Mẹ ơi con đã già rồi con ngồi
nhớ mẹ khóc như trẻ con
Mẹ ơi con đã già rồi con ngồi
ngớ ngẩn nhớ ngôi nhà xưa
Ngày xưa cha ngồi nhớ mẹ, mẹ
buồn xa vắng
Nhìn cha, thương cha chí lớn
không thành.
Ngày xưa chị hát vu vơ những
câu ca cổ cho em nằm mơ
Ngày xưa mẹ đắp cho con tấm
khăn quàng cổ ấm hơi mẹ tôi
Ngày xưa bên giường cha nằm
mẹ buồn xa vắng.
Nhìn cha, thương cha chí lớn
không thành.
Biển sóng thét gào một ngày
nhớ mẹ sóng trào khơi xa
Trời gió mây ngàn một ngày
khóc mẹ trăm ngàn sao rơi
Mẹ ơi thế giới mênh mông,
mênh mông không bằng nhà mình.
Dù cho phú quý vinh quang,
vinh quang không bằng có mẹ
Trèo lên dãy núi thiên thai ối
a mẹ ngồi trông áng mây vàng
Mẹ ơi hãy dắt con theo ối a
để con mãi mãi bên mẹ.
Mẹ ơi thế giới mênh mông,
mênh mông không bằng nhà mình.
Dù cho phú quý vinh quang, vinh
quang không bằng có mẹ.
Trèo lên dãy núi thiên thai ối
a mẹ tôi về đâu?
Ngàn năm mây trắng bay theo ối
a mẹ ơi mẹ về đâu?
(Trần Tiến)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét