Thứ Tư, 9 tháng 9, 2020

Trái đất 3/4 là nước

 Nước là cội nguồn của sinh mệnh, trong cơ thể người có hơn 70% vật chất đều là nước. Khi con người ở những trạng thái khác nhau, tích cực hay tiêu cực, thì cơ thể của họ có thể cũng đang xảy ra sự biến đổi y như tinh thể nước vậy.

Thứ Hai, 7 tháng 9, 2020

Nguyên âm


Mình có bà cô ruột dạy cấp 2 môn sinh hóa.

Cái sự nhiêu khê nhập vào, tách ra giữa cấp 1 và cấp 2 khiến cô có bận xuống dạy tít bọn thò lò mũi xanh cấp 1.

Đến bài nguyên âm, cô bảo chả biết giải thích nguyên âm là như nào cho bọn vẫn còn mặc quần thủng đít, đái dầm kia hiểu.

Bí cô đem đi hỏi hai bạn đồng môn, đồng trường học tận khoa văn đại học sư phạm.

Cả hai cô giải thích sao cũng không làm cho cô mình thông được, bởi cái sự định nghĩa, khái niệm theo kiểu hàn lâm vô cùng khó nhớ.

Cô đem câu chuyện về kể với ông chồng.

Chồng cô là dân giao thông thủy lợi làm miết miền Tây mấy năm mới về quê nghỉ phép một chập cả tháng.

Chú bảo, khó gì đâu. Nguyên âm là những chữ đọc lên không bị bất cứ một thứ gì nó chặn lại ở cửa miệng. Còn lại là phụ âm.

Cô mình như vỡ òa trong hạnh phúc. Bảo với chú, co thế thôi mà chúng nó đọc khái niệm nghe rối tinh rối mù như mớ bòng bong, ông đúng thật phải làm nghề dạy học. 

Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2020

Cho con


Con về với vườn xanh mát
Hương bưởi nồng nàn quanh năm
Cu gù ru con giấc ngủ
Cho con mãi mãi yên lành
Ngủ ngoan con trai yêu nhé
Mẹ con đang bận đi làm
Mẹ thương, thương con nhiều lắm
Những chiều mưa lạnh sương giăng
Con về với vườn nhà mình
Đừng buồn khi xa bố mẹ
Cuối tuần lại về bên con
Ngủ ngoan con trai yêu nhé
Ngoài kia ve đã gọi hè
Đốm cùng với Khoang tha thẩn
Nhặt nắng vàng rơi, vàng rơi
Con về với vườn rong chơi
Giữa bao bạn bè mới lạ
Với tình yêu thương chan chứa
Bên con là những thiên thần
Con về với vườn nhà mình
Bình yên, bình yên con nhé
Rồi bố, mẹ cũng trở về
Và bao người thương yêu nữa
Cùng con viết tiếp ước mơ...
…Con về với vườn nhà mình...!!!
(9/4 Canh Tý- 2020)


Thứ Năm, 30 tháng 4, 2020

Sài Gòn






Khúc dân ca


Thỉnh thoảng đổ đốn mình cũng hay viết linh tinh. Nhớ dạo karaoke kỹ thuật số mới tràn về làng, trong một lần đi hát, tình cờ tìm được bài: “Em ở nơi đâu” của Phan Nhân, mình đã say sưa hát, hát đi hát lại làm cho tụi đi cùng giằng mic, cấm hát! Dưng chúng nó chả biết, bài ấy ở bên mình từ khi còn nhỏ xíu, hồi ấy bố đi B, mẹ dạy học nơi xa, ở nhà với nội, cô đã ru mình ngủ trên chiếc võng đay suốt một thời gian khó ấy bằng lời ca, giai điệu của “Em ở nơi đâu”…và rất nhiều bài nữa! Mãi sau này, khi nhớn tướng rồi, hai ca khúc mỗi khi nghe lại thấy rưng rưng, đó là “Em ở nơi đâu”; “ Đêm nay anh ở đâu”; “Tình em”…!!! Thời của bố mẹ thật tự hào, cũng thật oanh liệt!
Cũng trong một đêm mất ngủ, rất chi là tâm tư và nhớ về cái thời của bố mẹ, mình đã viết một bài gọi là thơ với tiêu đề: “Khúc dân ca”. Kể từ cái đêm đó đến giờ mình không mần cái gọi là thơ nữa. Chẳng hiểu vì sao??? Nhân kỷ niệm Ngày 30/4, mình biên nó lên đây, âu cũng là để nhớ lại những ngày tháng xa ngái đói khát về cơm gạo, nhưng đầy ắp tình người:
KHÚC DÂN CA
Ngày xưa mẹ tiễn cha đi
Hoa bưởi ướp giữa trang thư quê nhà
Con cò trong khúc dân ca
Ngủ trên cánh võng theo vào giấc mơ
Năm tin đợi, bốn tin chờ
Mặn trong nước mắt dâng đầy bờ mi
Chiến tranh rồi cũng qua đi
Cành đa thì cỗi, cành si cũng già
Trẻ thơ mình đã lớn ra
Chẳng còn quen khúc dân ca ngày nào
Đã quên thăm thẳm trời sao
Đã quên ngọn gió xạc xào đêm đông
Không gian rộng đến mênh mông
Người xưa rồi cũng hòa trong sông dài
Chiều hôm rồi lại sớm mai
Chúng mình quên hết những bài dân ca./..