uy tín của mình, cho dù đó chỉ là một nguồn tin nặc danh từ những trang mạng ngoài lề.

(Nguồn: Dân Việt)