Thứ Tư, 30 tháng 5, 2018

Mẹ Tôi


Mẹ ơi con đã già rồi con ngồi nhớ mẹ khóc như trẻ con
Mẹ ơi con đã già rồi con ngồi ngớ ngẩn nhớ ngôi nhà xưa
Ngày xưa cha ngồi nhớ mẹ, mẹ buồn xa vắng
Nhìn cha, thương cha chí lớn không thành.

Ngày xưa chị hát vu vơ những câu ca cổ cho em nằm mơ
Ngày xưa mẹ đắp cho con tấm khăn quàng cổ ấm hơi mẹ tôi
Ngày xưa bên giường cha nằm mẹ buồn xa vắng.
Nhìn cha, thương cha chí lớn không thành.

Biển sóng thét gào một ngày nhớ mẹ sóng trào khơi xa
Trời gió mây ngàn một ngày khóc mẹ trăm ngàn sao rơi
Mẹ ơi thế giới mênh mông, mênh mông không bằng nhà mình.
Dù cho phú quý vinh quang, vinh quang không bằng có mẹ

Trèo lên dãy núi thiên thai ối a mẹ ngồi trông áng mây vàng
Mẹ ơi hãy dắt con theo ối a để con mãi mãi bên mẹ.
Mẹ ơi thế giới mênh mông, mênh mông không bằng nhà mình.

Dù cho phú quý vinh quang, vinh quang không bằng có mẹ.
Trèo lên dãy núi thiên thai ối a mẹ tôi về đâu?
Ngàn năm mây trắng bay theo ối a mẹ ơi mẹ về đâu?
(Trần Tiến)

Thứ Tư, 16 tháng 5, 2018

Trầu Không



Hoa gạo đỏ tháng ba
Và sóng sánh nơi bến chờ, bến đợi
Sông sâu, cây cầu chưa bắc
Em lội một mình, nước nhòa vỗ mặt

Trầu xanh chưa hái, cau đã úa vàng
Thêm một người sang, thuyền không về bến
Nửa đời tìm kiếm mái chèo đa đoan
Nghìn dặm tơ vàng, ai người biết gỡ?

À ơi, à ơi!
Ơ, đôi bờ bến nào là nhớ, bến nào là quên?
Ru em giấc trưa, nắng vương yếm đào
Chiều còn sợi nắng, em ngồi đan nắng

Cho em, em heo may
Nửa đời tìm kiếm mái chèo đa đoan
Nghìn dặm tơ vàng, ai người biết gỡ?
À ơi, à ơi!

Ơ, đôi bờ bến nào là nhớ, bến nào là quên?
Ru em giấc trưa, nắng vương yếm đào
Chiều còn sợi nắng, em ngồi đan nắng
Cho em, em heo may

À ơi!
(Ca khúc trong phim: Thương nhớ ở ai)

Thương nhớ ở ai


Lâu rồi mới xem được một bộ phim truyền hình đáng xem như Thương nhớ ở ai:
Thoạt đầu đọc báo, thấy ồn ào chuyện áo yếm, xem 7 tập đầu rồi mới thấy mấy người làm báo bây giờ có cái nhìn rất bệnh hoạn, nó bao gồm cả sự thiếu hiểu biết và cách tư duy nông choèn choẹt.
Có người viết hẳn một bài khai thác chuyện đạo diễn cấm diễn viên mặc áo ngực khi mặc yếm. Ối trời! Ông bà ta sinh ra cái yếm là áo trong cùng đó mấy cha!
Chuyện mặc yếm đẹp, lẽ thường, mang đến cái đẹp hướng thiện, không có gì phải xoắn.
Xem thêm vài tập rồi viết kỹ, giờ nói qua thế này:
Đề tài của bộ phim có thể không hấp dẫn với đa số giới trẻ nhưng nếu người trẻ không xem thì thật là phí cuộc đời. Vô vàn kiến thức lịch sử và đời sống trong đó.
Phim được làm kỹ lưỡng, chọn diễn viên nhân vật nào ra nhân vật đó.
Bối cảnh diễn ra ở một làng quê Bắc bộ đặc trưng, cực đẹp.
Đạo diễn hình ảnh tuyệt đỉnh!
Âm nhạc siêu phàm!
Phim chứa đựng nhiều triết lý đời sống sâu sắc, không chỉ cho giai đoạn lịch sử đó mà cho cả bây giờ.
Một anh Đột cố nông không biết chữ làm chủ tịch xã có thể ưa bắn ai thì bắn nhưng xao xuyến đến mức không ngủ được khi nghe cô Nương hát ca trù, để rồi bừng tỉnh mà hỏi cả làng có ai biết yêu bao giờ chưa?
Người làng có người ba vợ, bốn con... giật mình, ừ nhỉ, họ chưa bao giờ nói tiếng yêu. (Kiếm đâu ra cái cha đóng vai Đột thiệt là quá đỉnh).
Những người phụ nữ nông thôn quê mùa có thể cấm mấy ông chồng không được lai vãng quanh "con đĩ" Nương nhưng khi các chị làm nhà cho cô ấy cũng làm thêm cái sào phơi vì cô ấy có nhiều áo quần đẹp.
Bi kịch của một giai đoạn lịch sử được tái hiện qua mỗi trường đoạn khiến con tim ta đau đớn nhưng chỉ thương cho mình chứ không thù hận.
Rất tiếc là phim không được chiếu vào giờ vàng, phải chờ mỗi tuần đến chiều chủ nhật. Phải nói là trông chờ.
*
Cũng có mấy thứ vặt vảnh là âm nhạc hay nhưng hơi lạm dụng. Dù nghe rất đã!
Đạo diễn chọn diễn viên, cả diễn viên quần chúng đóng vai người già rất kỹ, kỹ đến từng bàn chân, một lớp người già "Giao Chỉ" nhưng sinh ra con gái thì đẹp quá, nõn quá! :P
Một số đoạn thoại từ miệng nông dân ít học lại...thơ quá, nghe không thật.
Con trâu sau cải cách béo láng quá.
Dù thế nhưng phim vẫn hay đến từng.... centimet!
Hiếm khi xem phim mà mình coi kỹ từ đầu rồi chờ nghe ca khúc cuối cùng cho đến hết.
Phải một người đau đáu lắm mới làm được như Lưu Trọng Ninh.
*
Nghe ca khúc này một lần đi, nó thổn thức đến tận tâm can:
Trầu xanh chưa hái, cau đã úa vàng
Thêm một người sang, thuyền không về bến
Nửa đời tìm kiếm mái chèo đa đoan
Nghìn dặm tơ vàng, ai người biết gỡ?

(Nguồn: Nguyễn Thế Thịnh)

Thứ Hai, 29 tháng 1, 2018

Các em đá rất tuyệt vời

Chung kết ở nước Chi - Na
Vào mùa đông lạnh thật là khổ thân
Tuyết rơi ngập đến cổ chân
Nếu đi ra phố phải cần biết bơi

Tưởng là sẽ hoãn nghỉ ngơi
Chờ ngày trời đẹp di dời cho hên
Nhưng rồi còi vẫn thổi lên
Hai đội dàn trận hai bên ... bắt đầu!

Đội ta mặc áo đỏ ngầu
Đội nó lại mặc áo mầu trắng tinh
Mầu trắng nhìn rõ là kinh
Lẫn vào trong tuyết biến hình khó xem

Đến phút thứ 8 nhập nhèm
Một thằng đội nó chồm lên đánh đầu
Quả bóng nó lại sáng mầu
Mới lị thằng chó đánh đầu ăn may
...
(Đoạn này tao thấy đéo hay
Nên là đéo tả chúng mày nghe đâu)

Rồi tuyết vẫn lại mưa mau
Tuyết rơi trắng xoá một màu ti vi
Tao xem khổ quá ... đéo gì
Chẳng nhìn thấy bóng nó đi hướng nào

Nhưng thôi kệ mẹ chả sao
Vì đội ta vẫn ào ào xông lên

Bọn nó được xếp cửa trên
Nên là cay cú nhận thêm thẻ vàng

Đến cuối hiệp 1 bàng hoàng
Nó chèn ta ngã ở ngang khung thành
Trọng tài thổi phạt rất nhanh
Xuân Trường dọn tuyết - Văn Thanh nhẩy vào
Anh em chung sức cùng cào
Nhìn cảnh cảm xúc biết bao ân tình

Rồi Quang Hải sút thình lình
Bóng bay cực đẹp theo hình cánh cung
Thủ môn nó bật không trung
Nhưng mà đéo tới - lưới rung ào ào

Đoạn này tao hét tao gào
Còn thằng hàng xóm ... thì lao ra đường
Gào thét trông rất thảm thương
Một lúc tao cũng ra đường kêu la

Lúc sau tao chạy vào nhà
Thì hết hiệp một thế là nghỉ ngơi
Nghỉ hiệp lâu nhất trần đời
Vì phải cào tuyết để chơi bình thường

Hiệp hai ta đá kiên cường
Hiên ngang bình thản, không nhường, không gian
Hai bên đá dọc đá ngang
Ta càng đá khoẻ... tuyết càng dầy hơn

Thi thoảng địch vẫn lên cơn
Huých ta một cái ta hờn... lăn ra

Xong rồi lại đến hiệp ba
Ta vẫn chiến đấu rất là hiên ngang
Hiệp bốn ta vẫn dàn hàng
Chiến đấu mạnh mẽ vững vàng trên sân

Phút cuối một chút thất thần
Bàn thắng ghi bởi một chân mới vào

Nhưng thôi kệ mẹ chẳng sao
Chúng ta đã có biết bao nụ cười
Các em đã rất tuyệt vời
Hãy về Tổ Quốc - nhận lời CẢM ƠN !


(Nguồn: Hiếu Orion)

Chủ Nhật, 26 tháng 11, 2017

Cải cách

He he he…lý do của sự cải tiến chữ, theo ông cụ Hiền là chữ quốc ngữ không triệt để theo nguyên tắc mỗi chữ chỉ biểu đạt một âm vị, và mỗi âm vị chỉ có một chữ cái tương ứng biểu đạt. Cụ đề xuất tương đối táo bạo, giảm số lượng ký tự từ 38 xuống 31 chữ bằng cách thay ng bằng q; đ bằng d; c, k, q bằng k; ph bằng f; s, x bằng s; gi, d, r bằng z; nh bằng n’; th bằng w; v.v. Mà đó mới chỉ là phụ âm, còn cải tiến về nguyên âm thì cụ hứa hẹn sẽ công bố vào tháng 3/2018. Anh Zũng, bạn mình trên nét đánh giá- Không khó để thấy rằng đề xuất của cụ rất bấp bênh về mặt thực tiễn:
1/Trước hết, những thay thế như ng bằng q, th bằng w, … sẽ gây khó khăn không đáng có khi học sinh học ngoại ngữ vì chữ Việt trở thành một ngoại lệ duy nhất trên thế giới: không có hệ chữ viết Latin nào lại gán cho các con chữ q, w một cách phát âm như thế.
2/Cách viết cải tiến của ông dựa vào tiếng Hà Nội, do đó việc nhập một ch-tr, s-x, gi-d-r sẽ tạo ra hàng loạt các từ đồng tự (homograph), gây trở ngại cho việc nhận hiểu nghĩa từ: chẳng hạn các từ tra và cha đều viết là ca; sa và xa đều viết là sa; gia, da và ra đều viết là za. Đó là chưa kể tại sao lại loại trừ sự phân biệt tr-ch, s-x, d-r vốn phổ biến ở các phương ngữ khác, viện lý do phải căn cứ vào tiếng Hà Nội.
3/Việc nghiên cứu 30 năm của ông về việc cải tiến chữ Quốc ngữ vẫn để lộ khuyết điểm rất khó hiểu: của và quả vốn đọc rất khác nhau lại đều được viết là kủa, vi phạm cái nguyên tắc do chính ông đề ra: “mỗi chữ chỉ biểu đạt một âm vị, và mỗi âm vị chỉ có một chữ cái tương ứng biểu đạt”.
4/Sự cải tiến một cách quyết liệt như thế sẽ tạo ra một đứt gãy văn hóa giữa các thế hệ, giữa những người chỉ biết cách viết “mới” với di sản tư liệu chữ Quốc ngữ “cũ”.
5/Muốn khắc phục phần nào (chỉ phần nào thôi) sự đứt gãy văn hóa đó, phải tốn một khoản tiền khổng lồ để chuyển kho tư liệu vốn được viết theo cách viết “cũ” sang cách viết “mới”.

Mời đọc Kiều của cụ Nguyễn Tiên Điền: